watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10178 Lượt

ừ… có khi là thằng Chuột làm, ông đợi lát, m.kiếp, để tôi hỏi nó xemthế nào, nó mà dám động đến ông, tôi sẽ cho nó biết tay!”. Đường Hải Băng cáulắm, đầu bên kia điện thoại “cạch” một tiếng, không biết cậu ta đã bẻ gãy cáigì.
“Cũng không cần thiếtphải làm như vậy, nhưng ông phải nói với chúng nó rằng đừng gây chuyện vớiPhương Hồi nữa! Lần này có mặt Phương Hồi, lần sau tôi sẽ không khách khí vớibọn chúng đâu! Tôi bất chấp đấy, cho dù đó là ai!”. Trần Tầm nói rất nghiêmtúc.
“Thôi đi ông! Ông thìlàm được gì! Đừng nói điều đó với tôi! Nói cho ông biết nhé, khôn hồn thì ônghọc hành cẩn thận cho tôi! Năm xưa ông vào được trường F tôi mừng biết bao! Gọiđiện thoại cho từng nhà hàng xóm cũ để báo tin, lại còn làm mẹ tôi tức, tẩn chotôi một trận nữa, nếu vì chuyện này mà bị nhà trường đuổi học thì tôi xem ôngsẽ ăn nói thế nào!”. Đường Hải Băng khẽ cười nói: “Ông yên tâm, nếu đúng là bọnnó làm thật thì chắc chắn tôi sẽ không cho chúng nó gây sự với ông nữa đâu.Nhưng tôi vẫn giữ nguyên câu đó, bản chất của chuyện này nằm ở phía Phương Hồi,tôi không thể cam đoan sẽ thế nào, năm xưa không phải mỗi tôi là bạn thân củaLí Hạ, không phải mỗi tôi bị ám ảnh bởi chuyện này, thế nên tôi cho rằng, ôngnên chia tay với con bé đó, điều kiện của ông tốt như vậy, đã là vàng thì ở đâuchẳng tỏa sáng, sợ không tìm được đứa nào hơn con bé Phương Hồi à? Nó cũng chỉlà một đứa bình thường, hơn nữa lại có tiền án, tôi cũng thấy lạ, không hiểuông chấm nó ở điểm nào”.
“Thôi thôi thôi! Đừngnhắc chuyện này với tôi nữa!”. Trần Tầm bực bội nói: “Tôi cũng thắc mắc về mấyngười, thời buổi nào rồi mà còn coi mình là Lưu Bị à? Đâu có phải là anh em gìghê gớm đâu mà suốt ngày nghĩ đến chuyện rửa hận, báo thù cho nhau, có giỏi thìđi kiếm một thằng mà đâm! Gây lộn với đứa con gái có gì là ghê gớm!”.
“Hừ, sớm muộn gì cũng cóngày xử lí thằng đó, nó chạy không thoát đâu. Còn về Phương Hồi, không thể nóilà không liên quan gì đến nó, năm xưa Lí Hạ ngồi canh chừng bọn trấn lột ở cổngtrường, Phương Hồi biết rõ hơn ai hết, nhưng nó chẳng bao giờ ngăn lại, cũngchẳng thèm khuyên nhủ gì hết. Sau đó Lí Hạ chết, nó lại co giò chạy nhanh nhất.Hạng con gái như nó, chỉ có ông mới coi là bảo bối! Cho không tôi tôi cũngchẳng thèm!”. Đường Hải Băng cười gằn nói.
“Ông im ngay đi! Khôngnói chuyện với ông nữa, nói với ông ông cũng không hiểu! Tóm lại là tôi thíchPhương Hồi, bất kể ai bắt nạt cậu ấy tôi đều không cho phép! Thôi nhé!”.
Trần Tầm cúp máy trước,quay về phòng nằm vật xuống giường, cậu rất bực, nhưng lại không biết rốt cuộclà bực ai.
Sau ngày sinh nhật nhuốmmùi máu đó, bọn họ lại quay trở về với cuộc sống quy củ trong trường học. Mặcdù lại phải dậy sớm, mặc đồng phục, làm bài tập, làm bài thi, nhưng Phương Hồilại rất thích sống cuộc sống như vậy, rất yên ổn, không sợ bị xâm hại, quấyrối. Dù là cuộc sống thời học sinh hay yêu đương cũng vậy, không phong hoatuyết nguyệt lãng mạn gì, cái khắc cốt ghi tâm hơn cả là cảm giác hàng ngàyđược ở bên nhau.
Chính vì vậy trong ngàykhai giảng, Phương Hồi vô cùng phấn chấn như được tắm trong gió xuân, cười rạngrỡ chào hỏi bạn bè.
Kiều Nhiên bước đến bêncạnh cô hỏi: “Có gì mà vui vậy? Tớ thấy cả lớp mình, mỗi cậu là vui nhất! Mọingười đều muốn được nghỉ thêm ít ngày nữa!”.
“Vậy à?”. Phương Hồi vừathu bài tập vừa cười nói: “Đi học cũng vui chứ, không phải ngày nào cũng đượcgặp nhau đó sao?”.
“Ừ!”. Kiều Nhiên cườicười, nói: “Hôm đó tập múa xong, cậu và Trần Tầm đi đâu vậy? Bọn tớ còn bảo rủnhau đi ăn thịt xiên nướng, sau đó chẳng thấy bọn cậu đâu nữa”.
“Ờ… tớ có chútviệc…”. Phương Hồi lắp bắp: “Đếm hộ tớ với”.
Kiều Nhiên đón lấy chồngvở: “Thế hôm nay sau khi tan học bọn mình đi nhé, chắc hôm nay cũng không cónhiều bài tập đâu”.
“21, 22, 23… ừ…!”.Phương Hồi chỉnh lại cho thẳng chồng vở, nói: “Chỗ cậu có bao nhiêu quyển?”.
“20, sao lại thiếu 2quyển nhỉ? Đẻ tớ đếm lại lần nữa xem sao!”. Kiều Nhiên cau mày nói.
“Không cần đâu, vừa nãytớ đã đếm một lần rồi, đúng là còn thiếu 2 quyển thật, ai chưa nộp bài tập hènhỉ?”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nói.
“Tớ tớ tớ! Đợi lát đã!Xong ngay đây!”. Triệu Diệp giơ tay lên nói, Lâm Gia Mạt đứng sau giục giã vớivẻ sốt sắng: “Mau lên! Mau lên!”.
Phương Hồi và Kiều Nhiênbước đến ngó thì thấy Triệu Diệp đang tốc kí bài tập của Lâm Gia Mạt, KiềuNhiên liền cười nói: “Tớ đoán ngay là hắn mà! Lần nào cũng vậy, nước đến chânmới nhảy, Gia Mạt lần sau đừng cho hắn mượn nữa! Không thể chiều cái tật xấu đócủa hắn được!”.
“Hê! Kiều Nhiên, ôngthật bủn xỉn!”. Triệu Diệp hậm hực nói.
“Chép mau lên!”. Lâm GiaMạt đập bốp tay xuống lưng Triệu Diệp và nói với vẻ ấm ức: “Tớ đâu có nghĩ hắnlại thiếu nhiều như vậy! Lần sau không bao giờ cho mượn nữa!”.
“Thôi nhanh lên, cô chủnhiệm sắp đến đấy”. Kiều Nhiên nói: “Gia Mạt, vừa nãy tớ đã hẹn với Phương Hồirồi, tối bọn mình sẽ đi ăn thịt xiên!”.
“Hay quá!”. Lâm Gia Mạthào hứng nói: “Nhưng bọn mình đừng ăn thịt xiên nữa, tớ thấy ngấy lắm rồi, hômnay đi ăn lẩu cay nhé!”.
“Lẩu cay hả? Thế thì mấtthời gian lắm!”. Phương Hồi nói.
“Không phải nồi lẩu bìnhthường đâu! Cũng dạng như thịt xiên, nhưng cho vào nồi nhúng, thơm lắm, cậu đirồi sẽ biết!”. Lâm Gia Mạt nói.
Trần Tầm từ ngoài cửalớp chạy vào, ngồi xuống cạnh Triệu Diệp nói: “vẫn còn chép à? Mau lên, cô chủnhiệm đến bây giờ đấy! Tôi vừa từ văn phòng lên!”
“Phù! Xong rồi!”. TriệuDiệp gấp sách lại và tung sang cho Phương Hồi, nói: “Tay tớ sắp gãy rồi! Saođếch gì mà lắm thê!”.
Lâm Gia Mạt trợn mắtnhìn cậu ta nói: “Đáng đời! Trước đó thì làm gì! Ấy! Phương Hồi! Tách vở bọn tớra, đừng đặt gần nhau! Đáp án giống nhau, nhìn là biết chép của nhau!”.
“Mệt chết đi được! Hômnay tan học tớ phải ăn một bữa cho đã!”. Triệu Diệp thở phù nói.
“Ăn gì vậy!”. Trần Tầmhỏi.
