watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10170 Lượt

xuống ghi đông, không hát nữa, cũng khôngtựa vào Triệu Diệp nữa. Giữa lưng cô và ngực Triệu Diệp có làn gió mùa hè ngọtngào thổi qua.
Triệu Diệp ra sức đạpxe, hỏi: “Cậu có đau đầu không? Còn khó chịu không?”.
“Không”. Lâm Gia Mạtnhắm mắt lại, để cho gió mát phả vào mặt mình nói.
“Có biết không? Tớ đãchở cậu hai vòng quanh Ưng Hòa Cung rồi đấy!”.
“Ừ”.
“Bây giờ về nhà nhé?”.
“Ừ ”.
“Gia Mạt…”
“Hả…”.
“Hôm nay thực ra cậukhông vui đúng không?”.
“Gì cơ?”.
Triệu Diệp hít một hơinói: “Chắc chắn là cậu không vui, vì cậu không vui, nên tớ cũng thấy buồn theo.
Lâm Gia Mạt không trảlời, cô đã khóc thầm, vì sau lưng cô, Triệu Diệp cất tiếng hát bài Rất yêu rấtyêu anh, cậu hát cho đến khi đưa cô về đến nhà.
Phương Hồi nói, từ đótrở đi, Lâm Gia Mạt đã thay đổi hoàn toàn, cô cũng không biết đây là cảm giácnhư thế nào, chỉ biết rằng đột nhiên Lâm Gia Mạt trở nên trầm lắng hơn, sốngnội tâm hơn, tình cảm đó dường như đã trải qua một quá trình chưng cất. Và chỉmột sự khác biệt này, đã khiến cho cuộc đời của họ đi về hai phía khác nhau.
7
Giữa tiếng kèn ồn ào vànhững điệu múa tập thể rộn ràng, mùa hè năm đó đã dần dần trôi qua.
Sau đó Phương Hồi cũngkhông còn mặc short giả váy nữa, nhà trường phát cho học sinh đồng phục áophông, quần đen, áo có hai màu là màu vàng và đỏ, bên trên có in chữ “vũ” rồngbay phượng múa rất to. Điều này khiến Phương Hồi thở phào nhẹ nhõm, điều cômong muốn nhất là được hòa mình trong đám đông và không bị người khác chú ý, bộđồng phục này đã giúp được cho cô việc đó.
Sau khi nghỉ hè, trườngF yêu cầu học sinh khối 10, ngoài buổi cuối tuần, sáng nào cũng phải đến trườngtập múa 3 tiếng đồng hồ. Phương Hồi nghĩ ngày nào cũng đi đi lại lại như vậyrất nóng nực, phiền hà và thế là cô liền ở lại nhà bà nội.
Nhà bà nội cô ở quậnĐông Thành, là khu nhà ở thường thấy trong các khu ngõ nhỏ ở Bắc Kinh, ba nhàchung một khoảnh sân, hàng xóm chào hỏi nhau thường sử dụng cách xưng hô tronggia đình, mở miệng ra là “chú ba”, “cô cả”, gần gũi như người một nhà. Nhà bàPhương Hồi ở ngôi nhà phía Bắc và nửa gian nhà phía Tây được làm thêm sau này.Hai ông bà sống ở phòng phía Bắc, Phương Hồi đến thì ở căn phòng nhỏ chẳng khácgì chuồng chim câu ở phía Tây. Trong sân có vòi nước công cộng, lúc lấy nướcgặp mọi người, đều khách khí nói “bác lấy trước đi, bác lấy trước đi!”. Nhưngkhông có nhà vệ sinh, nếu đi vệ sinh thì phải đến nhà vệ sinh tập thể của ngõ.Phía Bắc khu vệ sinh có một cửa hàng tạp hóa, hồi nhỏ Phương Hồi đều mua kem, ômai ở đó, giờ đã phát triển hơn, cũng có bày tủ kem, bán kem ngon. Đi tiếp đếncon ngõ nhỏ phía trước có cây hòe rất to, buổi xế chiều các cụ ông thường cởitrần ngồi ở đó, nhóm thì chơi cờ tướng, nhóm thì tán gẫu, mọi người đều nóinhững người sống ở hoàng thành thường thích nói chuyện chính trị. Trong tiểuthuyết Trà quán của Lão Xá[5"> có miêu tả rằng trong quán trà người ta dán tờgiấy ghi rằng “miễn bàn quốc sự” là rất đúng sự thật, đến bây giờ dân tình vẫnkhông kiểm soát được cái miệng của mình. Thỉnh thoảng có cô mặc bộ quần áo rộngthùng thình đi ra, tụ tập lại chuyện trò tíu tít, nói con ông nọ bà kia thế nàothế nào. Các cụ già gặp nhau, bao giờ cũng hỏi “ông ăn chưa”, hoặc không thìhỏi “lát nữa đi dạo chứ?”.
