watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10172 Lượt

rụt tay về.
Trần Tầm không hề xuốngthang mà hỏi tiếp: “Cậu nói gì đi chứ! Tối qua cậu đã đi đâu?”.
“Ở nhà”. Phương Hồi mímchặt môi nói.
“Phương Hồi!” Trần Tầmgần như hét lên: “Cậu đừng…”.
“Ở nhà mẹ tớ”. GiọngPhương Hồi rất nhỏ, nhưng vẫn đủ để Trần Tầm chấm dứt ngay lập tức cơn thịnhnộ: “Ba mẹ tớ… li hôn mà”.
Sân bóng vang lên tiếngkèn tập hợp, Phương Hồi cúi đầu đi qua chỗ Trần Tầm, Trần Tầm ngập ngừng kéoống tay áo của cô, nói nhỏ: “Tại sao không nói cho tớ biết…”
“Tớ không muốn mình khácvới mọi người”.
Phương Hồi hít một hơithật sâu, giằng khỏi tay Trần Tầm, quệt nước mắt rồi chạy về phía sân bóng.
Trần Tầm cảm thấy tráitim cậu như bị vật gì đó đâm vào đau nhói. Cậu lặng lẽ cúi xuống, nhặt từng hạtvòng lên, hạt vòng trắng đã biến thành màu đen thui, nét chữ bên trên càngkhiến trái tim cậu tê tái. Cậu chỉ muốn bước đến xin lỗi Phương Hồi ngay lậptức, nhưng đột nhiên cậu lại sực nhớ ra rằng, khi cậu đuổi theo Phương Hồi, lờinói mà cậu đưa ra trước cô chắc chắn không phải là lời xin lỗi.
Thực ra ba mẹ Phương Hồili hôn từ khi cô còn học cấp hai. Những người thuộc thế hệ đó thực sự không maymắn, hồi nhỏ đất nước vừa mới giải phóng, cả đất nước đều ở trong giai đoạnphục hồi, khổ cực muôn phần. Đi học lại rơi vào thời kì Cách mạng văn hóa, tấtcả các trường đều ngừng giảng dạy, bất luận anh học giỏi đến đâu cũng phải dừngviệc học lại, lên núi, về vùng nông thôn, tham gia vào các binh đoàn, bị phânbổ về mọi miền của tổ quốc, biền biệt mấy năm trời, xa nhà hàng nghìn cây số.Đợi đến khi Cách mạng văn hóa kết thúc, các trí thức tiếp tục được học hành,lúc phân bổ công tác, hầu hết đều ở tỉnh khác. Khó khăn lắm chính sách của nhànước mới cho phép họ trở về quê hương, mọi thứ ổn định trở lại, nhưng sống yênổn chưa đầy hai năm, thì kinh tế thị trường rơi vào tình trạng khủng hoảng,giai đoạn cắt giảm biên chế bắt đầu, tình trạng thất nghiệp lại phổ biến.
Ông Phương Kiến Châu -ba của Phương Hồi đã trải qua cả quá trình đó. Suy nghĩ của ông cũng khôngthoáng, không thể lí giải tại sao một doanh nghiệp quốc doanh đang làm ăn nhưthế mà lại phá sản, tại sao các anh em công nhân lại phải khăn gói về quê, ôngcó tay nghề tốt như vậy, vẽ đẹp như vậy, tại sao lại thất nghiệp? So với ngườicha, mẹ của Phương Hồi – bà Từ Yến Tân lại lanh lợi hơn nhiều, bà đã tự mở cửahàng buôn bán nhỏ từ lâu, thời gian đầu là bán gạo ven đường, sau đó là mua bánđồ nhung len, cái gì kiếm được tiền là bà làm cái đó, dần dần tích lũy được mộtsố tiền khá lớn.
Các nhà xã hội học nóirất đúng, cuộc hôn nhân ổn định nhất là những cuộc hôn nhân mà nền tảng kinh tếvà địa vị xã hội của người đàn ông cao hơn người đàn bà một chút và cuộc hônnhân không ổn định nhất là những cuộc hôn nhân mà nền tảng kinh tế và địa vị xãhội của người đàn bà cao hơn hẳn người đàn ông, ví dụ như ba mẹ Phương Hồi. Họli hôn không phải vì hai bên không còn tình cảm với nhau, mà chỉ là do sự ảnhhưởng của xã hội lớn hơn rất nhiều so với sự ảnh hưởng của suy nghĩ cá nhân.
Sau khi li hôn, PhươngHồi đã theo ba, thỉnh thoảng lại sang ở với mẹ mấy ngày. Mặc dù cô không muốnthừa nhận ba mình là người nhu nhược, nhưng thực ra cũng hiểu mình đã đứng ởbên yếu thế. Cô cảm thấy ba cần cô hơn, mất đi một gia đình trọn vẹn, đối vớicô, giàu có hay nghèo hèn đều không còn nghĩa lí gì cả. Hơn nữa, cô vẫn có phầnnào trách mẹ, bất luận xuất phát từ lí do gì, kết quả vẫn là vì tiền mà mẹ đãbỏ rơi cô.
Tôi cảm thấy tính cáchđặc biệt của Phương Hồi là do những vấn đề này trong cuộc sống tạo nên. Tuynhiên, với tư cách là một kẻ bàng quan, một người đã trưởng thành như tôi cóthể nhận ra những điểm này, còn đối với Trần Tầm – chàng trai hồi đó vừa mới trảiqua sinh nhật lần thứ 16, tôi nghĩ chắc cậu vẫn chưa thể hiểu. Chưa thể hiểunên không thể quan tâm, không thể quan tâm sẽ vô tình gây tổn thương, vô tìnhgây tổn thương sẽ khiến cả hai trở nên xa cách hơn.
Và cũng có thể, sự nôngnổi, bồng bột của tuổi trẻ đã khiến họ rơi vào vòng tuần hoàn xấu.
Buổi tập múa ngày hômđó, Trần Tầm cứ để đầu óc tận đẩu tận đâu, cậu theo dõi Phương Hồi rất sát,buổi tập vừa kết thúc là chạy ngay đến chỗ cô.
“Lát nữa đi cùng nhé!”.Trần Tầm nói với vẻ ngượng ngùng: “Tổ chức sinh nhật cho tớ”.
Phương Hồi không nói gì,câu nói của Trần Tầm lúc sáng khiến cô thấy hơi buồn, nhưng dù gì thì hôm naycũng là ngày sinh nhật của Trần Tầm, cô cũng không muốn để cậu mất vui. Nếu nóinăm ngoái bọn họ xảy ra chuyện thì cô sẽ rụt rè lựa chọn việc chia tay để chấmdứt mọi chuyện. Nhưng năm nay cô lại không hạ được quyết tâm này, không phải vìcô đã trở nên dũng cảm, có thể gánh chịu mọi chuyện, mà vì cô đã trở nên nhútnhát hơn, nhút nhát đến mức không dám ra đi, chỉ sợ để mất.
“Hôm qua tớ đã sắp xếpổn thỏa hết rồi, nhưng không thể nào tìm được cậu… Tớ sốt một vô cùng, thựcsự không yên tâm. Phương Hồi, từ nay trở đi, bất luận đi đâu, cậu cũng phải đểcho tớ tìm được cậu nhé?”. Trần Tầm nhìn cô, càng nói càng ấm ức hơn.
“Còn cái này… tớ đãnhặt lên hết rồi. Tớ rất thích, về nhà tớ sẽ rửa sạch, tớ sẽ giữ mãi… tớ…”.Trần Tầm xòe tay ra, trên tay cậu là mấy hạt vòng viết dòng chữ “Chúc mừng sinhnhật Trần Tầm”, vì nắm trong tay khá lâu nên mồ hôi lòng bàn tay đã làm chosạch hơn.
“Ừ”. Thấy vậy, PhươngHồi có vẻ cũng đã mềm lòng hơn, cô gật đầu nói: “Thế thì về nhà mẹ tớ với tớtrước đã nhé, tớ lấy ít đồ, tối nay tớ không ở đó nữa”.
“Ừ! Để tớ chở cậu!”.Trần Tầm vui vẻ nói.
Trên đường, hai đứa vẫnchưa làm lành được hẳn với nhau, cả hai đều không nói gì, đạp xe rẽ mấy lần làđến ngoài Triều Dương Môn.
Trần Tầm hỏi: “Nhà mẹcậu ở đây à?”.
“Ừ, từ đây rẽ vào làđến!”. Phương Hồi vỗ vào lưng cậu nói.
Con đường đó ngay cạnhsiêu thị Hoa Phổ, đột nhiên Trần Tầm sực nhớ ra phản ứng đặc biệt của PhươngHồi trong lần đi du xuân đó, cậu liền hỏi: “Lần trước bọn mình đến đây mua đồăn, có phải cậu nhìn thấy mẹ cậu hay không?”.
Phương Hồi sững người ramột lát rồi nói: “Ừ…”
“Tớ cũng nghĩ chỉ ở bênkia đường, tại sao cậu lại không đi! Nhưng gặp mẹ cậu cũng có sao đâu”. TrầnTầm nói.
“Tớ không muốn để mẹ tớnhìn thấy, rẽ trái, đến rồi”. Phương Hồi bình thản nói.
Trần Tầm xuống xe, nhìnkhu nhà ở cao cấp trước mặt với vẻ sửng sốt: “Ở đây hả?”.
“Ừ, cậu đợi tớ một lát,tớ sẽ ra ngay!”. Phương Hồi nhảy xuống xe nói.
Hồi đó hầu hết người BắcKinh còn chưa bao giờ nghe nói đến nhà liền kề hai tầng, trong khi khu nhà màmẹ Phương Hồi ở, chính là hoa viên Cự Long, tất cả các ngôi nhà đều là nhà liềnkề hai tầng. Trần Tầm nhìn khu nhà ở cây cối xanh mát và đám trẻ con nước ngoàichạy ra chạy vào, bất giác cũng phải than thầm về sự cách biệt của cuộc sống.Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ Phương Hồi lại giàu có như vậy, nhìn Phương Hồisẽ không thể phát hiện ra. Cậu không thể lí giải tại sao Phương Hồi lại khôngkể với cậu, cậu cảm thấy có tiền không có gì là xấu, thực sự không cần thiếtphải giấu giếm.
Một lát sau, Phương Hồiđeo ba lô đi ra, Trần Tầm đạp xe đi một đoạn ngắn, cô vừa ra liền nhảy ngay lênxe, giờ cô đã quen với việc này.
“Bọn mình đi đâu vậy?Sao không gọi Lâm Gia Mạt và mọi người?”. Phương Hồi hỏi.
“Đến công viên Địa Đàntrượt băng, bọn mình không đi với bọn họ, năm nào tớ cũng tổ chức sinh nhật vớiđám Đường Hải Băng, phải nhanh lên một chút, chắc bọn họ đến rồi đấy”.
“Hả?”. Phương Hồi sửngsốt hỏi.
“Không sao! Cậu cứ yêntâm, tớ đã nói với bọn họ rồi, bọn mình đã đến với nhau thì bọn họ sẽ không làmgì đâu. Sau này, tớ muốn cậu luôn cảm thấy rằng cậu giống với tất cả mọi người!Không có chuyện gì mà cậu phải sợ cả! Nhưng mà cậu không được giấu tớ chuyện gìnữa đâu đấy!”.
“Tớ không biết trượtbăng…”
“Tớ sẽ dạy cậu!”.
“Tớ…”.
“Ngồi chắc nhé! Tớ tăngtốc đấy!”.
Trần Tầm đạp xe như bay,Phương Hồi ngồi sau không nói thêm gì nữa. Thật ra trong lòng cô thực sự khôngmuốn, thực sự không muốn gặp lại Đường Hải Băng nữa, vì chỉ cần gặp lại, haingười đều sẽ nhớ đến chuyện cũ, chắc chắn điều này sẽ không vui vẻ gì. Nhưngthấy Trần Tầm quả quyết như vậy, cô cũng ngại từ chối.
Bắt đầu từ đó, dần dầnbọn họ đã phát hiện ra khiếm khuyết của nhau. Nỗi sợ hãi mà vết rạn nứt nhỏ gâyra đã khiến họ phải âm thầm thỏa hiệp trong trạng thái thấp thỏm bất an, thậmchí hết sức nỗ lực để bù đắp. Tuy nhiên, tôi nghĩ có lẽ họ đã hơi mạnh tay vànon nớt, có lẽ số phận đã đùa cợt với họ. Tóm lại là dần dần họ càng đi càngcách xa nhau hơn mà không ai cảm nhận được điều đó.
Trần Tầm chở Phương Hồiđến công viên Địa Đàn, người đầm đìa mồ hôi, lưng áo ướt sũng. Đường Hải Băngvà mọi người đều đã đến, từ xa Tôn Đào vẫy tay gọi cậu. Có lẽ do quá căng thẳngnên khi nhảy xuống, quần Phương Hồi đã bị kẹt trên gác-ba-ga, hai đứa loạngchoạng, suýt nữa thì ngã.
“M.kiếp… ngớ ngẩnthật!”. Đường Hải Băng nheo mắt nói với vẻ không thèm chấp.
Dương Tình đứng bên cạnhphì cười, Ngô Đình

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT