|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Anh không cần biết!_ nó lạnh lùng đáp trả, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang nổi lên từng cơn_ Tôi về! Chào!
Rất nhanh, nó đã lẫn vào đám đông và biến mất trong không gian rộng lớn. Hắn cũng chán nản định bỏ đi. Nhưng, hắn vô tình nhìn thấy một đồ vật đang ở dưới đất. Có vẻ là do nó đánh rơi vì lúc nãy nó đứng đó. Hắn nhặt lên và xem xét.
.
.
.
– Cái này…_ hắn run run tưởng như mình nhầm_ Vậy điều đó… Đúng là thật sao?
Chương 6 : Quá Khứ – Part 2. Kí ức không nhạt nhoà
Trên tay hắn lúc này là một cái đồng hồ nhỏ có nắp mở. Không những thế, trong đó còn có một bức hình, một bức hình chụp chính nó… Một cô gái có đôi mắt màu tím huyền ảo, trầm lắng, dường như cho ta cảm giác đôi mắt đó sẽ không bao giờ có thể ánh lên tia vui vẻ nào trong đó. Đôi môi hồng xinh đó đang khẽ nở nụ cười, nhưng có lẽ đó chỉ là một nụ cười ảo mà thôi.
Càng nhìn kĩ, hắn càng có thể khẳng định gần như chắc chắn rằng, hai người mình đã gặp chỉ có thể duy nhất là một mà thôi. Tại sao khi đã có quá nhiều cái trùng hợp, giống nhau tới vậy, mà hắn lại không dám khẳng định điều đó chứ?
Hắn vẫn đứng mãi và nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó. Người đã khiến hắn mất rất nhiều thời gian để suy nghĩ, người mà chỉ cần một câu nói thôi cũng khiến hắn rất bận tâm. Vì đơn giản, nó là một con người không hề bình thường như nhiều người con gái khác. Không phải nó khuyết tật, và cũng không phải là một kẻ lập dị, mà nó có thể làm cho ai đó thật sự rất khó xử và vướng bận chỉ trong một lần gặp mà thôi. Có thể, đó là tính cách ăn sâu hay do một cái khác?
– Tại sao anh lại cầm nó?_ Windy quay lại và rất bất ngờ khi nhìn thấy hắn cầm cái đồng hồ này, định với tay giật lại nó_ Mau trả tôi! Nó là của tôi!
– Của cô sao?_ hắn đưa cái đồng hồ đó lên cao không để cho Windy với tới_ Tôi không nghĩ vậy.
Windy cố gắng nhảy thật cao lên để lấy được cái đồng hồ, nhưng chạm được tới nơi thì hắn lại đổi tay sang hướng khác.
– Trả mau! Nó không phải của tôi nhưng là của bạn tôi!_ Windy mệt mỏi thở hồng hộc nhưng vẫn cố nói.
– Của ai?_ hắn nhướng mày lên giả vờ như không biết.
– …
– Không nói phải không?
Windy ngập ngừng, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng phải nói ra:
– Của… Black Moon.
– Hân Hân?_ hắn đã chứng thực được cái này là của nó.
– Ừ…_ Windy thở dài, xoè bàn tay ra_ Trả tôi!
– Chưa vội!_ hắn mở nắp đồng hồ ra rồi chỉ vào bức ảnh_ Người này là ai?
Không phải không biết, mà hắn đang xác nhận những điều mình suy đoán mà thôi.
Windy có vẻ đang hấp tấp, vội vã nên khi nhìn thấy cái ảnh đó, không kìm được mà hét lên tỏ rõ thái độ:
– Anh không biết hay giả ngu đấy? Người đó chính là Hân Hân chứ ai nữa? Anh gặp mấy lần ở quán cà phê, trên lớp mà cũng quên được sao? Anh là cái đồ…
Nói tới đây, Windy đã phải vội bịt miệng lại, mặt trắng bệch ra vì mình đã nói hớ. Hắn im lặng. Key thì khác, cậu ta vừa nghe thấy đã bất ngờ hỏi dồn, làm một tràng giang đại hải:
– Cô ta á? Hai người đó là một người sao? Thảo nào trông giống nhau thế. Tôi cũng thấy nghi ngờ mà không dám nói. Còn cô là cô gái mà hay đi cùng cô ta phải không? Không ngờ, không ngờ nha.
– Im đi ồn ào_ hắn thúc nhẹ vào bụng Key, lườm một cái, rồi quay sang Windy đang trắng bệch mặt_ Không cần phải thế đâu. Tôi chỉ cần xác định điều mình vừa đoán thôi.
– Vậy là… Anh đã nghi ngờ từ trước?_ Windy bất ngờ nhìn hắn.
Hắn gật đầu.
– Đúng_ hắn chợt nhớ ra điều gì đó_ Còn nữa. Tôi muốn hỏi tại sao Hân Hân xử sự như vậy khi ở trong quán cà phê Pink không? Đó là điều tôi thấy khó hiểu nhất.
Windy sựng lại. Cô trở nên buồn bã tới khó khăn.
– Xin lỗi. Tôi không thể nói cho các anh biết được. Đó là bí mật riêng.
– Tôi hiểu_ hắn biết, nếu dễ dàng nói ra như vậy thì sẽ không gọi là bí mật nữa, và chính chủ nhân của nó cũng không cho phép_ Nếu có thể, tôi sẽ tự tìm hiểu.
– Ừm.
…
Windy không nói thêm gì nữa. Cô chỉ đang nhập tâm suy nghĩ mà thôi. Hắn và Key cũng ra khỏi quán bar để về nhà. Nhưng vừa bước tới cửa, đã có tiếng gọi giật lại.
– Ken, Key, khoan đã!
Tiếng của Windy. Hắn và Key quay đầu lại.
– Có chuyện gì?
Windy ngập ngừng, mãi không nói nên câu.
– Tôi…
– Mau nói đi_ Key lên tiếng, vẻ hơi bực mình.
– Các anh có hứa giữ được bí mật chuyện này với ai không? Không được nói với bất kì ai, ngay cả Hân Hân?
Hắn hơi ngạc nhiên, chau mày hỏi:
– Tại sao?
Windy tới gần, tuy miệng nở nụ cười nhưng khuôn mặt cô lại ngược lại. Cô khẽ nói:
– Tôi muốn người khác hiểu về con người Hân Hân nữa. Đừng nhìn nó qua vẻ bề ngoài mà không hiểu tới tâm hồn bên trong khuôn mặt sắt đá đó. Có lẽ…
Hắn gật đầu quả quyết.
– Được. Chúng tôi sẽ giữ bí mật về chuyện cô sẽ kể. Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi!
– Ừ. Tôi sẽ kể lại chuyện ba năm về trước…
Windy bắt đầu kể lại quá khứ về nó.
– Tôi cũng chỉ nghe một người kể lại thôi vì lúc đó tôi đang ở Anh du học chưa về. Hồi còn nhỏ, Hân Hân vẫn là một cô gái rất vui vẻ, yêu đời lắm. Nó rất hay cười và thân thiện nữa. Chúng tôi còn có một đứa bạn thân nữa, tên là Diễm My. Lúc đó, ba chúng tôi thân thiết như chị em vậy. Nhưng thời gian trôi qua, khi tôi đi Anh thì quá nhiều chuyện xảy ra mà tôi chỉ được biết qua người khác mà thôi…
~
– Hi hi, Diễm My nè, hôm nay ta gặp anh đẹp trai lắm nhá!
Trong công viên, có một cô bé rất dễ thương, đôi mắt tím ngây thơ to tròn long lanh, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu. Cô bé đang gọi điện thoại, thi thoảng lại nở lên một nụ cười khúc khích rất ngây thơ và hiền lành, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
"Thật vậy á? Anh ta như thế nào? Cute không? Bao nhiêu tuổi vậy?"
– Ừm, cute cực kì luôn! Anhấy hình như hơn tụi mình một tuổi á! Ôi nhìn vào đã thấy mê rồi!_ nói tới đây, đôi má cô bé ửng hồng lên.
"Ù uôi, Hân Hân biết đầu biết thích người khác rồi nha!"
– Mi đừng đùa ta_ cô bé đỏ chín mặt lên, ngượng ngùng trông thấy.
"Haha, bé Hân nhà chúng ta biết yêu rồi!"
– Đừng đùa nữa mà!_ cô bé phụng phịu_ Mi biết làm thế nào để tỉnh tò với anh ấy không?
"Ơ hơ chuyện này ta chịu thôi."
– Được rồi ta sẽ tự nghĩ cách!_ cô bé nghiêm mặt lại tỏ vẻ rất quyết tâm.
"Để xem công chúa của trường làm thế nào để cua giai nào. Thôi đi học bài đã bye mi nha! Còn nhiều bài tập quá!"
– Ừ. Tạm biệt mi nha. Hi hi.
Nói rồi cô bé cúp máy. Cô bé hiện giờ đang ngồi mộng mơ suy nghĩ, rồi lại cười tủm tỉm nữa chứ! Chắc đang nghĩ tới anh chàng vừa kể đây mà.
– Làm thế nào để anh ấy với mình là một cặp bây giờ nhỉ? Ôi khó nghĩ quá!
~
– Sau đó hai người đó có trở thành người yêu không?_ hắn hỏi, nhưng có một cảm giác nhoi nhói trong lồng ngực.
Windy gật đầu.
– Có. Hân Hân đã cố tình đi gặp cậu ta. Hai người bắt đầu nói chuyện. Dần dà, cậu ta nhìn có vẻ cũng thích nó. Rồi cậu ta tỏ tình với Hân Hân trước và hai người trở thành một cặp đôi vô cùng "hoàn hảo"_ Windy nghiến răng khi nhắc tới hai từ "hoàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