“Lẩu cay, chỗ Gia Mạttìm được, vừa mới bàn nhau xong, cùng đi nhé!”. Triệu Diệp nói.
“Ok thôi!”. Trần Tầmcười cười, lấy sách vở ra ngồi ngay ngắn lại.
Đến giờ tan học, mấy đứaliền nhanh chóng thu dọn sách vở rồi đi, Phương Hồi không đi xe, Trần Tầm chởcô. Trần Tầm mới mua một máy nghe nhạc của Sony, có bộ phận điều khiển trêndây, rất xịn, Phương Hồi cầm lấy ngó nghiêng, Trần Tầm hào hứng giới thiệu,Phương Hồi cũng không hiểu, cười cười rồi nhét tai nghe vào tai, bên trong đangbật bài hát của Trương Tín Triết[8">, nghe rất hay. Triệu Diệp và Kiều Nhiêntrêu Trần Tầm thích khoe mẽ, liên tục bêu giễu cậu, trên đường đi, cả đám cườinói rôm rả, rất vui vẻ.
[8"> Trương Tín Triết(1967) ca sĩ nổi tiếng người Đài Loan.
Nói cho cùng thì hồi đóbọn họ cũng không có việc gì đáng buồn, dĩ nhiên là cũng không có ước mơ gì xavời, ngày ngày được sống một cuộc sống rất êm ả, vui vẻ, tất cả mọi người đềucảm thấy rất thỏa mãn. Chỉ có điều bọn họ còn trẻ, không hiểu cảm giác này làthế nào, thực ra giống như bài hát mà Trương Tín Triết hát đó, vừa rảo bước vừatrân trọng thôi.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 05: Trưởng thành 01
Phương Hồi nói: “Chúngem đều tưởng rằng sau khi trưởng thành là có thể được mãi mãi đồng hành vớinhau và thế là cố gắng trưởng thành, bất chấp mọi hậu quả, tuy nhiên khi đã đếnđộ tuổi phải nói lời tạm biệt với tuổi trẻ, mới chợt phát hiện ra rằng, hóa ratrưởng thành chỉ khiến chúng em phải xa nhau..
1
Nhiều lúc tôi sợ PhươngHồi sẽ biến mất.
Tôi cảm thấy cô đã rờixa Bắc Kinh với một tâm trạng rất kiên quyết và tuyệt vọng, vì tại đây, ngoàingười thân ra, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô gọi điện thoại cho bất kì cái tênnào xuất hiện trong câu chuyện, điều này khiến tôi có một linh cảm rất ức chếrằng – một ngày nào đó cô ấy cũng sẽ âm thầm bỏ tôi mà đi.
Mặc dù giữa chúng tôicũng có mối quan hệ tựa như nương tựa vào nhau mà sống, tuy nhiên trong lòngtôi vẫn thấy có cái gì đó không yên tâm. Tôi nghĩ đây có lẽ là một đặc tính củagiống đực, lúc nào cũng nhớ về con mồi chưa đưa được vào miệng.
Chỉ tiếc rằng tôi khôngthể giống như con sư tử vồ chú linh dương, chộp Phương Hồi bằng móng vuốt củatôi, những đêm tối không chờ được cô cũng như không liên lạc được với cô, tôichỉ có thể nằm co ro trong nhà như một oán phụ, hút thuốc, suy nghĩ lung tung,rủa thầm trong bụng, nhưng rồi lại dỏng tai lắng nghe động tĩnh ngoài hànhlang.
Phương Hồi vào phòng rấtnhẹ

nhàng, cô xoay tay nắm cửa, khẽ khàng đặt đồ đạc xuống, cố gắng không đểtúi giấy và túi nilon phát ra tiếng kêu sột soạt, sau đó lại nhẹ nhàng đi ra.
“Về rồi à”. Trong gócnhỏ tối om, tôi bất chợt lên tiếng.
Tôi đã từng hỏi cô tạisao lại mang tên “Hồi”, cô nói là do ba cô trong thời gian về nông thôn laođộng, rời xa quê hương, lúc nào cũng chỉ mong sớm được trở về nhà, thế nên phảnứng đầu tiên khi sinh đứa con đầu lòng là nhớ đến chữ “Hồi”, mẹ cô chê con gáiđặt cái tên này không mềm mại, thế là lại cho thêm bộ Thảo ở phía trên chỉ cỏcây hoa lá cho dễ thương. Tôi cảm thấy cô đã thực sự phụ lòng cái tên này, rõràng là gửi gắm tình cảm nhớ thương quê nhà, muốn trở về nhà, nhưng lại thườngxuyên

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT