|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đến rồi ngồi thụp xuống: “Để tớ cởi cho”.
“Không… không cầnđâu!”. Phương Hồi đẩy cậu ra nói: “Tớ làm được mà!”.
“Cậu coi cậu kìa, runrẩy như một bà già rồi”. Trần Tầm liền cởi dây giày trượt hộ cô: “Kể ra tớ chúý một chút thì tốt, tớ không nghĩ lại lạnh như vậy, nếu không chắc chắn phảibắt cậu mặc thêm quần áo”.
“Ừ, tớ biết”. Hai tayPhương Hồi chống sang bên cạnh, mỉm cười nói.
“Chuyện buổi sáng khônggiận nữa chứ? Hôm nay cậu có vui không?”.
“Vui… vui lắm”.
“Thấy không? Tớ đã nóimà”. Trần Tầm hào hứng ngẩng đầu lên: “Đừng tưởng nhìn bọn họ như đám lưu manh,thực ra bản chất đều tốt cả! Đặc biệt là Hải Băng, rất hào hiệp!”.
Nụ cười của Phương Hồicó xen lẫn một chút chua chát, cô cúi đầu, chân giậm xuống đất, đôi tất trắngdưới chân bị một lớp bụi bao phủ.
Trần Tầm vứt giày sangmột bên, ngồi xuống cạnh Phương Hồi nói: “Hồi nhỏ mấy đứa bọn tớ thi vẽ vớinhau, tớ vẽ giỏi nhất, góp được một tập tranh robot, mọi người không có, đẹplắm! Kết quả bị mấy đứa lớn ở con ngõ bên cạnh biết được, một lần bọn nó và tớchơi với nhau, thua mà bọn nó còn giở trò, cứ bắt tớ phải cho bộ tranh đó chobằng được, dĩ nhiên là tớ không đời nào cho, bọn nó nổi cáu liền cướp của tớ.Tôn Đào là thằng nhát gan, thấy tình hình không ổn liền co giò chạy mất, chỉ cóHải Băng ở lại chiến đấu với tớ, mãi cho đến khi Bạch Phong đến, mới xoa dịuđược tình hình. Thế nên nhìn Hải Băng thì có vẻ ghê gớm, nhưng lại rất tốtbụng, chơi với cậu ta nhiều cậu sẽ hiểu”.
Phương Hồi liền gật đầu,thực ra cô đã rất hiểu những đặc điểm này của Đường Hải Băng, vì bọn họ đã từnghọc cùng lớp với nhau ba năm, trong quãng thời gian đó, cô đã cảm nhận được rấtrõ nghĩa khí của Đường Hải Băng. Phương Hồi không muốn nói chuyện về Đường HảiBăng với Trần Tầm nữa, chủ đề này khiến cô không thoải mái và thế là cô liềnđánh trống lảng, hỏi: “Các cậu thường nhắc đến Bạch Phong, đó là ai vậy? Sao tớchưa được gặp lần nào”.
“Bạch Phong à… lúckhác tớ sẽ kể”.
Trần Tầm nhìn thấy đámNgô Đình Đình đang bước về phía họ, bèn đứng dậy vẫy tay với bọn họ.
11
Phương Hồi cùng bọn họra khỏi nhà trượt băng với tâm trạng mệt mỏi, đi đôi giày trượt nặng một lúclâu, sau khi cởi ra cũng không thấy nhẹ nhàng đi chút nào, bước chân uể oải,mềm nhũn đứng dưới đất mà không thấy thật chân gì cả. Giống như tâm trạng côvậy, ức chế một thời gian dài, dường như bây giờ không còn chuyện gì để vuinữa, tự nhiên lại không biết phải làm thế nào.
Sau khi ra khỏi nhàtrượt băng, Đường Hải Băng nói có việc phải về trước, Tôn Đào đưa Dương Tình vềnhà, Trần Tầm cùng đường với Ngô Đình Đình. Phương Hồi về nhà bà nội, phía đốidiện có điểm xe bus, bèn chào tạm biệt bọn họ, định tự bắt xe về.
Trần Tầm liền kéo cô lạinói: “Tớ đưa cậu ra bến nhé!”.
“Không cần đâu, sang bênkia cầu vượt là đến mà, các cậu về đi”. Phương Hồi nói.
“Thôi cứ để tớ đưa về,cậu lên xe rồi tớ về sau”. Trần Tầm liền ngoảnh mặt sang nói với Ngô Đình Đình:“Đi cùng tớ với Phương Hồi nhé, lát nữa bọn mình cùng về”.
“Thôi thôi!”, Ngô ĐìnhĐình xua tay nói: “Tớ không muốn làm người thừa đâu, tớ đi lấy xe trước”.
Trần Tầm liền cười nói:“Thế cũng được, thế cậu đợi tớ một lát nhé”.
Cuối hạ, thời tiết ở BắcKinh vẫn còn khá ngột ngạt, ban ngày ánh nắng chiếu xuống đường nhựa, đến lúcxế chiều hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Hai đứa đi lên cầu vượt, Trần Tầm đitrước, miệng ngân nga bài hát Rừng hoa trắng, Phương Hồi đi sau cậu một chút.
“Cậu đi mau lên!”. TrầnTầm nghiêng người nói: “Nếu không tớ không nhìn thấy cậu”.
“Người đông quá”. PhươngHồi ngẩng đầu lên nhìn dòng người đang đi trên bậc cầu thang trước mặt.
“Không được, thế cậu điđằng trước tớ vậy!”. Trần Tầm ngoái đầu, đứng lại nói.
“Cái cậu này…”. PhươngHồi cười bất lực, Trần Tầm cũng cười, kéo cô lên trước mặt mình.
Phương Hồi khẽ loạngchoạng, va nhẹ vào người bên cạnh, người đó liền “oái” một tiếng, mặt hầm hầmnói: “Làm gì vậy!”.
“Xin lỗi anh”. PhươngHồi vội vàng xin lỗi.
“Mày không có mắt à!Đường rộng như vậy, thích gây sự hả!”. Giọng gã đó lộ rõ vẻ gây gổ, tóc nhuộmđỏ rực, mặc chiếc áo phông dài gần đến đầu gối. Bên cạnh hắn còn có hai ngườinữa, vừa nhìn đã biết không phải người tử tế.
“Ông ăn nói lịch sựchút! Cũng có làm sao đâu! Việc gì phải như vậy!”. Trần Tầm lớn tiếng.
“M.kiếp! Mày từ đâu chuira thế! Liên quan đếch gì đến mày!”. Tên tóc đỏ liền đẩy Trần Tầm một cái.
“Mày còn…” Trần Tầm chặnhắn lại, chỉ vào hắn định chửi thì bị Phương Hồi ngăn lại, cô run rẩy nói:“Đừng cãi nhau nữa, thôi, em xin lỗi, em xin lỗi…”
“Biến đi! M.kiếp” Têntóc đỏ không hề nhượng bộ, kéo phắt Phương Hồi ra rồi đấm thẳng một quả vàobụng Trần Tầm.
Từ nhỏ đến lớn Trần Tầmchưa bao giờ bị đánh, cú đấm này khiến cậu suýt ợ ra nước chua, cậu cáu tiết,bất chấp tất cả và xông đến đánh nhau với gã tóc đỏ. Hai thằng đồng bọn đi cùngcũng không chịu lép vế, xông ngay tới bao vây lấy Trần Tầm và đấm đá túi bụi.Mặc dù Trần Tầm cao to hơn bọn chúng, nhưng dù sao thiểu số cũng không đọ đượcvới đa số, chẳng mấy chốc đã đuối thế.
Phương Hồi như muốn phátđiên, cô ra sức kéo bọn họ ra nhưng bị đẩy ra ngoài hết lần này đến lần khác,cô hét lớn tên Trần Tầm, hét đừng đánh nữa, nhưng không ai chịu nghe lời cô,cũng không có ai vào giúp cô.
Cuối cùng cô liền lấyhết sức bình sinh để ôm chặt cánh tay của gã tóc đỏ, khóc năn nỉ hắn dừng tay,hắn mới chịu dừng lại. Hắn vừa chửi vừa đá Trần Tầm thêm cái nữa: “Cho mày biếtthế nào là lễ độ! M.kiếp!”
“Đừng đánh nữa, tôi xinanh… tôi xin anh…”. Phương Hồi vội kéo hắn lại, vừa khóc ngất vừa nói.
Tên tóc đỏ liền nhìnPhương Hồi với vẻ châm chọc, nói: “Làm thế để cho nó nhớ đời, vừa nãy nó chửitao mày cũng đã nghe thấy, không thể chửi không được, tao phải cho nó một cáitát, tát xong là xong nợ nần giữa hai bên!”.
“Mày…”. Trần Tầm ômbụng, định nói thêm gì nữa, Phương Hồi vội chặn trước cậu nói: “Anh muốn đánhthì cứ đánh tôi!”
“OK!”. Tên tóc đỏ dườngnhư chỉ đợi câu nói này, hắn ra tay vừa nhanh vừa mạnh, tát Phương Hồi một cáiđau như trời giáng.
Phương Hồi bị tát mạnhđến mức người loạng choạng, nửa bên mặt sưng lên, tai kêu ong ong. Một cảm giácđau đớn và nhục nhã trào dâng trong lòng cô, trong lúc mơ màng, dường như côlại quay về với giai đoạn khổ sở thời cấp hai đó.
Giữa lúc các âm thanhhỗn tạp vang lên, Phương Hồi loáng thoáng nghe thấy tên tóc đỏ ghé sát vào cônói: “Mày liệu thần hồn đấy”.
Trần Tầm đã thực sự bịcái tát này kích nộ, mắt cậu đã bị đánh sưng tấy, gần như không mở được nữa,nhưng qua khe hở, cậu vẫn nhìn thấy cảnh Phương Hồi ngã loạng choạng và nét mặttuyệt vọng của cô, giây phút đó, cậu không thể giữ cho đầu óc tình táo nữa màlao tới bóp chặt cổ tên tóc đỏ, hét lớn: “Mày làm gì vậy! Mày làm gì vậy! Đ.mmày! Tao giết mày!”.
Người ngoài đứng xem vàbạn tên tóc đỏ đều sợ tái mặt vì phản ứng của Trần Tầm, tất cả mọi người đềuđứng sững lại, thậm chí không có ai dám bước đến khuyên một câu.
“Buông ra! Các ngườibuông ra đi!”. Đột nhiên Phương Hồi gào lớn: “Trần Tầm! Chia tay thôi… bọnmình chia tay thôi!”.
Trần Tầm lập tức sững sờvì câu nói của Phương Hồi, đôi tay cậu buông thõng xuống, không để tâm gì đếntên tóc đỏ đang trợn mắt bên cạnh mình. Cậu thẫn thờ nhìn Phương Hồi và có cảmgiác rằng, trong tích tắc, thời gian như dừng lại.
Đầu tóc Phương Hồi rốibù, má sưng đỏ, nước mắt rơi lã chã, trong mắt là nỗi buồn không thể che giấu.
Trần Tầm ngơ ngác, cậukhông hiểu tại sao tự nhiên mọi thứ lại trở nên tồi tệ như vậy, trước đó khônglâu hai đứa còn nói chuyện với nhau, tay trong tay trượt băng, còn ngồi trên xeđể nói chuyện về gia đình cô, còn cười đùa đi lên cầu vượt… Mặc dù sợi dâyđeo cổ ban sáng đã bị đứt, nhưng vẫn được giữ nguyên trong túi quần cậu. Rõràng là vừa nãy mọi thứ còn rất ổn, tại sao bây giờ lại như mất đi tất cả?
Trần Tầm không thể chấpnhận, cũng không muốn chấp nhận, cậu lảo đảo bước về phía Phương Hồi, không thèmquan tâm đến mọi người qua lại, ôm chặt cô nức nở nói: “Không được! Tớ khôngchịu! Chắc chắn không được! Tớ không chia tay với cậu!”.
Dòng xe dưới chân cầunhộn nhịp qua lại, trong khoảnh khắc hai đứa trẻ ôm chặt lấy nhau đó, chúng cònchưa biết rằng sau này sẽ phải đối mặt với một kết cục như thế nào, mà chỉ nghĩrất đơn giản rằng, được ôm chặt nhau như thế này là sự vĩnh hằng.
Đôi mắt nhạt nhòa lệ củaPhương Hồi nhìn về tấm biển cổ xưa của công viên Địa Đàn ở phía đối diện, rõràng cô đang túm chặt áo cậu, nhưng vẫn nói lời chia tay: “Trần Tầm, hai đứamình… đừng đến với nhau nữa…”
“Không! Không được! Chắcchắn cậu giận tớ đúng không? Tớ không nên đánh nhau với bọn họ? Lần sau tớkhông bao giờ làm thế nữa, tớ thề, có được không? Tớ không chia tay, dù có chếtcũng không chia tay!”. Trần Tầm cũng bật khóc, trong độ tuổi con trai vẫn cóthể khóc một cách thoải mái này, vì sợ chia tay mà cậu nước
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




