|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nhở Trần Tầmrằng, Phương Hồi không giống với cô, không thể coi như chưa từng có chuyện gìxảy ra. Nếu Trần Tầm thật lòng thì phải rộng lượng trong chuyện này. Trần Tầmbiết cô lại nhớ đến Bạch Phong, nên không nói thêm gì nữa. Cuối cùng Ngô ĐìnhĐình còn nhận lời đến hôm đó sẽ quan tâm, nói chuyện với Phương Hồi, đồng thờikhuyên cậu tốt nhất nên đích thân đi nói với Đường Hải Băng chuyện này, vì rốtcuộc chỉ có Hải Băng là người được chứng kiến chuyện năm xưa, trong lòng vẫn cóác cảm.
Gần tối, Trần Tầm đi tìmĐường Hải Băng. Hồi bé, họ sống trong cùng một con ngõ nhỏ, sau đó, mấy đứaliên tục chuyển nhà cùng với công cuộc xây dựng của Bắc Kinh, hiện giờ đã phântán ở các nơi. Trần Tầm đạp xe len lỏi quanh các tòa nhà ngói đỏ, cậu nhớ lạinhững ngày còn nhỏ, cùng Đường Hải Băng đạp xe quanh các con ngõ bằng chiếc xeđạp Vĩnh Cửu của nhà, hồi đó cậu còn bé, thậm chí còn không với được tới yênxe, Đường Hải Băng luôn ở bên cạnh cậu, mỗi khi cậu không kịp phanh và ngãchổng kềnh, Đường Hải Băng đều vội xuống xe và đỡ cậu dậy, còn Trần Tầm cũngluôn cam tâm tình nguyện đi trước dẫn đường, kéo chuông inh ỏi. Hồi đó bọn họlàm những việc này rất tự nhiên, cho đến tận bây giờ, Trần Tầm nghĩ rằng giữabọn họ vẫn nên như vậy, cậu đã thích Phương Hồi thì Đường Hải Băng cũng nên ủnghộ và chơi với bọn họ, đâu đến mức phải gay gắt như thế. Nghĩ vậy, Trần Tầm lạiđạp xe nhanh hơn.
Trần Tầm đến khu sân nhàĐường Hải Băng thì gặp cậu vừa đi mua thuốc lá về. Đường Hải Băng vui vẻ vẫyTrần Tầm và chỉ tay vào chỗ mát bên cạnh rồi bước đến.
“Hôm nay sao lại có thờigian đến tìm tôi? Không phải các ông đang bận nhảy nhót đó sao?”. Đường HảiBăng hỏi.
“Haizz! Bọn tôi nhảybuổi sáng, giờ này nhảy có mà chết ngốt à! Tôi biết ngay là ông quên rồi! Ngàymai là ngày gì ông có nhớ không?”. Trần Tầm dựng chân chống xe đạp hỏi.
“Còn lâu tôi mới quên!Sinh nhật của ông chứ gì! Ngày mai có kế hoạch gì không?”. Đường Hải Băng rútmột điếu thuốc ra hỏi: “Làm điếu nhé?”.
“Tôi không hút! Tôi muốncả bọn cùng đi ăn với nhau, sau đó đến công viên Địa Đàn trượt băng!”. Trần Tầmgạt tay cậu ta ra nói.
“Quên mất việc ông làhọc sinh ngoan! OK! Ngày mai tôi và đám Tôn Đào sẽ đến!”. Đường Hải Băng rútbật lửa ra bật lên, châm thuốc, rít một hơi dài.
“Hải Băng…” Trần Tầmlưỡng lự nói.
“Gì vậy?”.
“Ngày mai tôi sẽ cho cảPhương Hồi đi”. Trần Tầm nhìn thẳng vào cậu ta nói.
Đường Hải Băng sữngngười ra một lát rồi ném ngay điếu thuốc xuống đất, di chân rồi nói lớn: “Saoông vẫn không chịu từ bỏ ý định đó nhỉ! Gì mà nhu nhược thế! Con bé Phương Hồiđó…”
“Thì cũng chỉ có mỗichuyện thằng bạn thích Phương Hồi thời cấp hai chết thôi đúng không!”. Trần Tầmngắt lời Hải Băng nói: “Thế thì có sao? Có phải là Phương Hồi giết đâu, cậu ấychẳng có lỗi gì cả”.
“Ông không hiểu! Khôngnên dây vào con bé đó… M.kiếp! Ông thử nghĩ xem, không được xơ múi gì thì đờinào Lí Hạ phải bán mạng vì nó?”. Đường Hải Băng bực bội nói.
“Nhưng Phương Hồi cũngcó bắt Lí Hạ đi đánh nhau với người ta đâu! Hải Băng, ông hãy tin tôi, PhươngHồi không phải là hạng người như vậy”. Trần Tầm nói với giọng rất khẩn thiết.
“Tin ông? Tôi được tậnmắt chứng kiến chứ có phải không đâu!”. Đường Hải Băng đẩy cậu ra nói.
“Tận mắt chứng kiến thìcó sao? Ông đâu phải là Lí Hạ, ông biết cậu ta nghĩ gì chắc? Hơn nữa vết thươngđó là chẳng may! Đâu có phải ai cố tình sắp đặt gì đâu! Phương Hồi cũng khôngngờ kết quả lại như vậy! Sống chết có số rồi, Bạch Phong cũng đã từng dính vào vụnày, ông nói cậu ta là kẻ xấu được không?”. Trần Tầm ra sức thanh minh choPhương Hồi.
“M.kiếp! Vì nó mà ôngdám lôi Bạch Phong ra để lấy ví dụ! Tôi nói cho ông biết trước nhé, ông đừngbao giờ nói ra những câu này trước mặt Đình Đình! Nếu không nó sẽ hận ông lắmđấy!”.
“Tôi biết!”. Trần Tâmbực bội nói: “Hải Băng, tôi chỉ thích Phương Hồi thôi, về lâu dài tôi cũngkhông dám nói, nhưng ít nhất hiện tại chắc chắn tôi vẫn muốn đến với PhươngHồi, nếu là anh em thì ông cũng đừng khuyên tôi nữa, ngày mai mọi người gặpnhau vui vẻ. Được hay không? Ông nói đi!”.
Đường Hải Băng lạnh lùngnhìn cậu nói: “Tôi hiểu rồi! Tôi cũng không tranh cãi với ông nữa, nhóc ạ, tôinhường ông! Nhưng tôi nói trước nhé, sớm muộn gì cũng có ngày ông không chịuđược đâu! Ngày mai mấy giờ? Tôi đi!”.
“Hả?”. Trần Tầm khôngngờ Hải Băng lại đồng ý nhanh như vậy.
“Hả cái gì! Mấy giờ?”.Đường Hải Băng bực bội nói.
Trần Tầm báo giờ hẹn,Đường Hải Băng cũng không nói thêm gì nữa mà đi lên nhà. Trần Tầm cứ có cảmgiác rằng chuyện này không vui vẻ gì, nhưng cũng không có cách nào để trút bực.May mà cũng tạm gọi là giảng hòa được cho bọn họ, mọi thứ đã sắp đặt ổn thỏa,chỉ còn thiếu mỗi việc thông báo cho Phương Hồi nữa thôi, Trần Tầm định tối vềnhà gọi điện thoại cho cô sau.
Nhưng cậu không thể ngờrằng, tối hôm đó cậu không sao tìm được cô.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 04: Đồng hành 05
Sau khi về đến nhà, TrầnTầm liền gọi điện thoại đến nhà bà nội Phương Hồi, bình thường bà cụ rất hồhởi, nhưng hôm đó lại trả lời bằng giọng rất lạnh lùng: “Phương Hồi không cónhà”. Không đợi Trần Tầm hỏi gì thêm, đầu bên kia đã cúp máy. Trần Tầm cũngthấy thắc mắc, tiếp đó lại gọi điện thoại đến nhà Phương Hồi, ba cô nhấc máy,cũng vẫn lạnh lùng như vậy và câu trả lời vẫn là câu “Phương Hồi không có nhà”khiến cậu sửng sốt đó.
Tự nhiên Trần Tầm khôngbiết phải làm thế nào.
Cậu phát hiện ra rằngmình không có cách nào, không biết cô đã đi đâu, không biết cô đang làm gì,thậm chí không biết phải tìm cô bằng cách nào để hỏi cô.
Tôi nghĩ cảm giác đóchắc chắn rất tuyệt vọng, rõ ràng là rất gần gũi nhau, nhưng lại có thể xa cáchnhau chỉ trong một tích tắc, một điều đáng sợ là, cậu không biết rốt cuộckhoảng cách này là bao xa.
Hồi đó Trần Tầm vẫn cònrất trẻ, cậu không cam tâm khi phải đối mặt với sự hụt hẫng này. Cậu không dámgọi điện thoại đến nhà Phương Hồi nữa, thế là cậu liền nhờ đám bạn thời để chỏmvà bạn bè cùng lớp, Triệu Diệp, Lâm Gia Mạt, Ngô Đình Đình, Tôn Đào, DươngTình… gọi điện đến nhà Phương Hồi. Cậu biết có lẽ cách làm này rất gây phiềnhà, cũng biết nó sẽ khiến đám bạn thời để chỏm của cậu càng giảm lòng tin đốivới Phương Hồi, nhưng cậu không còn quan tâm nhiều đến những chuyện đó. Cho đếnbây giờ, đối với Trần Tầm, vẻ bí ẩn của Phương Hồi đã không còn là một sự cuốnhút, mà nói chính xác hơn là nỗi bất an và sự dày vò.
Tuy nhiên kết quả vẫnlàm cho cậu thất vọng, cho dù là ba Phương Hồi hay bà nội cô, đều không nói côđã đi đâu, hỏi đi hỏi lại vẫn chỉ là câu trả lời cô không có nhà.
Cứ như vậy, gần như mấtcả một đêm, sáng hôm sau Trần Tầm đạp xe đến trường rất sớm, cậu quên hẳn sinhnhật của mình, cũng không còn hào hứng gì nữa. Cậu chỉ muốn nhanh chóng đượcgặp Phương Hồi, hỏi cô xem rốt cuộc là thế nào.
Gần như Trần Tầm làngười đầu tiên đến trường, cậu cũng không vào lớp mà ngồi trên xe trước cổngtrường và ngó nghiêng khắp nơi. Học sinh lần lượt kéo đến, Trần Tầm có quan hệrộng nên không ít bạn bè đã lên tiếng chào cậu, nhưng cậu cũng không đáp lại gìnhiều, chỉ vẫy tay cho qua. Lúc vào trường, Vương Mạn Mạn cũng chúc mừng sinhnhật cậu, cậu cũng chỉ gật đầu. Trần Tầm đứng đợi rất lâu, Phương Hồi mới chậmrãi đi đến, cô không đi xe, nhìn thấy Trần Tầm liền vội chạy tới.
“Chúc… mừng sinh nhậtcậu”. Phương Hồi vừa thở hổn hển vừa mỉm cười nói.
Nhưng Trần Tầm không hềđón nhận mà lạnh lùng hỏi: “Hôm qua cậu đi đâu vậy?”.
“Hả?”. Bị hỏi, PhươngHồi cũng ngớ người ra, không biết phải trả lời thế nào, đành nói: “Tớ ở nhà cảngày mà, không đi đâu cả…”
“Vậy hả?”. Trần Tầm cườigằn một tiếng rồi quay đầu dắt xe đi.
Phát hiện thấy Trần Tầmkhông vui, đột nhiên Phương Hồi mới sực nhớ ra đúng là hôm qua đã ra ngoài, côđến chợ để đặt cho Trần Tầm một sợi dây chuyền. Thời gian đó rất mốt kiểu dâychuyền có mặt là một chiếc bình thủy tinh nhỏ xinh, bên trong là một loại chấtlỏng, đựng một số hạt kim tuyến lấp lánh, trên mặt hạt vòng cũng có thể viếtchữ, sợi dây chuyền mà Phương Hồi đặt làm có viết dòng chữ “Chúc mừng sinh nhậtTrần Tầm”. Phương Hồi nghĩ chắc là do Trần Tầm tưởng rằng mình không chuẩn bịquà sinh nhật cho cậu nên cậu mới không vui như vậy, cô liền lấy từ tong ba lôra sợi dây chuyền nhỏ đó, kéo Trần Tầm lại nói: “À, tớ nhớ ra rồi! Buổi chiềutớ có đi ra ngoài một lát, tớ đi…”
“Đừng nói dối nữa!”.Trần Tầm hất tay cô ra nói: “Tớ hỏi cậu tối hôm qua! Tối hôm qua cậu đã đi đâu!Tớ phải nhờ hết người nọ đến người kia để gọi điện thoại về nhà cậu và nhà bànội cậu, mọi người đều bảo cậu không có nhà! Phương Hồi, cậu cảm thấy thật khókhăn khi phải nói thật với tớ như thế hay sao!”.
Bàn tay Phương Hồingượng ngùng dừng lại trong không khí, chiếc bình nhỏ trên sợi dây chuyền lắclư qua lại giữa hai đứa, cuối cùng rơi xuống đất, vỡ tan, dòng chữ “Chúc mừngsinh nhật Trần Tầm” cũng vỡ tan, bám đầy bụi bẩn. Phương Hồi nhìn Trần Tầm bằngánh mắt buồn bã rồi từ từ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