Lão xá (1899 – 1966),tên thật là Thư Khánh Xuân, tự Xá Dư, là một nhà sáng tác tiểu thuyết và kịchcủa Trung Quốc. Đề tài khai thác chủ yếu của ông là viết về học sinh, trí thứcvà thị dân ở Bắc Kinh. Trà Quán là một trong hai tác phẩm nổi tiếng nhất củaông.
Theo cách nói như hiệngiờ thì Phương Hồi đang ôn lại những nét đặc sắc, đậm đà của văn hóa Bắc Kinh,chính vì thế cũng không thấy quá buồn tẻ.
Sau khi tập múa xong,đám Trần Tầm thường đến nhà bà Phương Hồi chơi một lát. Hồi đó cậu đang nghiệnchơi guitar, những bài như Nhành cỏ nhỏ, Tôi là chú chim non… cậu đã thuộc từlâu, bắt đầu tập những bài mới như Lưu luyến phong trần và Những bông hoa đó,lúc hứng lên còn chơi được một đoạn bài Ở nơi khác của Hứa Ngụy. Trong đợt nghỉhè, Kiều Nhiên cũng học chơi guitar, nhưng vẫn chỉ dừng ở giai đoạn sơ cấp vớinhững bài như Bạn ngồi cùng bàn. Hai đứa thường mang đàn guitar đến, thay nhauhát trong căn phòng nhỏ của Phương Hồi. Lâm Gia Mạt và Triệu Diệp không biếtnhững thứ này, chỉ ngồi bên cạnh nghe. Ông bà Phương Hồi thường chuẩn bị cho họnhiều đồ ăn, đến là bổ dưa hấu, luộc ngô, đặt một cái chậu to ở dưới để bỏ vỏ,bỏ hạt. Căn phòng chật hẹp, mặt trời chiếu xuống, càng nóng bức hơn. Phương Hồibật chiếc quạt điện cũ kêu phành phạch ở mức to nhất, rồi mỗi người lại đượcphát một chiếc quạt nan. Nếu có muỗi thì đốt hương muỗi trước cửa.
Phương Hồi cười nói, quađó có thể thấy hồi đó bọn họ sống tạm bợ và nhàn hạ biết bao, tiếng đàn guitar,tiếng quạt điện, tiếng nói chuyện hòa vào thành một, mùi hương muỗi, mùi dưahấu, mùi mồ hôi trộn lẫn vào nhau. Chắc là vì không nhìn thấy ngày chia tay nênthời gian lúc nào cũng trôi qua rất chậm.
Và khi ngồi trong cănphòng nhỏ bật điều hòa ở Australia, nghe cô kể những chuyện này, tự nhiên tôilại cảm thấy bi ai. Một là vì tôi phát hiện ra rằng, nỗi đau mà sự trưởng thànhgây ra cho cô càng ngày càng rõ nét, hai là vì ở chỗ tôi, dường như cô khôngđược an ủi một cách thực sự. Đột nhiên tôi có phần nghi ngờ mình, không biết cóthể làm cho cô nở một nụ cười rạng rỡ như vậy trước mặt tôi không. Giữa chúngtôi, nếu không có quá khứ, thì liệu sẽ có tương lai hay không?
Tuy nhiên Phương Hồikhông nhận ra suy nghĩ của tôi, đôi môi cô khẽ mấp máy rồi lại bắt đầu chậm rãiđọc tên Trần Tầm.
Chẳng mấy chốc mà sinhnhật của Trần Tầm đã đến, sinh nhật của cậu trùng ngày với tôi, thế nên cũng sẽgặp một vấn đề như tôi, đó chính là số người nhớ ngày này thì ít và số ngườiquên thì nhiều, nhưng vẫn phải lớn lên qua các kì nghỉ hè như vậy. Chính vìthế, Trần Tầm cũng đã quen với việc tổ chức sinh nhật cùng đám bạn thời để chỏmchứ không phải tổ chức sinh nhật với bạn bè cùng lớp. Bây giờ có Phương Hồi rồithì dĩ nhiên lại phải khác, không thể bỏ rơi Phương Hồi, như vậy thì buộc phảigặp đám bạn đó một lần nữa. Cuộc gặp gỡ lần trước kết thúc trong tình trạng đókhiến Trần Tầm cảm thấy không thoải mái, cậu quyết định điều hòa mâu thuẫn giữahai bên. Vì cho dù là Phương Hồi hay đám Đường Hải Băng, đều là những người màcậu không muốn để mất. Hơn nữa, với tính cách của Trần Tầm, cậu cũng không muốndính dáng đến những chuyện cũ. Cậu cho rằng, chuyện đã xảy ra rồi, hơn nữa lạikhông vui vẻ gì thì tốt nhất là quên đi.
Ngày đầu tiên Trần Tầmgọi điện thoại cho từng đứa trong nhóm, nói với giọng rất kiên quyết rằng nhấtđịnh sẽ đưa Phương Hồi đi, thế nên bất luận là trước đây, Phương Hồi đã từnggặp chuyện gì, đều không nên để ý nữa. Bản thân cậu không để ý, bọn họ càngkhông cần thiết phải để ý. Đằng nào thi cậu cũng thích Phương Hồi rồi, khôngcòn cách nào khác.
Tôn Đào và Dương Tìnhcũng vui vẻ đồng ý. Trước đó Dương Tình đã đọc khá nhiều tiểu thuyết của TịchQuyên[6"> nên rất đa cảm, cô nói, vì một cô gái mà Trần Tầm làm được như vậy làrất đàn ông, tình yêu này nên được ca ngợi, nên viết thành tiểu thuyết, quaythành phim, tóm lại là không nên phá. Cô kiên quyết đứng về phía bọn họ, kiênquyết phản đối mọi thế lực tà ác chia cắt đôi uyên ương, lại còn khẳng định nhưđinh đóng cột rằng, nếu bọn họ bỏ nhà ra đi, chắc chắn cô sẽ giúp họ mua vé,lại còn hỏi thêm là đến lúc đó có phải sẽ đi tàu đến Thượng Hải, sau đó lênthuyền sang Hồng Kông hay không, như thế sẽ phù hợp với tình tiết câu chuyện,rất tiểu thuyết.
[6"> Nữ nhà văn chuyênsáng tác dòng tiểu thuyết tình cảm của Đài Loan.
Tôn Đào khá bình tĩnh,không đếm xỉa đến ảo tưởng tình yêu của đám con gái như Dương Tình, cậu nói vớiTrần Tầm bằng giọng rất chân tình rằng, nếu Trần Tầm làm thế cậu cũng không cóý kiến gì nhiều, vì Phương Hồi là bạn gái của Trần Tầm chứ không phải là bạngái của cậu, nếu trước đây Dương Tình nói như vậy, chắc chắn cậu sẽ lườm cô.Nhưng trong chuyện này, với tư cách là bạn, lập trường chỉ có một, đó là TrầnTầm cảm thấy thoải mái. Còn về Phương Hồi, về mặt quan điểm, Tôn Đào vẫn khôngcó thiện cảm.
Trần Tầm và Dương Tìnhđều không thích nghe những câu nói này của cậu. Ở đầu bên kia điện thoại, DươngTình chửi rất thoải mái, hệt trong phim: “Ông cứ nói đi! Nói đi! Nói cái đếchgì! Nói thêm lần nữa tôi sẽ không tha cho ông đâu!”. Thấy khó mà giữ yên đượcthân, Tôn Đào vội cúp điện thoại, Trần Tầm cũng thấy hả hê vì những điều cầntrút đã được Dương Tình trút hết ra rồi, cậu hậm hực một lúc lâu ở đầu bên kiađiện thoại rồi mới gọi cho Ngô Đình Đình.
Sau khi nghe xong lờitrình bày rất hùng hồn của Trần Tầm, Ngô Đình Đình liền trầm ngâm một lát, suynghĩ của cô gần giống với suy nghĩ của Tôn Đào, vẫn chưa thể chấp nhận mộtngười như Phương Hồi. Cô luôn có cảm giác rằng hai người này không hợp nhau,Phương Hồi rất nhạy cảm, còn Trần Tầm thì quá sôi nổi. Sự kết hợp này sẽ làmđảo lộn cuộc sống của nhau, càng cố

gắng tiếp cận lại càng đau khổ. Tuy nhiên,Ngô Đình Đình không nói thẳng ra suy nghĩ của mình mà chỉ nhắc

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT