|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mắt giàn giụa.
“Không phải thế… cậucũng nhìn thấy rồi đấy, không phải tại cậu không tốt, mà là tớ… chắc chắn đámngười hôm nay tìm cách gây sự với tớ… nếu không cũng đã không như vậy…”
“Không thể!”. Trần Tầmôm chặt cô, không cho cô giãy giụa: “Cậu là con gái, gây sự gì với bọn nó chứ?Mấy thằng đó là đám lưu manh! Tớ hứa là sau này sẽ không bao giờ gây gổ vớichúng nữa!”.
Phương Hồi cười đau khổnói: “Cậu không nhìn thấy, bọn họ không chỉ có ba người đâu, vừa nãy bọn họxuống cầu thì có một gã bước đến nói chuyện, gã đó tớ quen, cũng là bạn của LíHạ, trước đây hay chơi với đám Hải Băng… Cậu vẫn chưa hiểu à? Bọn mình khôngcòn cách nào để đến với nhau được nữa, người bạn thân nhất của cậu không muốncho bọn mình đến với nhau, tớ cũng không muốn gặp cậu ấy nữa, bọn tớ không ainhượng ai, kể cả tớ có nhượng bộ cũng chẳng giải quyết được gì… nhìn thấy cậunhư vậy tớ không chịu nổi, thật đấy… tớ không chịu nổi…”
Phương Hồi không nóitiếp được nữa, cô gục xuống vai cậu bạn mà mình quý mến nhất và khóc nức nở, côsợ hãi, cũng không thể nào lí giải, cô cảm thấy mình đã quý mến Trần Tầm rấtthật lòng, cũng không làm chuyện gì có lỗi với cậu, nhưng cuối cùng lại thànhra như vậy.
“Đường Hải Băng đúngkhông? Thế từ nay trở đi bọn mình không gặp cậu ta nữa, chỉ chơi với TriệuDiệp, Kiều Nhiên, Gia Mạt thôi, bọn mình cố gắng học hành cho tốt, thi trườngđại học ở nơi khác, đi thật xa, có được không? Phương Hồi, tớ không chia tayvới cậu đâu, tớ năn nỉ cậu đấy, tớ thích cậu, tớ không muốn chia tay, thật sựkhông muốn…”. Trần Tầm túm chặt bờ vai gầy guộc của Phương Hồi, nói gấp gápbên tai cô.
Phương Hồi cũng không chịuđược nữa, cô đã khóc nức nở, nói ngắt quãng: “Tớ… cũng thích cậu, thích vôcùng… thích vô cùng… tớ cũng không muốn… chia tay…”
“Thế thì bọn mình khôngchia tay! Mãi mãi không bao giờ chia tay!”. Trần Tầm nói rất quả quyết.
Hai đứa ôm nhau rất lâurồi mới từ từ buông ra, cả hai đều không nhắc đến từ chia tay nữa, trải nghiệmban nãy khiến chúng cảm thấy vô cùng khổ sở và sợ hãi, chia tay không chỉ nóirồi để đó, mà thực sự xé nát tâm can, chúng sẽ không thể chịu nổi nếu điều đóxảy ra.
Trần Tầm nắm tay PhươngHồi đến tận bến xe bus, cậu đi rất chậm, thỉnh thoảng lại dừng nhìn Phương Hồi.
Mắt Phương Hồi đã khócsưng húp, cô lấy tay che mặt mình nói: “Nhìn gì vậy… tệ lắm phải không?”.
“Không tệ đâu”. Trần Tầmcười gọi: “Phương Hồi…”
“Ơi…”.
“Không có gì cả”.
“…”
“Phương Hồi!”.
“Gì vậy?”.
“Không có gì cả”.
“…”
“Phương Hồi!”.
“Cậu sao vậy!”. PhươngHồi dừng lại, nhìn Trần Tầm với vẻ bất lực.
“Hê hê, tớ chỉ gọi vậythôi, tớ rất thích nghe cậu đáp”. Trần Tầm ngại ngùng nói: “Xe đến rồi, cậu lênxe đi, tối tớ sẽ gọi điện thoại đến nhà bà cậu”.
Nhưng Phương Hồi lạikhông nhúc nhích, Trần Tầm nhìn cô với vẻ thắc mắc, cô đỏ bừng mặt nói:“Đứng… đứng với tớ một lát nữa nhé, tớ cũng rất thích nghe cậu gọi tớ…”
Má Trần Tầm sưng vù, cậumỉm cười rất tươi rồi cất giọng gọi tiếp: “Phương Hồi”. Phương Hồi cũng nhẹnhàng đáp lại: “Ơi”.
Bọn họ để bốn chuyến xechạy qua, trời đã tối dần, đột nhiên Trần Tầm giậm chân nói: “Gay rồi!”
Phương Hồi giật nảymình, vội hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.
“Đình Đình còn đang đợitớ trước cửa bãi đỗ xe! Sao tớ lại quên béng nhỉ! Tớ phải sang xem thế nào đã!Tối tớ sẽ gọi điện thoại cho cậu!”.
“Ừ, cậu đi đi”. PhươngHồi bình thản đáp, thực ra cô cũng biết, mặc dù Trần Tầm hứa từ sau sẽ không đichơi cùng bọn họ nữa, nhưng cậu và đám Đường Hải Băng chơi với nhau từ nhỏ, làmsao có thể dễ dàng dứt bỏ tình cảm này?
Bóng cao lớn, tuấn túcủa Trần Tầm lao như bay trên cầu vượt bộ, Phương Hồi đứng dưới nhìn và khẽ thởdài.
Khi Trần Tầm có mặt ởbãi đỗ xe, Ngô Đình Đình đã ra về từ lâu, bên cạnh chỗ Trần Tầm để xe đạp vẫncòn lưu lại hai chữ nghiêng ngả“BYE BYE” được viết bằng gạch đỏ.
Trần Tầm nhìn trò trẻcon này, bất giác thấy hơi hụt hẫng. Cậu nhớ lại cảnh hồi nhỏ, Ngô Đình Đìnhmặc váy hoa, chân đi dép nhựa, ngồi dưới đất vẽ ô chơi nhảy lò cò, cũng nhớ lạivừa nãy mình đã hứa hẹn với Phương Hồi từ nay sẽ không gặp đám bạn thời để chỏmnữa, đứng giữa hai bên, đột nhiên cậu cảm thấy vô cùng chán nản, lẻ loi.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 04: Đồng hành 07
“Lúc đó cậu ấy khóc thậtà?”. Trong bóng tối, tôi mò mẫm cốc nước và hỏi. Vì muốn tiết kiệm điện, thếnên thời gian đó, buổi tối tôi và Phương Hồi không bật đèn, để cho khỏi ngạikhi hai đứa chỉ biết nhìn nhau, tôi đành bảo cô kể chuyện.
“Vâng, khóc thật… Ấy!Cẩn thận! Đừng chạm vào bên phải!”. Phương Hồi kêu lớn.
Khả năng quan sát trongbóng tối của Phương Hồi tốt hơn tôi, kịp thời ngăn tôi không gạt chiếc cốc màHoan Hoan để lại xuống đất, giúp nó tránh được số phận vỡ tan thành những mảnhvụn.
Tôi vội dịch nhẹ chiếccốc có chú gấu nhỏ đó ra giữa tủ và hỏi: “Em uống nước không?”.
“Em không… anh đừnglàm nữa, muốn uống em cũng sẽ tự rót, anh dễ làm đổ vỡ các thứ lắm, không biếtlàm vỡ bao nhiêu cái cốc rồi?”. Phương Hồi thu dọn sách vở, nhường cho tôi mộtlối đi.
“Hê! Em hạ thấp aivậy?”. Tôi vừa cười vừa bê cốc nước đến: “Anh chỉ hơi quáng gà thôi mà. Emkhông cho phép một người đàn ông tuyệt vời của thế kỉ XXI như anh mắc mộtkhuyết điểm nhỏ nào à?”.
“Không…”. Phương Hồingồi sang bên cạnh nói: “Hay là… hay là bật đèn đi, để em nghĩ cách khác, nếukhông xảy ra chuyện của em thì anh cũng không đến nỗi phải làm như vậy..
“Coi em kìa! Lại bắt đầulàm khách rồi đấy. Em bảo bốn niềm vui trong cuộc đời, ‘Cửu hạn phùng cam vũ/Tha hương ngộ cố tri/ Động phòng hoa chúc dạ/ Kim Bảng đề danh thì’, kiểu gìmình cũng dính đến một niềm vui chứ? Thế nên em đừng làm khách với anh! Nói choem biết nhé, ai mà ngăn anh ra tay nghĩa hiệp giúp đồng hương khi gặp hoạn nạn,anh sẽ cho người ấy biết tay!”. Tôi vội trêu cô, nói thực là tôi cũng khôngmuốn cô rời khỏi nhà tôi, tôi thấy vui khi được chịu khổ cùng cô.
“Thôi anh cứ múa mépđi!!”. Phương Hồi cười nói: “Anh cố gắng thêm một thời gian nữa, những ngàytháng sung sướng cách chúng ta không xa nữa đâu”.
“Ừ”. Mặc dù miệng thìđáp vậy, nhưng trong lòng tôi lại không nghĩ thế, tôi chỉ muốn được sống gần côthêm ít ngày nữa: “Em kể tiếp đi, không ngờ Trần Tầm cũng đa sầu đa cảm đó nhỉ,hơi một tí là khóc!”.
“Không phải”. Dường nhưPhương Hồi có vẻ không vui: “Anh ấy cũng không hay khóc đâu…”
“Xí! Sau khi hết cấpmột, anh không bao giờ khóc nữa!”. Tôi nói rất oai hùng.
“Nhưng em cảm thấy khócra được cũng rất tốt, ít nhất là có thể làm cho người khác thấy mình buồn hayvui. Nếu như hai người yêu nhau, không có gì để khóc, cũng không có gì để cườithì em đoán chắc tình yêu đó cũng chẳng bền vững. Hồi nhỏ vẫn hay hơn cả, anhxem bây giờ người ta lớn rồi, không đoán được tâm trạng của họ nữa, chán chếtđi được”.
Phương Hồi nói rất bìnhthản, tôi biết thực ra là cô đang bênh Trần Tầm, tôi cũng thừa nhận rằng saukhi lớn lên, ít nhiều chúng ta đều đang ngụy trang, không tùy tiện bộc lộ niềmvui, nỗi buồn của minh, tất cả đều như vậy. Nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấycó gì đó không thoải mái, tôi có phần ghen tị với người ở độ tuổi đó có thể ômPhương Hồi mà khóc, cô có thể thỏa sức yêu, thỏa sức gây tổn thương, còn tôingay cả bảo vệ cũng phải giấu giấu giếm giếm không dám nói.
“Sau đó thì sao?”. Tôivừa rủa thầm sự vô tích sự của mình, vừa hỏi.
“Sau đó thì…”. PhươngHồi thở dài, chậm rãi kể tiếp.
Hôm đó sau khi về nhà,Trần Tầm vẫn không kìm được mà gọi ngay điện thoại cho Đường Hải Băng, đốiphương vừa nhấc máy cậu đã nổi nóng bổ đầu tới tấp, hỏi thăm tổ tiên tám đờicủa Đường Hải Băng, Đường Hải Băng bị chửi, không hiểu đầu đuôi ra sao, một hồilâu mới vỡ lẽ Trần Tầm đang nói chuyện gì.
“M.kiếp! Không phải tôilàm thật mà! Nếu tôi mà sắp đặt thì tôi chỉ đáng là cháu của thằng Tôn Đào! Ônghọc đứng thứ mấy của khối mà để não úng thủy vậy. Ông cứ thử nghĩ mà xem, chodù tôi không ưa Phương Hồi thì cũng không thể xử lí luôn cả ông đúng không?”.Đường Hải Băng cũng nổi cáu, ra sức giải thích.
Trần Tầm thần người ramột lát, cậu nghĩ Hải Băng nói cũng có lí, cậu ta không thể đánh cả cậu được,nhưng bề ngoài vẫn không chịu buông tha: “M.kiếp! Có khi ông không nói rõ vớibọn nó, bọn nó mới đánh luôn cả tôi! Cũng có thể là ông cố tình chơi bài khổnhục kế! Nếu không chẳng có ai đang yên đang lành lại gây sự với hai đứa họcsinh như bọn tôi cả! Phương Hồi nói bọn nó còn có đồng bọn nữa, nấp dưới châncầu vượt để đợi bọn chúng, cậu ấy biết thằng đó, trước đây chơi với bọn ông!”.
“M.kiếp!”. Đường HảiBăng bắt đầu cáu: “Nếu tôi mà giỏi giang như vậy thì năm xưa cũng đã vào họctrường F rồi! Gì đến nỗi bây giờ phải lang thang thế này! Sao ông không nghĩcon bé Phương Hồi ranh ma đó đổ oan cho tôi hả? M.kiếp! Tôi thấy nó bỏ bùa ôngthật rồi!”.
“Không thể! Đó là do ôngkhông nhìn thấy hôm nay bọn tôi thảm hại như thế nào đâu!”. Trần Tầm la lớn.
“Hừ, để tôi nghĩ xemnào…
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




