|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
trước ánh nắng, nhìn tờ giấyviết thư gấp thành hình trái tim bên trong.
“Hả?”. Phương Hồi ngoảnhđầu lại, lá thư đã che kín đôi mắt Tiểu Thảo, cô nhìn thấy mặt sau của phòng bìcó nét chữ rất dễ thương: “Cảm ơn chú đưa thư”.
“Cậu… có phải cậuthích Trần Tầm không?”.
Tiểu Thảo hỏi nhỏ.
“Hả?”.
“Đúng không?”.
“Không… làm gì có!”Tim Phương Hồi đập thình thịch, cảm giác bị người ta nói trúng tim đen khiến côvô cùng sợ hãi: “Cậu đừng nói linh tinh!”.
“Hi hi! Tớ biết rồi!”.Tiểu Thảo đặt ngay lá thư xuống, vui vẻ nói: “Thực ra là cậu thích Kiều Nhiên,đúng không?”.
“Cậu nói gì lạ vậy! Nhảmnhí quá!”. Phương Hồi lườm Tiểu Thảo một cái rồi quay đầu đi ra.
“Đừng giận, đừng giậnmà!”. Tiểu Thảo kéo cô lại, nói với giọng rất bí ẩn: “Tớ cam đoan sẽ không nóicho ai biết đâu!”.
“Tớ xin đấy, đừng nóilinh tinh nữa!”. Nét mặt Phương Hồi tỏ vẻ bất lực.
Bị Tiểu Thảo dọa nhưvậy, Phương Hồi phát hiện ra rằng, trước cái gọi là tình cảm đẹp, cô vẫn cảmthấy sợ. Cảm giác này, tự nhiên khiến cô cảm thấy vô cùng chán chường.
Tưởng như thế là xong,nhưng trước khi tan học, Trần Tầm lại đến chỗ cô.
Phương Hồi luống cuốngthu dọn ba lô, trong lúc chuẩn bị với lấy túi đựng bút thì bị Trần Tầm ấn tayxuống. Cậu không nói gì, chỉ nhét một tờ giấy vào trong đó, Phương Hồi sửng sốtnhìn, Trần Tầm liền cười nói: “Về nhà hãy xem”.
Phương Hồi không đợiđược đến lúc về nhà mà đã xem trước, thực sự cô không chịu được cảm giác thóttim này, đi đến giữa đường liền mở ra xem. Tuy nhiên, sau khi đọc xong, cô lạicàng thót tim hơn.
Mẩu giấy viết rằng:
“Phương Hồi, buổi sángchưa nói được hết, sở dĩ tớ lo cho cậu, không phải vì tớ là người tốt, cũngkhông phải vì chúng mình là bạn thân của nhau. Mà là vì, TỚ THÍCH CẬU. Tớ khôngđùa đâu, tớ thật lòng đấy. Nếu cậu thấy tớ được thì hãy viết tên tớ vào vở bàitập lịch sử. Tớ đợi cậu!”.
Phương Hồi là tổ trưởngphụ trách môn lịch sử, lần đầu tiên phát vở bài tập lịch sử, có một cuốn vởkhông ghi tên, cuốn đó chính là vở của Trần Tầm. Ít nhiều Trần Tầm có ý tiếpcận cô, lần thứ hai nộp vở, cậu vẫn không ghi tên, Phương Hồi biết nên đã trảthẳng cho cậu. May mà bài tập môn lịch sử không nhiều, nên Phương Hồi cũng âmthầm dung túng cho trò đùa có phần mờ ám này của cậu. Ngày mai có giờ lịch sử,bài tập tuần trước lại phải trả và lần này, cô có nên viết tên vào vở rồi trảcho cậu ta hay không?
Giữa nắng thu, PhươngHồi nhìn theo con đường phủ đầy lá ngân hạnh[4"> vàng, trong tay nắm chặt tấmlòng của một cậu bạn, nhưng lại không
biết phải làm gì.
[4"> Còn có tên là Bạchquả là loài cây thân gỗ duy nhất còn sinh tồn trong chi Ginkgo, họ Ginkgoales.
Hiện tại, khi được nghePhương Hồi kể về câu chuyện của cô ngày trước, tôi rất hiểu tâm trạng rối bờicủa cô lúc đó. Tôi hiểu cô đã phải lưỡng lự, đấu tranh tư tưởng thế nào, nhưngvẫn không thể viết ra tên của cậu bạn mà rõ ràng cô rất có cảm tình đó.
Tuy nhiên, chắc chắn hồiđó Trần Tầm không hiểu được những điều này. Chính vì vậy, ngày hôm sau, cậu cầmcuốn bài tập lịch sử trên tay mà lòng tràn đầy hi vọng, đến khi phát hiện rarằng vạch chấm phía sau chữ họ tên vẫn để trống, cậu thấy vô cùng chán nản. Cậurất muốn đi hỏi cô, rốt cuộc là tại sao, tại sao rõ ràng đã nhìn thấy vẻ cảmtình hiện lên tong ánh mắt của cả hai người mà cô vẫn cố tình né tránh.
Nhưng rõ ràng Phương Hồiđang tránh mặt cậu, mấy ngày hôm đó gần như cô chỉ chuyện trò với Tiểu Thảohoặc Kiều Nhiên mà không liếc cậu cái nào, cũng không nói chuyện với cậu. NhưngTrần Tầm có cảm giác rằng, chắc chắn Phương Hồi không ghét mình. Vì từ đó trởđi cô không hề cười, trong đôi mắt trong trẻo đó, chất chứa một vẻ u buồn khócó thể miêu tả bằng lời.
Cuối cùng Trần Tầm khôngnói được với Phương Hồi câu nào, dĩ nhiên là câu hỏi tại sao đó cũng không nóira được. Lúc tan học, cậu nhìn theo Phương Hồi và Kiều Nhiên cùng ra khỏi lớp,bước chân của họ rất đều nhau, rất ăn ý, ngay cả lúc bước ra khỏi cửa lớp cũnglà bước chân trái trước.
Phương Hồi liếc trộmTrần Tầm, cô biết chắc chắn cậu đang nhìn cô. Nhưng cô không ngoảnh đầu lại,cho dù chỉ là mỉm cười với cậu cũng không.
Không phải cô khôngmuốn, mà là không dám.
Trong lúc Phương Hồiđịnh tiếp tục im lặng và lặng lẽ bước đi, cô không thể ngờ rằng, ngày hôm sau,trên bảng lại có một dòng chữ đang chào đón cô.
Đó là nét chữ nghiêngnghiêng ngả ngả, không nhận ra là chữ của ai, nhưng lại vô cùng nặng nề:“Phương Hồi thích Trần Tầm”.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 02: Thích 04
Hôm đó là ngày Phương Hồi và Tiểu Thảo phải xếp xe, Phương Hồi đã đến từ sớm, nhưng mãi không thấy bóng dáng Tiểu Thảo đâu. Lúc Kiều Nhiên đến, nhìn thấy Phương Hồi đang chật vật xếp chiếc xe đua của Triệu Diệp, cậu vội dừng xe lại, bước đến giúp cô.
“Để tớ xếp cho, Triệu Diệp tệ thật, không chịu xếp xe rồi hãy vào lớp! Mỗi xe cậu ta là chiếm nhiều chỗ nhất”. Kiều Nhiên giữ lấy chiếc xe, nói.
“Cậu ấy đến muộn, vội đi tập bóng rổ nên vứt xe ở đây rồi chạy mất”. Phương Hồi cười khổ sở, nói.
“Sao có mỗi mình cậu vậy? Tiểu Thảo đâu?”.
“Cậu ấy chưa đến, chắc là quên rồi”.
“Cô nàng này, suốt ngày bận rộn toàn cái không đâu, không thể hiểu nổi!” Kiều Nhiên thở dài và dắt một chiếc xe đạp vào.
“Cậu về đi, một mình tớ làm được mà”.
“Không sao, để tớ giúp cậu! À, hôm nay cậu ăn sáng chưa?”. Kiều Nhiên hỏi rất quan tâm: “Nếu chưa ăn thì đi ăn ngay đi!”.
“Tớ ăn rồi”. Phương Hồi mỉm cười cảm kích: “Cảm ơn cậu”.
Kiều Nhiên khua tay rồi cười bẽn lẽn.
Gần như chuông báo bảy rưỡi Tiểu Thảo và Trần Tầm mới đến. Kiều Nhiên và Phương Hồi đang chuẩn bị về lớp, bọn họ mới dắt xe chạy như bay từ cổng trường vào. Mắt Trần Tầm thâm đen, tóc bù xù, vừa nhìn là biết dậy muộn. Còn Tiểu Thảo đến trường rồi mới nhớ ra hôm nay phải xếp xe, trên đường về lớp luôn miệng xin lỗi Phương Hồi.
Bốn đứa vừa chuyện trò vừa chạy lên lớp, nhưng vừa bước vào cửa lớp, đột nhiên liền im bặt.
Tất cả đều nhìn thấy dòng chữ trên bảng đó, không to, nhưng rất nhức mắt: “Phương Hồi thích Trần Tầm”.
Tiểu Thảo là người phản ứng đầu tiên, cô không nói câu nào, bực bội đi về chỗ mình. Chiếc ghế bị cô kéo ra rất mạnh, phát ra tiếng động rất chói tai.
Kiều Nhiên là người phản ứng thứ hai, cậu bước lên bục giảng, cầm giẻ lau xóa dòng chữ xấu xa đó đi. Vì lau mạnh quá nên chiếc bảng rung bần bật. Sau đó cậu ngoảnh đầu lại, lạnh lùng nói: “Lần sau đề nghị các bạn trực nhật nhớ xóa bảng trước khi vào học!”.
Trần Tầm là người phản ứng thứ ba, cậu kéo Phương Hồi và nói nhỏ: “Thôi cứ về chỗ đã”.
Còn từ đầu đến cuối, Phương Hồi không hề nhúc nhích. Ánh mắt cô vô hồn, nhìn chằm chằm lên bảng, sắc mặt trắng bệch, sợ sệt. Thực ra cô không hề nhìn dòng chữ đã biến mất đó, cũng không nghe thấy những điều Trần Tầm đang nói với cô. Cô đã bị nỗi xấu hổ và sự sợ hãi nuốt chửng, cảm giác đáng sợ đó ập xuống đầu, xé nát tình cảm nhỏ nhoi của cô, chỉ trong giây lát, lòng tự trọng của cô đã vỡ vụn.
Phương Hồi nheo mắt lại nói, hôm nay thời tiết rất đẹp, nhưng cô vẫn thấy lạnh vô cùng. Cô thực sự tuyệt vọng vì nghĩ rằng, từ giây phút này trở đi, tuổi trẻ của cô sẽ hóa thành tro bụi.
Trái tim tôi lại một lần nữa thắt lại. Hồi đó cô không dám mơ mộng gì cao xa, nhát như thỏ đế, thậm chí còn không dám đón nhận sự theo đuổi của Trần Tầm, mà chỉ rụt rè bảo vệ chút tình cảm đầu đời kín đáo đó. Trong góc nhỏ chưa bị ai phát hiện, cô lén lấy ra để ngắm nghía, ngây ngất một lúc, sau đó tranh thủ lúc mọi người không để ý, lại cẩn thận cất đi.
Tựa như một chú sóc, ngờ nghệch ngồi chờ hạt sồi cuối cùng của mùa đông. Tuy nhiên đến cuối cùng, hạt sồi đó vẫn bị phát hiện, nó bị phơi bày trước mặt tất cả mọi người, bị chế giễu, mỉa mai, cuối cùng là bị giẫm nát không thương tiếc.
Tôi nghĩ, chắc chắn con sóc đó sẽ vô cùng đau đớn.
Phương Hồi bước về chỗ ngồi của mình, cả buổi sáng, cô gục mặt xuống bàn không hề nhúc nhích. Cô giáo hỏi cô bị làm sao, Kiều Nhiên trả lời thay cô rằng người không được khỏe. Trần Tầm ngồi sau cũng không học được chữ nào vào đầu, từ đầu đến cuối cậu vẫn theo dõi bờ vai gầy guộc của cô, bờ vai đó run rẩy, khiến cậu càng thêm buồn phiền.
Mãi cho đến giờ ăn trưa, Phương Hồi mới ngẩng đầu lên. Mắt cô đã khóc sưng húp, tay áo vẫn còn chưa khô nước mắt. Trần Tầm nhìn cô bê hộp cơm của mình lặng lẽ quay về chỗ ngồi, không kìm được nữa bèn bước đến.
Cậu đóng nắp hộp đựng cơm của Phương Hồi lại rồi nói: “Sang ăn cơm cùng mọi người đi!”.
Phương Hồi cắn chặt môi, chậm rãi lắc đầu.
“Tớ lấy ghế cho cậu rồi, mau lên”.
“Tớ không sang đâu”. Vì vừa khóc nên giọng Phương Hồi còn hơi lạc, cô đưa tay với đôi đũa thi bị Trần Tầm giằng lại.
“Cậu có làm gì sai đâu, sao lại làm như vậy! Chẳng lẽ từ nay trở đi không bao giờ nói gì nữa à?”.
“Tớ không đi đâu”. Dường như Phương Hồi lại sắp bật khóc.
“Thôi được, thế thì bọn tớ sang đây ăn vậy!”. Trần Tầm quay lại kê bàn rồi gọi Kiều Nhiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




