watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10148 Lượt

đạo diễn Lưu Trấn Vĩ phỏng theo bộ tiểuthuyết kinh điển của Tây du kí của nhà văn Ngô Thừa n, cả hai bộ phim đều đượccông chiếu năm 1995 và nhận được phản ứng tích cực từ cả công chúng và giới phêbình.
Còn tôi thì nghĩ, đó chỉlà phút rung động đầu đời của họ mà thôi.
Trận đấu ngày hôm đó lớp(1) thắng giòn giã, Trần Tầm đá vào 5 quả, Kiều Nhiên cũng đá vào một quả -nhưng là đưa bóng vào lưới nhà.
Ngoài Kiều Nhiên ra, cáccậu bạn khác đều rất phấn khởi, Tiểu Thảo hãnh diện đi qua trước mặt đám congái lớp (5), tay ôm năm chai nước ngọt Sinkist, nói là phải ăn mừng.
Còn Phương Hồi thì đãhết hứng từ lâu, cô chỉ mong lát nữa được âm thầm đi xe bus về nhà, vì nắngchiều đã tắt, trời mỗi lúc một tối.
“Cậu sốt ruột rồi phảikhông?”. Trần Tầm bước đến chỗ Phương Hồi nói: “Về nhé!”.
“Ừ… không cần đâu…tớ về với Triệu Diệp cũng được, tiện đường mà”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói.
“Thôi tớ xin kiếu…TriệuDiệp úp người xuống gác baga xe Trần Tầm nói: “Hôm nay tớ không còn đủ sức đâu!Về nhà còn phải viết 1.500 chữ nữa chứ, m.kiếp!”
“Hả?”. Phương Hồi liềnnhìn cậu ta bằng ánh mắt thắc mắc.
“Thôi ông khai thật rađi!”. Trần Tầm xoa đầu Triệu Diệp, cười nói: “Nhà cậu ta có phải ở Đức Ngoạiđâu, ở Triều Ngoại cơ!”.
“Hả?”. Phương Hồi trònmắt nhìn Triệu Diệp.
“Hề hề… tớ làm thế làđể gắn kết tình cảm với cậu mà!”. Triệu Diệp nói với vẻ rất vô tội.
“Biến biến biến!”. TrầnTầm hất cậu ta xuống rồi nhảy lên xe và quay đầu lại nói với Phương Hồi: “Cậulên đi, không về sẽ muộn mất!”.
Cậu chậm rãi đạp xe vềphía trước, lại còn bóp còi cao su trên xe, âm thanh đó như đang giục giã,Phương Hồi vội chạy đến và nhảy lên xe.
Cô không biết nhảy xe,động tác vụng về nhưng lại không muốn bám vào người Trần Tầm và thế là chiếcGiant đó loạng choạng một hồi.
“Cẩn thận đấy!”. TrầnTầm ngồi trước không ngoảnh đầu lại, cậu chỉ đưa tay ra sau đỡ tay Phương Hồi.
Xe đã lấy được thăng bằng,dần dần chạy thẳng.
Đột nhiên Phương Hồi đỏbừng mặt, một lát sau cô mới sực nhớ ra, vừa nãy quên chào Kiều Nhiên và mọingười.
Hồi đó, chiều hoàng hônở Bắc Kinh chắc rất đẹp.
Người không đông đúc, xecộ không nhiều, cũng không có nhiều tòa nhà văn phòng cao tầng như bây giờ.Người Bắc Kinh vẫn chưa tái định cư ra khu vực ngoại ô, Tây Trực Môn vẫn chưacó nhiều cầu vượt ngợp mắt và các công trình kiến tóc hình vòm thậm xưng nhưbây giờ, đường Bình An vẫn kết nối nhiều con ngõ nhỏ, họ vẫn còn rất trẻ trung.
Trần Tầm đưa Phương Hồiđi qua những khu nhà tường xanh ngói đỏ ở Nam Trì Tử, đèn đường hắt xuống, tạothành hai bóng tròn tuyệt đẹp.
Phương Hồi ôm ba lô, bànchân lắc qua lắc lại, nói chuyện với Trần Tầm.
“Cậu đừng giận TriệuDiệp, cậu ấy làm thế chỉ vì muốn nói chuyện với cậu thôi!”.
“Tớ biết mà, tớ khônggiận đâu”.
“Thật hả? Thấy bảo congái ghét nhất là bị con trai lừa mà!”. Trần Tầm cười nói: “Có hôm tớ xem phimvới mẹ tớ, những tình tiết khác mẹ tớ không nhớ, bà chỉ nhớ vai nữ chính, chínhlà cô đóng vai Xuân Hỷ trong phim Hí thuyết Càn Long (Những câu chuyện về vuaCàn Long) đó, cô ta gào lớn: ‘Tại sao anh lại lừa em! Sao anh có thể lừa em!Anh tàn nhẫn lắm, dám lừa cả em!’”.
Trần Tầm bắt chước giọngcác sao nữ Hồng Kông, Đài Loan, khiến Phương Hồi cười khúc khích.
“Tớ không sợ bị lừa. Nóidối cũng được, nhưng đừng để tớ biết được sự thật”.
“Tại sao?”.
“Nếu không biết đó làlời dối trá thì sống sẽ thoải mái hơn. Đối với tớ, sự thật không có nghĩa lí gìnhiều, thà cứ bị lừa mà không biết còn hơn là tỉnh táo nhận ra mình bị lừa, vìnếu tỉnh táo biết được sự thật sẽ vô cùng đau khổ”.
“Hả? Nếu biết nhận lỗivà hứa sau này sẽ không lừa cậu nữa thì sao?”.
“Đừng xin lỗi, câu nóimà tớ ghét nhất là “xin lỗi”. Nếu đã nói lời “xin lỗi” tức là đang mắc nợ nhau.”
“Vậy hả…”.
“Ừ! Lạ lắm phải không,hi hi”. Phương Hồi tự cười mỉa mình, cô bóp chặt đầu khóa của ba lô, chiếc khóahằn lên ngón tay.
Mặc dù Phương Hồi nóinhư vậy, nhưng Trần Tầm cảm thấy chắc chắn là cô rất sợ bị lừa, sợ bị bắt nạt.Cậu nhớ lại vẻ lặng lẽ cúi đầu của cô trong lớp mà thấy thương thương. Cô bạnnày không những hiền lành mà còn dịu dàng. Cô không bao giờ làm phiền bất kìai, nhưng những việc mà người khác nhờ, cô luôn giúp đỡ hết mình. Có thể nhiềulúc còn vụng về, nhưng không cố tình che giấu. Mỗi lần cô ngẩng đầu lên, ánhmắt lúc nào cũng như muốn né tránh, nhưng nhìn kĩ vào đáy mắt cô, thấy thậttrong sáng biết bao.
“OK! Từ nay về sau tớ sẽkhông nói lời xin lỗi với cậu nữa, tớ sẽ nói không sao cả! Kể cả có giẫm vàochân cậu tớ cũng sẽ nói không sao cả, coi như là cậu nợ tớ!”.
“Cậu nói gì vậy!”.Phương Hồi lại cười, lần này cười rất vui vẻ.
Nếu cô không thích xinlỗi, thì cậu sẽ không nói. Nếu cô không dám lại gần, thì cậu sẽ chủ động tấncông. Nếu cô vẫn lùi bước, thì cậu sẽ kéo cô lại.
Lúc đó chắc là Trần Tầmđã nghĩ như vậy, còn chuyện vì sao lại như vậy, rất đơn giản…
Vì cậu đã thích PhươngHồi.
Ngày hôm sau đi học, bảnkiểm điểm của Triệu Diệp đã được trót lọt cho qua. Triệu Diệp đã lấy lại đượcphong độ, chỉ có điều trong giờ Hóa, cậu không còn gây nhiễu nữa, bất luận thầyLưu nói bao nhiêu từ “ờ”, cậu đều nghe giảng rất chăm chú.
Tan học, Phương Hồikhông đợi Triệu Diệp về cùng nữa, cô dắt xe đi dọc theo sân bóng, đúng lúc nhìnthấy Triệu Diệp, Trần Tầm, Kiều Nhiên đang chơi bóng. Triệu Diệp cũng nhìn thấycô và ghé vào tai Trần Tầm nói nhỏ: “Lát nữa tôi chuyền bóng cho ông, ông đừngbắt nhé!”. Trần Tầm gật đầu với vẻ thắc mắc, chưa kịp chạy lại thì đã thấyTriệu Diệp ném bóng về phía Phương Hồi.
Bóng rơi trúng vào bánhsau xe Phương Hồi, chiếc xe liền đổ chổng kềnh.
“Oái, trượt rồi!”. TriệuDiệp cười khoái chí.
Phương Hồi trừng mắtnhìn cậu ta, nói: “Ghét quá!”
“Ông giở trò gì vậy?”.Trần Tầm đập tay vào Triệu Diệp nói.
“Hê! Sao ông mạnh taythế!”. Triệu Diệp vừa xoa vai vừa nói: “Phương Hồi bảo không giận mà hôm naytôi bye bye lại không thèm nói gì!”.
“Đáng đời!”. Trần Tầmđang định đến dựng xe cho Phương Hồi thì thấy Kiều Nhiên chạy đến.
Kiều Nhiên chỉnh lại ghiđông cho cô, hai người chuyện trò với nhau gì đó rất thân mật rồi vẫy tay chàonhau.
“Ê, ông bảo liệu KiềuNhiên có gì với Phương Hồi không!”. Triệu Diệp huých tay vào Trần Tầm đang đứngthần người.
“Không biết!”.
Trần Tầm liền cướp ngayquả bóng trong tay cậu ta, đứng ở vạch 3 điểm ném về phía rổ.
Bóng liền chui tọt vàorổ.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 02: Thích 03
Đúng là Kiều Nhiên cótình ý gì đó với Phương Hồi.
Nhưng cái gọi là có tìnhý gì đó chỉ là một trong số rất nhiều chuyện ở thời cấp ba của cậu. Hàng ngàycậu còn phải phân công các tổ trực nhật, phải lên phòng giáo vụ lấy bút viếtbảng, phải nhắc nhở bạn bè nhớ mặc đồng phục, cắt tóc mái, trải khăn trải bàntrước khi sao đỏ kiểm tra, ngoài ra còn phải học thuộc bài khóa tong NewConcept English chép vào thứ ba hàng tuần, rồi còn phải làm bài tập, phải đichiếm sân để buổi trưa có chỗ chơi bóng, phải làm trăm thứ việc không tên nhưngvẫn buộc phải làm.
Việc thích Phương Hồinằm trong số những việc này, nó thường xuyên khiến trái tim, tâm hồn cậu xaođộng. Nhưng có thể do bẽn lẽn, cũng có thể là do không ý thức được rằng mình cóđối thủ nên cậu không thể hiện gì nhiều. Hồi đó học sinh cũng không dám biểu lộtình cảm, sau khi ăn trưa xong, đám con trai con gái thường hỏi nhỏ nhau rằng:“Có phải XX thích oo không?”. Hoặc: “Nghe nói XX và oo yêu nhau rồi”. Nhưngchắc chắn không giống học sinh cấp ba bây giờ, động một tí là anh anh em em,ngồi trong lớp mà dám hôn nhau công khai, lên xe bus thì ôm nhau xoắn xuýt,trên đường về nhà tay trong tay, chẳng ngại ngần gì.
Kiều Nhiên không phát ratín hiệu gì đặc biệt, dĩ nhiên rồi, nếu hồi đó mà cậu ấy phát ra tín hiệu gìđặc biệt thì chắc ngày hôm nay em đã không ngồi đây kể lại chuyện này. Tóm lạilà Kiều Nhiên không thể ngờ rằng cậu đã bỏ lỡ người khiến cậu phải thương nhớda diết sau này.
Mọi chuyện được bắt đầukhi Phương Hồi bị ngất.
Hôm đó là lễ kéo cờ tổchức vào thứ hai. Cũng như các trường khác, lễ kéo cờ là nghi thức được tổ chứcđều đặn hàng tuần của trường F. Các lớp xếp thành hàng thẳng, đồng chí nào cấphai chưa vào đoàn sẽ phải đeo khăn quàng đỏ, đồng chí nào vào đoàn rồi thì phảiđeo huy hiệu đoàn. Đúng bảy rưỡi nghi thức sẽ bắt đầu, không ai được phép đếnmuộn, nếu không sẽ bị gán cho rất nhiều tội danh, không yêu nước, không quantâm đến tập thể, không tôn trọng quốc kì… Nếu đến muộn và lại đúng thời điểmcả trường đang hát quốc ca, thì chắc chắn phải đứng nghiêm không nhúc nhích,sau đó kính cẩn chờ đợi giáo viên chủ nhiệm đến hỏi tội.
Quy trình diễn ra rấtđơn giản, đứng ở hai bên cột cờ là hai nhóm, học sinh cấp hai và học sinh cấpba, một bên giương cờ đội, một bên giương cờ đoàn, sau lưng có nữ sinh ôm hoa.Quốc kì được kéo lên, đội viên thiếu niên tiền phong đứng chào, giáo viên vàhọc sinh toàn trường hát quốc ca. Nếu có hoạt động hoặc công việc gì thì sẽtruyền đạt, thỉnh thoảng hiệu trưởng còn

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT