|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
và Triệu Diệp: “Ê, lại đây!”.
Vì đi tập bóng nên Triệu Diệp không được tận mắt chứng kiến cảnh buổi sáng, cậu chỉ được nghe Kiều Nhiên kể sơ qua, đang không biết phải an ủi Phương Hồi thế nào. Thấy Trần Tầm gọi, cậu bèn vội bê hộp cơm chạy đến.
“Hôm nay có khoai tây à”. Triệu Diệp cúi người nhìn thẳng vào mặt Phương Hồi: “Khoai tây, Phương Hồi”.
Phương Hồi liền liếc Triệu Diệp một cái với vẻ chán chường.
“Nhìn nữa đi! Nhìn thêm một lần nữa đi!”. Triệu Diệp giả vờ trợn mắt lên nói: “Nhìn nữa tớ sẽ xơi tái cậu luôn!”.
Kiều Nhiên cũng bước đến, dường như cậu coi như không có chuyện gì xảy ra mà rút khăn trải bàn ra cho Phương Hồi rồi quay lại nói: “Tiểu Thảo, mau lên!”.
“Tớ đang trao đổi một chút với Hà Sa, các cậu ăn trước đi”. Tiểu Thảo cầm bát đi về đầu bên kia.
“Mặc kệ Tiểu Thảo, cậu ta sợ tớ lấy khoai tây đó mà!”. Triệu Diệp không ngại ngần mà mở ngay hộp cơm của Phương Hồi ra, nói: “Đồ kẹt xỉ!”.
“Đồ đểu! Tưởng ai cũng như cậu à!”. Tiểu Thảo trợn mắt lườm Triệu Diệp một cái.
Trước tiếng cãi nhau chí chóe của Triệu Diệp với mọi người, dường như mọi chuyện đã trở lại bình thường. Nhưng Phương Hồi biết, cô không thể như trước được nữa. Thời đó người ta rất nhạy cảm, cô rất hiểu ánh mắt của của các bạn trong lớp nói nên điều gì. Đối với những đứa trẻ ngày ngày chỉ đối mặt với sách vở, bài thi, đây có thể coi là một chuyện lớn đầy háo hức. Mặc dù, nhân vật trung tâm câu chuyện đó cảm thấy rất buồn.
Tối về đến nhà, đầu óc cô vẫn cứ để đâu đâu.
Đang chép bài thì điện thoại đổ chuông, một lát thì ba cô quay vào gọi.
“Tìm con hả ba?”. Phương Hồi hỏi với giọng nghi ngờ.
“Ừ, con trai”. Ba cô nói.
“A lô”. Phương Hồi nghe máy.
“A lô”.
“Ai đấy?”
“Tớ Trần Tầm đây”.
Nghe thấy đối phương xưng tên, tim Phương Hồi liền đập thình thịch.
“Có chuyện gì vậy?”.
“Bài tập toán cậu làm xong chưa?”.
“Xong rồi”.
“Xem hộ tớ trang 49, câu 5, kết quả cuối cùng của cậu là bao nhiêu?”.
“Đợi lát nhé”. Phương Hồi chạy vào phòng lấy vở toán, đột nhiên cô phát hiện ra rằng, cô rất vui khi nhận được điện thoại của Trần Tầm.
“A lô, x=5, Y=3”.
“Ừ, giống của tớ”.
“Ừ ”.
“Cảm ơn nhé”.
“Không có gì”.
“Thế, thôi nhé”.
“Ừ, bye bye”.
Điện thoại vọng lại tiếng tút tút, tự nhiên Phương Hồi lại thấy có cái gì đó thất vọng.
Cô về phòng tiếp tục làm bài tập, nhưng năm phút sau, điện thoại lại đổ chuông.
Phương Hồi dỏng tai lắng nghe ba nói chuyện, đến khi nghe thấy ba nói: “Cháu đợi một lát”. Cô vội mở cửa phòng ra.
“Tìm con hả ba?”.
“Ừ…”. Ba cô nhìn con gái bằng ánh mắt dò hỏi: “Hình như vẫn là cái cậu ban nãy”.
“Vâng”. Phương Hồi giả vờ quay vào lấy vở bài tập toán rồi chậm chạp bước đến.
“A lô”.
“Tớ đây”.
“Ừ, còn câu nào cần đọ kết quả nữa không?”.
“Hết rồi”.
“Hả?”.
“Ờ… tớ có chuyện muốn nói với cậu, nói chuyện có tiện không?”.
“Bình thường”.
“Thế tớ nói nhé, cậu chỉ cần nghe thôi”.
“Ừ”.
“Chuyện sáng nay đừng nghĩ ngợi gì nhiều”.
“Tớ biết rồi”.
“Biết gì, khóc cả buổi sáng đúng không?”.
“Không”.
“Nếu tớ không lên tìm cậu, chắc cậu sẽ không nói chuyện với tớ nữa đúng không”.
“Ừ”.
“Vì sao?”.
“Không hay…”.
“Có gì mà không hay! Hay là ngày mai tớ cũng viết lên bảng rằng Trần Tầm thích Phương Hồi! Cho hòa cả làng nhé!”.
“Cậu đừng làm vậy!”. Phương Hồi bắt đầu cuống.
“Tại sao không được! Tớ thích cậu mà!”.
Đây là lần đầu tiên Trần Tầm bày tỏ tình cảm trực tiếp với cô, vừa nói ra câu đó, hai đứa liền im bặt.
Bây giờ chúng ta thường hay nói là yêu. “Anh yêu em!”. “Em có yêu anh không?”. “Anh có mãi mãi yêu em không?”. Cân nhắc câu chữ quá, dường như cũng mất đi vẻ tôn trọng vốn có. Nói nhiều đến đâu, đều vẫn cảm thấy có gì đó trống rỗng, không khiến người ta tin được. Chính vì thế mấy câu bên trên đã biến thành: “Anh rất yêu em!”. “Em có yêu anh thật lòng không?”. “Anh có thật sự mãi mãi yêu em không?”.
Chữ yêu và chữ thật lòng, thật sự, đã trở thành một tổ hợp dở khóc dở cười.
Còn khi mười mấy tuổi, cái gọi là “thích”, mặc dù nghĩa của nó không sâu sắc bằng từ “yêu”, nhưng vẫn đủ để lấp đầy trái tim.
Trong tích tắc đó, cái gọi là “thích” của Trần Tầm, đã khiến Phương Hồi cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Cậu… thích tớ không?”. Trần Tầm vẫn vặn hỏi.
“Thích thì nói có, không thích thì nói không”.
“Phương Hồi, đừng nói chuyện nữa, mau vào làm bài tập đi”. Ba Phương Hồi gọi cô.
“Vâng, con vào ngay đây!”. Phương Hồi luống cuống trả lời: “Thôi để ngày mai đi học nói nhé”.
“Đợi đã! Có hay không?”. Trần Tầm sốt sắng hỏi: “Cậu trả lời tớ đi!”.
“Có! Thế đã nhé!”. Phương Hồi không đợi cậu nói gì thêm mà cúp ngay máy.
Hôm đó không phải làngày đặc biệt gì, hàng nghìn năm qua, đó cũng chỉ là một đêm rất bình thường,nhưng hai đứa trẻ đó đã khắc sâu trong lòng.
Ở hai đầu Bắc Kinh,chúng đã tự cười thầm. Không thể gọi điện thoại để nói thêm gì nữa, thế nênđành phải hồi tưởng lại cuộc nói chuyện ban nãy, hồi tưởng từng chữ một. Khôngcó điện thoại để nhắn tin xác nhận lại, thế nên trong lúc vui mừng vẫn còn cóđiều gì đó thấp thỏm, không yên tâm. Không có phần mềm chat QQ có thể gửi gắmmọi niềm thương nỗi nhớ, thế nên đành phải giấu sự rung động dưới đáy lòng.
Nhưng có lẽ chính vì thếmà nỗi nhớ và niềm vui lại lắng đọng nhiều hơn, tỏa ra một mùi thơm ngào ngạthơn, dĩ nhiên là cũng sẽ nhớ lâu hơn.
Ngày hôm sau thế nào màhai đứa lại gặp nhau trên đường đến trường. Cả hai đều hơi đỏ mặt, Trần Tầm đạpxe mải miết, thỉnh thoảng lại liếc Phương Hồi đạp xe bên cạnh. Còn Phương Hồithì một mực cúi đầu, tóc mái che kín mặt.
“Ờ…”. Trần Tầm khôngchịu được nữa bèn hỏi: “Hôm qua, cậu nói ‘có’ đúng không?”.
“Sao vậy?”. Phương Hồinhìn cậu bằng ánh mắt căng thẳng.
“Không sao cả, xác nhậnlại thôi”. Trần Tầm liền cười: “Phương Hồi, tớ… tớ mừng… vô cùng”.
“Tớ tưởng cậu rút lạilời cơ”. Phương Hồi khẽ cắn môi.
“Làm sao có chuyện đóđược!”. Trần Tầm quay đầu lại, nói với giọng khẳng định.
Cậu ra sức đạp về phíatrước, thả hai tay ra, hào hứng kêu lên mấy tiếng. Phương Hồi liền cười, đạp xeđuổi theo cậu.
Đến trường, hai đứakhông dắt xe song song bên nhau. Trần Tầm đi trước, Phương Hồi theo sau, phốihợp rất ăn ý, cả hai đều cố gắng thể hiện không có tình ý riêng tư gì với nhau.Thích, là chuyện hai đứa tự tận hưởng, hồi đó chắc cũng không muốn công khaitrước bàn dân thiên hạ. Dĩ nhiên rồi, chúng cũng không dám, yêu trong trườngphổ thông cũng không có gì là hay.
Trần Tầm xếp xong xeliền tự động tạo ra một khoảng trống. Phương Hồi cười thầm rồi dắt xe dựng bêncạnh xe cậu, cô cúi xuống khóa xe, ngẩng đầu lên thì vô cùng kinh ngạc khi pháthiện ra rằng Trần Tầm đã khóa bánh xe trước của hai xe lại với nhau bằng ổ khoáhình chữ U.
“Cậu làm… làm gìvậy?”. Phương Hồi lén lút nhìn bạn phụ trách xếp xe.
“Không gì cả. Nhưng nếuhôm nay cậu không nói chuyện với tớ thì chiều đừng có hòng về nhà được”. TrầnTầm cười rất đắc ý.
“Kiểu gì vậy!”. PhươngHồi lườm Trần Tầm một cái, nhưng trong lòng lại vui vô cùng: “Nhỡ mọi ngườinhìn thấy thì sao”.
“Không sao, cậu đừngkhóa xe nữa, nếu bọn họ nhìn thấy thì bảo cậu không mang chìa khóa!”.
Lúc vào lớp, Phương Hồivẫn hơi căng thẳng, cô vẫn chưa hết sợ trò đùa buổi sáng hôm qua, cảm giác bịmọi người nhìn chằm chằm, nghĩ lại cô vẫn thấy run. Nhưng nhìn Trần Tầm đitrước, Phương Hồi cảm thấy yên tâm hơn, ít nhất là hiện tại đã có một ngườichịu đứng về phía cô, cô không còn lẻ loi nữa, cô đã có một cậu bạn khá ổn ởbên cạnh, chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy, chỉ mỗi điều này thôi cũng đãkhiến cô yên tâm hơn rất nhiều.
Buổi trưa, Trần Tầm lấycơm hộ Phương Hồi và Tiểu Thảo, nhưng Tiểu Thảo vẫn nói có việc với Hà Sa nênkhông vào. Phương Hồi ngại ngồi ăn cùng Trần Tầm và bọn họ, một mình cô ngồi ănvới ba cậu con trai, nhìn cứ kì kì thế nào đó. Nhưng Trần Tầm không chịu, cậuchỉ muốn ngồi ăn với Phương Hồi. Và thế là trong lúc Phương Hồi từ chối ănchung với bọn họ, Trần Tầm lại vẫy Kiều Nhiên và Triệu Diệp đến bàn Phương Hồinhư lần trước.
Trước hành động này củaTrần Tầm, Phương Hồi luôn phải chấp nhận một cách bị động. Hôm nay cậu đã mấylần làm thế rồi, ví dụ buổi sáng khóa xe, hoặc như vừa nãy xin giấy kiểm tratoán. Cậu nói quên mang rồi cười xin Phương Hồi mấy tờ. Một lát sau, Phương Hồilại nhìn thấy cậu lôi từ cặp ra một sấp đưa cho Kiều Nhiên.
Mặc dù cách cố ý tiếpcận của Trần Tầm hơi ngang ngạnh, trẻ con, nhưng Phương Hồi vẫn thấy rất vui.Cô biết, sở dĩ Trần Tầm làm như vậy là vì cậu thực sự quý mến cô.
Giờ thể dục trường F,con trai học riêng, con gái học riêng, tập bài thể dục, chạy đôi vòng là giảitán, hoạt động tự do. Tiểu Thảo không chơi cùng Phương Hồi nữa, cô và mấy côbạn khác ngồi dưới gốc cây thảo luận tập phim Hoàn châu cách cách tối hôm qua,hình như Ngũ A Ca đã hôn Tiểu Yến Tử, chính vì thế bọn họ bàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




