|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lại không có biển hiệu, cũng không biết tên là gì. Cô bước theo anh đi vào phía trong, đôi mắt đẹp tò mò nhìn ngắm xung quanh… Phong cách bài trí của chủ quán này…thật khiến người ta dễ chịu, chác chắn người này có mắt thẩm mỹ rất cao, đáng để khen ngợi đây… những chiếc đèn chùm cổ điển lan tỏa ánh sáng vàng nhàn nhạt, khiến tâm tình của thực khách bỗng yên bình, nhẹ nhõm hẳn, đồ nội thất đều bằng gỗ ướp trong mùi đàn hương nguyên thủy, khiến ta có cảm giác mộc mạc, thân thuộc mà mạnh mẽ hẳn lên. Mỗi một bàn ăn được đặt trong một phòng nhỏ riêng tư, trên bàn không trang trí bằng những lọ hoa hồng, như quán ăn khác, mà sẽ có một chiếc đĩa nhỏ bằng gỗ hình trái tim, trong đó đặt vài bông ngọc lan trắng, hương sắc dịu dàng, thanh khiết… Ngồi vào chiếc ghế, bên cạnh là ô cửa sổ nhỏ không kính…ngoài kia là một hồ nước lăn tăn sóng, đang phản chiếu những ánh đèn cao áp lấp lánh, cơn gió đêm tràn vào từ ô cửa sổ, mang mùi sông nước hòa quyện vào mùi vị sẵn có trong căn phòng, mơn trớn nơi đầu mũi, khiến người ta thoái mái mà hưởng thụ, cô hơi dựa lưng vào ghế, nhìn anh đang ngồi đối diện mà hỏi :
– Nơi này là lần đầu tiên tôi đến, cảm giác…rất mới mẻ, sao anh tìm được nơi hay vậy ?
– Có người bạn giới thiệu thôi o_o cô hài lòng là được rồi.
– Nhưng quán ăn này lại không có bảng hiệu nhỉ ?
– Đôi khi, không phải cái gì cũng cần nói bằng lời, o_o chỉ hiểu được đã là đủ, có phải không ?
Anh nói mà đôi mắt nâu trọn vẹn ngắm nhìn cô, đúng vậy, biết nói sao cho hết lời chứ, chỉ cần em dần dần hiểu tôi, là được rồi. Một lúc sau, đồ ăn được đưa lên, cô nhìn chiếc đĩa bày trí đẹp mắt và hấp dẫn trên bàn, hứng thú hỏi :
– Là mỳ sao ?
– Đúng, thực đơn ở đây…là các món mỳ, dùng thử đi… Chắn chắn sẽ ngon hơn…mì ăn liền…và cũng sẽ giàu dinh dưỡng hơn.
Nét mặt cô tươi tỉnh hẳn, gì chứ mỳ là món khoái khẩu của cô, cũng là món cô ưa chuộng nhất mỗi khi không có thời gian, o_o mà cô thì lại rất thiếu thời gian, nên đã trung thành với mỳ ăn liền suốt 5 năm qua. Mà thật lạ, 5 năm ăn mỳ, cô cũng không thấy chán, ngược lại còn có chút nghiện, o_o những người quen biết cô đều nể phục, nói đúng hơn là thấy sợ cô vì điều đó.
Vì là món ưa thích, cô nhanh chóng giải quyết gọn gàng mà không cần ngại ngùng, ý tứ. Anh cũng không ăn nhiều chỉ nhìn gương mặt đang thỏa mãn của cô, mà vui vẻ hỏi :
– Rất ngon miệng sao ?
Cô gật đầu không lưỡng lự, nhưng khi nhìn vào đĩa của anh, cô hơi nhíu mày :
– Anh không thích mỳ ?
– Tôi không ghét..
– Vậy sao lại ăn ít thế ?
– o_o hôm nay, chỉ cần như vậy đã là rất đủ
Anh lại thâm trầm nhìn vào cô mà cười, chỉ cần nhìn cô, bên cạnh cô như thế này, đối với anh đã rất mãn nguyện rồi. Đang say sưa ngắm nhìn sườn mặt cô, khi cô hơi cúi thấp, thì anh bỗng nghe thấy cô hỏi, và dần nâng ngương mặt xinh đẹp, cùng những đường nét thanh tú lên :
– Anh Jacky…anh vẫn định ở lại phòng làm việc sao ?
Anh chăm chú phân tích đôi mắt trong veo đang hướng về anh mà nhớ lại tình cảnh một tuần trước đây….
Đọc tiếp: Nàng Kiều Anh Kiếm Tìm !!! – Chương 17
Anh mang đến phòng làm việc nào gối, nào chăn, nằm ngay tại ghế sô pha… Chà, may mà anh cố tình chọn chiếc ghế đủ dài, đủ rộng so với anh, chứ nếu không…thì thật khó chịu đi. Tuy anh rất yên lặng nhưng lúc cô mặc chiếc áo ngủ mỏng manh bằng lụa bóng đi ra, để xem lại chút giấy tờ…đột nhiên nhìn thấy anh… cô mạnh mẽ giật mình, làm rơi vỡ cả ly sữa ấm trên tay… haizzz chiếc ly ấy cũng là anh dụng tâm chọn nha…còn chưa kịp nói gì, cô đã vội vàng chạy biến vào phòng, đóng chặt cửa, vội vàng thay đồ…rồi ra chất vấn anh… Nhưng có điều…thị lực của anh lại rất tốt, dưới ánh sáng đèn điện mờ ảo, vẫn có thể thấy…da cô trắng như vậy, thân hình lại mảnh mai với cánh tay nuột nà, đôi chân thon nhỏ, điệu bộ luống cuống, ngại ngùng của cô…thật khiến anh phải kìm lòng nha.
Khi đã ổn định lại nhịp tim và tâm lý, ra tới ngoài cô dùng thái độ bình thường đối diện anh, nhưng ánh mắt bất mãn của cô đang thẳng tắp phóng vào anh…giờ anh mới chân chính hiểu, người đối diện sẽ cảm thấy lạnh sống lưng như thế nào khi anh nhìn họ nha… Hiện tại người anh, là lần đầu tiên thấy cái cảm giác…nổi da gà này…
Đôi mắt long lanh kia, từ sâu thẳm mang theo ánh nhìn tức giận, lạnh lùng, như muốn đóng băng anh ngay tức khắc..tiểu hồ ly của anh, khi tức giận cũng thật là vô cùng đáng sợ đi.
Nói đùa sao, cô lại không thể tức giận ư? Nửa đêm nửa hôm, lù lù xuất hiện, dù có đẹp như thiên thần thì cũng hù chết cô ấy chứ…giờ phút này, dù phải thừa nhận gương mặt kia rất điển trai và thu hút, nhưng có điều, cô lại không thấy vừa mắt chút nào. Đã thế lại còn dùng cái thái độ thản nhiên, trân trân nhìn lại cô thế kia, có thấy là quá trêu ngươi cô không ? Cô kìm nén bực tức, nghiêm mặt mà hỏi :
– Anh Jacky, có thể giải thích cho tôi chuyện này là như thế nào không ?
Anh ngồi đó, ngũ quan anh tuấn đến chói mắt không tỏ vẻ gì ngại ngùng, mắt nâu hơi nheo lại, xuất ra một nụ cười tà mị hiếm có, giọng nói trầm thấp hướng cô trả lời :
– Như cô thấy đó…là tôi đang ngủ. (đột nhiên bị em đánh thức nha)
Giọng điệu như thường, thái độ điềm nhiên của anh, mạnh dạn đánh vỡ chiếc mặt nạ mà cô đang dùng để kìm nén, lửa nóng bốc lên ngùn ngụt, cô gằn giọng, ánh mắt lửa giận, kèm theo hàn khí lan tỏa khắp phòng :
– Anh nói vậy là có ý gì ? Nửa đêm, anh rõ ràng biết tôi ở đây, mà vác chăn gối tới nằm chình ình, một tiếng cũng không nói cùng tôi, nếu tôi bị bệnh tim, không phải cũng đã bị anh dọa chết sao ? Điều tối thiểu ấy là anh không biết, hay cố tình không hiểu ?
Nhìn cô lần đầu tiên bộc lộ cảm xúc trước mặt mình, anh thật sự…rất hài lòng, anh biết, suốt một thời gian dài, cô chưa bao giờ tỏ ra tức giận, dù là chuyện gì, cũng cố gắng bình tĩnh, trấn an bản thân, chứ không cho ai thấy được cảm xúc thật của cô. Anh muốn phá vỡ đi cải vỏ bọc ấy, mang cô lại gần bên anh, không cần lớp vỏ nào hết…anh sẽ bao bọc cho cô.
Anh nhìn cô đang hì hục thở mấy hơi, gương mặt trắng trẻo, thanh tú đang phiếm hồng vì tức giận, môi anh đào khẽ mím. Cô mặc một bộ đồ thể thao mỏng mầu trắng, không hề làm mất đi dáng vẻ xinh xắn, ngược lại, cô mang đến vẻ đẹp mộc mạc mà lặng lẽ, như đóa hoa quỳnh đang nở rộ khi đêm về. Anh hài lòng với thành quả của mình, đôi môi kiêu bạc khẽ tạo một đường cong khó đoán biết, Kiều Như…bây giờ em thấy sao ?
Tức chết cô… người đàn ông này, đã mấy năm rồi cô không gào lên như vậy chứ… Nhưng, cảm giác quả là không tệ, rất kích động nha, bao lâu rồi cô không có cảm giác như vậy ? Bỗng nhiên cô hơi ngạc nhiên, rơi vào suy nghĩ và cảm nhận của bản thân… Nhìn sang anh đang trầm mặc, anh nói :
– Một tuần qua tôi thuê phòng ở ngoài để ngủ, nhưng vì không thoải mái, nên liên tiếp mất ngủ, haizzz không phải tôi cố ý đâu, chỉ là đến đây nằm một chút cho đỡ mệt, không ngờ lại ngủ quên, khiến cô bắt găp…là tôi đã dọa cô sợ. Thật xin lỗi.
Anh vẫn dùng ánh mắt chân thành, nhìn cô giải thích tiếp :
– Tôi ở đây không có người quen, cũng không ngủ được ở ngoài, chỉ có điều…nằm ở sa lông này lại bỗng nhiên ngủ được. Một tuần qua..đúng là rất mệt mỏi.. Tôi chỉ là dùng nơi này như lúc đang làm việc thôi, đảm bảo không ảnh hưởng tới không gian riêng của cô…được không ?
Giọng điệu của anh bất ngờ nhẹ nhàng, mang ý vị khẩn cầu, lại khiến cô run lên một hồi, gì đây… Cô là không quen với dáng vẻ này của anh nha, từ lúc gặp tới giờ, chỉ luôn tỏa ra từ anh, khí thế của một vương tử quý tộc, luôn là hàn khí lạnh băng của ánh mắt… cao ngạo, tự tại không gì có thể xâm phạm, chẳng thế mà biết bao nhân viên nữ ao ước nhưng đều không dám đến gần anh… Vậy giờ…anh ở đây là đang tỏ thái độ gì kia ? Hay cô đã lầm, cô cố gắng nhìn lại một lần nữa ánh mắt nâu thăm thẳm, thu hút kia, đang mải miết cầu khẩn, bức bách cô… Được rồi, được rồi, chắc do anh mệt mỏi suốt tuần không ngủ được, nên đành xuống nước nhờ vả cô..cũng chỉ là chiếc ghế sa long thôi mà… Không nên ép người quá đáng… Haizzz, cô đứng lên đi dần vào phòng ngủ của mình, tới cửa, cô dừng lại, lên tiếng nói với anh mà không nhìn lại :
– Không lại gần, không quấy rầy, không vào phòng tôi, nhanh chóng tìm chỗ để chuyển đi. Phải thức dậy trước tôi, đừng để tôi nhìn thấy đống chăn gối bê bối. Còn nữa, phiền anh dọn đống đổ vỡ đó đi.
Nói rồi cô đi thẳng vào phòng ngủ, thông cảm thì thông cảm, cũng không cho qua như vậy được, chỉ bắt anh ta dọn mảnh ly vỡ là may mắn rồi, thôi khóa cửa đi ngủ, không còn sớm nữa. Cô cũng không cần biết, người ngoài kia, trên đôi môi gợi cảm, là nụ cười thỏa mãn như thế nào, anh đứng lên, tới nhặt mấy mảnh thủy tinh vỡ, rất tỉ mỉ dọn sạch sẽ, đề phòng chúng làm tổn thương Andy của anh… Cô cũng đâu biết, anh chỉ là muốn cùng cô hít thở chung một bầu không khí, được ở thật gần cô, để cảm nhận hương ngọc lan thanh khiết từ cô. Anh cũng không thể để cô lại đây một mình, dù nơi này,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




