|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
hảo" đó.
– Ý là sao? Hai người đó không hạnh phúc sau khi trở thành một cặp ư? Còn Diễm My, cô ta liên hệ với chuyện này sao mà nhắc tới?_ Key lôi một loạt nghi ngờ ra hỏi Windy.
– Họ rất hạnh
phúc và tình cảm_ Windy cười buồn_ Nhưng chỉ trong mắt mọi người và Hân Hân. Còn riêng hắn ta… CHƯA. BIẾT. ĐƯỢC!
– Là sao?
– Từ từ để tôi kể tiếp…
~
Trong lớp học 10A1, Trường Mia.
– Hi hi anh Phong à!
Một cô gái xinh đẹp đang cười tươi đứng trước mặt một chàng trai có vẻ hơn tuổi nhưng mang một vẻ đẹp hoàn mĩ khiến bao người mê mệt.
– Chuyện gì vậy Hân Hân? Giờ này đáng lẽ em phải đang ở trường cấp 2 Mia chứ?_ cậu ta có vẻ hơi khó chịu.
– Anh à… Em thấy nhớ anh mà…_ nó buồn bã.
Dường như, bây giờ nó cảm thấy người mình yêu giờ khác xưa rất nhiều. Anh hình như đang kiếm những lý do để trốn tránh nó, cái cảm giác đó ngày càng một rõ rệt. Nhiều lúc, nó gọi điện rủ anh đi chơi, anh nói bận học, nhưng nó lại bắt gặp anh đang ở ngoài. Nó coi như không biết, và cứ thế quên đi, bỏ qua tất cả. Anh không còn quan tâm nó như trước nữa…
– Chúng ta còn nhiều thời gian gặp nhau, không nhất thiết phải gặp nhau lúc này đâu_ cậu ta đẩy gọng kính lên, không thèm nhìn lấy nó một giây.
– Em xin lỗi_ nó cụp mắt xuống buồn bã_ Em về lớp đây.
Nó cứ thế một mình về lớp, nước mắt lăn dài. Hồi đó, nó rất dễ khóc. Chỉ một chút thôi có thể làm nó thút thít rất lâu.
– Tên đó lại làm mi buồn sao?_ Diễm My hỏi nó.
– Ừ…
– Mi chia tay đi. Đâu nhất thiết phải níu giữ.
– Không. Ta thích anh ấy mà!
– Nhỡ anh ta không yêu mi thì…
– Mi đừng có nói linh tinh! Mi nói nữa ta sẽ nghĩ mi định chia rẽ tình cảm bọn ta đó!_ nó tức giận, mặt tím lại.
– Tuỳ. Đừng hối hận!
Diễm My nói một câu khó hiểu rồi quay lên khiến nó ở đằng sau thấy là lạ.
.
Và rồi có lẽ từ đây đã bắt đầu những chuỗi đau khổ diễn ra liên tiếp đối với nó.
.
Năm tiết học buổi sáng trôi qua. Tất cả xuống căng tin trừ nó. Tới giờ học buổi chiều, Diễm My vào lớp, lục cặp mình tìm thứ gì đó nhưng có vẻ không thấy. Nhân lúc cô giáo chủ nhiệm đi vào lớp, Diễm My đứng lên:
– Thưa cô, em bị mất đồ.
– Đồ gì vậy em?_ cô giáo hốt hoảng hỏi.
– Dạ là cái vòng tay. Em để trong cặp giờ không thấy nữa.
– Lúc trưa em xuống căng tin còn ai nữa không?
– Dạ_ Diễm My ngập ngừng_ Còn… Còn mỗi… Bạn Bảo Hân nữa thôi ạ…
.
.
.
CÁI GÌ???
- Chuyện này là sao? Bảo Hân? Có phải em lấy không?_ cô giáo sững sờ nhìn nó, không tin vào tai mình nữa.
Cũng đúng thôi, nếu không bất ngờ mới là chuyện lạ. Nó là học sinh cưng nhất của cô mà. Học giỏi, ngoan ngoãn, hiền lành, thầy cô nào mà không yêu quý chứ! Nó được dành một sự ưu đãi, quan tâm đặc biệt từ các thầy cô, khiến ai cũng phải ghen tị.
– Em… Em có biết gì đâu cô!_ nó choáng váng, bất ngờ tột độ.
– Thế em giải thích thế nào về chuyện này?_ cô giáo gặng hỏi nó, vốn không tin vào chuyện này.
– Em... Em có biết gì đâu mà giải thích! Lúc trưa em chỉ nằm ngủ ở bàn mình thôi mà có đi đâu đâu cô!_ nó hoang mang.
– Em mau nói thật đi. Thực ra em có lấy nó không?
– Em không lấy!_ nó kiên quyết hét lên_ Đâu có bằng chứng gì nói em ăn cắp đồ chứ? Hơn nữa nhà em không thiếu tiền để mua mấy cái này đâu!
– Cũng đúng_ cô giáo thấy nó nói có lý.
Diễm My cũng gật đầu.
– Đúng thưa cô. Hơn nữa bạn ấy là bạn thân của em sao có thể lấy cắp đồ được?_ Diễm My liếc xung quanh rồi tiếp_ Hình như vẫn có người chưa tin bạn ấy thì phải. Hay chúng ta thử lấy cặp bạn ấy ra xem thử đi!
– Tớ không làm sao phải lục cặp sách ra làm chi?_ nó cắn môi tới bật máu, tay run run vì tức.
Diễm My tới gần, nắm lấy tay nó.
– Yên tâm. Ta sẽ lấy lại công bằng cho mi mà!
– Ừm_ nó gật đầu khẽ cười nhìn Diễm My, rồi bảo với mấy học sinh đang nhìn nó với ánh mắt nghi ngờ_ Nếu muốn các bạn cứ tìm thoải mái. Mình không cản vì mình không làm gì sai.
Cô giáo gật đầu với ý tán thưởng. Đó mới là học sinh đứng đầu trường chứ!
Có hai học sinh nữ tới lục soát cặp sách của nó. Tìm mãi, tìm mãi nhưng không thấy.
– Đó, ta bảo mà! Ta trong sạch_ nó vui sướng cầm tay Diễm My nhảy tưng tưng.
– Tất nhiên rồi!
Diễm My nhìn nó cười tươi, nhưng trong ánh mắt vụt lên một tia sáng rất lạ.
Và rồi…
Leng keng!
…
Sững sờ.
Im lặng.
Choáng váng.
– Tại… Tại sao?_ mặt nó tái mét đi, hoảng hốt nhìn vào vật thể vừa phát ra tiếng kêu đó_ Không… Không phải sự thật phải không?
– Mi giải thích với ta về chuyện này mau lên!_ Diễm My vứt mạnh hai taynó ra, quát ầm lên.
Nó thẫn thờ nhìn cái vòng mà Diễm My nhắc tới đang nằm lăn lóc dưới đất. Nhưng… Tại sao cái vòng đó lại rớt từ túi áo của nó ra?
– Ta… Không biết thật mà!_ nó lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt chảy ra.
– Mi thôi đi! Đừng nói dối nữa! Sự thật đã rành rành như thế rồi!_ Diễm My tỏ vẻ rất tức giận, nhìn nó căm thù.
– TA THỰC SỰ KHÔNG BIẾT GÌ MÀ!_ nó bịt tai lại, hét lên, nước mắt chảy ra nhiều hơn.
– Hãy nói sự thực đi! Đúng là mi lấy phải không?
– Không! Ta không lấy! Tại sao tất cả đều không tin tôi? TẠI SAO?
Cả lớp cứ lặng thinh theo dõi câu chuyện. Người thì nhìn nó với ánh mắt khinh bỉ, người thì lại coi với vẻ không thể ngờ nổi chuyện này. Nhưng nói chung tất cả đều không hề tin lời nói của nó.
– Hay là… Tại chiếc vòng này là của anh Phong đây??? Cô bạn Hân Hân của tôi?
Chiếc vòng… Của anh Phong?
– Cái vòng này… Là của anh Phong tặng mi?
– Đừng giả nai_ Diễm My nhìn nó với ánh mắt khinh khỉnh_ Bạn Trần Ngọc Bảo Hân, bạn ghen tức vì anh Phong đã tặng nó cho mình mà không tặng bạn, phải không? Cho nên bạn mới lấy trộm nó đi…
– Ta không ghen tức gì cả. Thậm chí ta còn chưa biết anh ấy tặng mi cái vòng mà!
– Ồ. Đừng tỏ ra không biết gì nha bạn Hân Hân yêu quý_ Diễm My mỉa mai_ Tôi không có diễm phúc ấy.
Nó lau nước mắt nhìn thẳng vào Diễm My đang nhếch môi cười kia:
– Rốt cuộc… Nó quan trọng như thế nào mà mi ngay tới ta mà cũng không tin tưởng nữa vậy?
Diễm My trong phút chốc cứng đơ người lại. Hỏi cô tại sao ư? Đơn giản chỉ là…
– Đó là kỉ vật tình yêu của hai chúng tôi đó, thưa cô Bảo Hân_ Phong từ ngoài đi vào lớp, bước tới đối diện nó, cạnh Diễm My.
– Hai… Hai người_ nó chỉ trong phút chốc thôi mà đã rơi xuống địa ngục tăm tối nhất, khuôn mặt ngạc nhiên tới nỗi không thể nói thêm được gì hơn.
Diễm My cười ngọt ngào quay sang Phong, ôm lấy tay người đó.
– Anh Phong!
– Hai người mau giải thích cho tôi!
Nó run run nắm chặt gấu váy, nhìn hai người tình cảm mà tim như xé từng mảnh ra. Khổ nỗi, nó không thể làm gì hơn với hai người mà nó coi gần như quan trọng nhất đời mình này. Nhưng hai người này lại đang phản bội nó! Thật đáng sợ. Lòng người thật khó đoán.
Diễm My liếc nó khinh thường và tràn đầy vẻ thương hại:
– Nhìn vậy mà không biết sao? Chúng tôi yêu nhau!_ Diễm My chỉ thẳng tay vào nó_ Và… Chính bạn đã chia rẽ hai chúng tôi…
Cả lớp xì xào bàn tán.
– Ta và anh Phong yêu nhau trước_ nó thét lên_ Điều này cả trường đều biết!
Ai cũng nhìn vào nó và đều khựng lại trước tình trạng hiện giờ của nó. Mắt nó hằn lên những tia máu, mà trước giờ chưa từng xuất hiện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




