|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lẽ do trời oi bức nên Nhiên không tài nào ngủ được.
Phòng bên cạnh cũng có một cô gái trằn trọc suốt đêm. Nước mắt chảy dài, chảy dài, ướtđẫm gối. Đêm nay, Tương Cầm tình cờ gặp Phan Anh trong một quán bar trên phố cổ. Vốn dĩ cô không chú ý đến anh, nhưng bạn cô bỗng nhiên reo lên:
- Nhìn kìa Tương Cầm. Anh chàng ấy trông thật lãng tử.
Cô nhìn theo hướng tay chỉ, thấy một người đàn ông trông khá tuấn tú đang say men rượu. Mái tóc anh rũ xuống dưới ánh đèn nhấp nháy, làm anh có một vẻ phớt đời lãng tử. Anh dường như chẳng còn một tí tỉnh táo nào, nốc rượu như uống nước lã. Cô thở dài, nhẹ nhàng đến ngồi bên cạnh anh trong ánh mắt ngạc nhiên của bạn bè, gọi một ly cocktail mật ong. Anh ngước đôi mắt đỏ rực nhìn sang bên cạnh, rồi chẳng nói gì, cứ im lặng uống cạn từng ly.Tương Cầm giật lấy chai rượu từ tay anh, xin thêm một cái cốc rồi cứ thế, lẳng lặng uống cạn hết từng giọt. Trong ánh mắt Phan Anh có một chút ngạc nhiên. Anh nhìn cô trong im lặng. Gương mặt cô từ trắng chuyển sang hồng vì men rượu lại càng làm cô có một nét quyến rũ kì lạ. Không kìm được, Phan Anh bất ngờ miết mải đặt lên môi cô một nụ hôn. Tương Cầm sững sờ giây lát, rồi chợt tỉnh ra, cô đáp lại, vòng tay qua ôm lấy cổ anh. Chỉ cần người đó là anh thì cô bằng lòng làm tất cả những điều anh yêu cầu. Chỉ cần người đó là anh thì dù anh bảo cô nhảy vào lửa,cô cũng sẽ nhảy ngay.
Phan Anh đột ngột buông cô ra, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn cô rồi loạng quạng đi ra khỏi quán bar. Tương Cầm vội trả tiền, chạy nhanh bắt kịp anh khi anh đang chuẩn bị bước vào taxi. Anh gục đầu vào vai cô, không còn biết gì nữa dù cho trời có sậpxuống. Cô dìu anh lên căn hộ của anh, đặt anh nằm xuống ghế salon. Phan Anh nhanh chóng chìm vào trong cơn ngủ nửa tỉnh nửa mê. Khi cô chuẩn bị ra về, cô nghe thấy anh gọi tên Nhiên giữa những quãng rời rạc của cơn mơ. Cô thấy đau nhói trong lồng ngực. Đau tưởng đến chết mất. Là vì cô đến sau nên anh không thể yêu cô, hay là vì anh quá si tình? Nhưng chẳng phải cô yêu anh một phần vì anh là người si tình hay sao.
Tương Cầm rời khỏi nhà Phan Anh, đi dạo một mình trên phố cô độc. Gió lạnh thấm vào người cô buốt giá, nhưng sao lạnh bằng trái tim cô. Từng kỉ niệm ùa về trong cô, từ những ngày mới gặp Phan Anh cho đến khi Phan Anh lúng túng nói chia tay.Tất cả như vẫn còn mới đâu đây, tưởng chừng như chỉ cần cô đưa tay ra là đã có thể chạm đến quá khứ. Nếu đã không thể gột bỏ được quá khứ thì làm sao có thể vươn tới tương lai. Trong mối quan hệ này, cô lúc nào cũng là người chủ động đuổi theo. Cô nhớ rất rõ ngày ấy, cô còn trẻ, còn tràn đầy sức sống và niềm tin vào tình yêu. Cô cứ nghĩ rằng chỉ cần mình dành trọn hết tình cảm cho một người thì nhất định người ấy sẽ cảm động. Đêm ấy, cách đây năm năm, có hội diễn của các lớp sinh viên trong trường. Khi Phan Anh bước lên hội trường, ngón tay điêu luyện bấm những nốt nhạc đầu tiên, hàng tá nữ sinh trong trường hét lên tên anh.
Phan Anh … Phan Anh … Phan Anh…
Ánh mắt anh nhìn về một nơi xa xăm mà bất kì cô gái nào cũng nghĩ dành cho mình.Con gái thường như vậy, vẫn có một ảo tưởng về một chàng hoàng tử đứng trên bục cao, dành ánh mắt cho chỉ riêng mình. Mọi thứ xung quanh cô nhòa dần đi, chỉ còn hình ảnh anh cô độc với cây đàn piano và giọng hát trầm ấm. Khi anh bước xuống sân khấu rồi, dư âm anh để lại vẫn còn lan tỏa trong không khí. Cô cảm thấy như cơ thể sắp nổ tung lên mất rồi. Cô thật sự rất yêu anh. Yêu đến nghẹt thở. Yêu đến mức trái tim chẳng thèm nghe lời lí trí.
Đó là Phan Anh của cô. Chỉ cần cô cố gắng thì anh sẽ yêu lại cô chứ?
Cô bước lên sân khấu, cầm lấy micro, ánh mắt tìm ánh mắt Phan Anh.
- Bài hát tớ muốn dành tặng cho một người duy nhất. Tớ đã yêu người ấy bằng tất cả trái tim mình cho dù với người ấy, tớ chỉ là một người bạn.
Thật lòng mà nói, giọng hát của cô không tệ, lại còn có phần ngọt ngào. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Phan Anh. Ai chẳng biết người đẹp của khoa kiến trúc lâu nay vẫn theo đuổi Phan Anh. Ánh mắt của cô cũng chỉ hướng về anh, về một người duy nhất. Một vài tiếng thì thầm, một vài tiếng xì xào, nhưng cô chẳng nghe thấy điều gì cả. Trong mắt cô chỉ còn tồn tại một người. Cô nhìn thấy Phan Anh im lặng khoanh tay đứng nhìn cô, rồi đột ngột quay bước đi ra khỏi khán phòng. Nước mắt chẳng hiểu từ đâu cứ lặng lẽ rơi ra.Là những giọt nước mắt rớt từ trái tim. Rốt cuộc, anh vẫn không thể yêu cô như cô yêu anh. À không, chỉ cần anh yêu cô bằng một phần nhỏ cô yêu anh cũng được. Cô vứt lại micro, chạy đuổi theo Phan Anh, níu lấy vai áo anh, mỉm cười qua làn nước mắt:
- Anh thật biết cách làm em bẽ mặt cơ đấy. – Cô cười mà sao nước mắt cứ chảy dài thế. – Ít ra thì anh cũng phải nghe hết bài hát của em kia chứ. Mà trời không mưa, nên anh nhìn thấy em khóc mất rồi. Xấu hổ quá.
Nụ cười của cô méo xệch trông thật thảm hại. Gương mặt lấm lem mascara. Phan Anh đứng yên lặng, chẳng nói gì, lấy tay lau nước mắt trên khóe mắt cô. Anh vòng tay ôm cô vào lòng. Anh bỗng thấy thương cô quá. Cô cũng giống như anh, cứ chạy theo những cái không thuộc về mình. Một vài ánh mắt sinh viên quét ngang hai con người đang ôm nhau giữa sân trường. Thực ra, anh không hẳn không chú ý đến cô. Nếu bảo rằng anh không tự hào khi được một người như Tương Cầm theo đuổi là nói dối, chỉ là nỗi nhớ về Nhiên nhiều lúc vẫn nhức nhối trong anh.
- Tương Cầm, em làm người ta nhìn anh kìa. –Anh nói, mỉm cười xoa xoa đầu cô. – Người ta cứ nghĩ anh bắt nạt em đấy. Em muốnbảo vệ đuổi anh đi à? – Lời anh làm cô bật cười, nín khóc. Phan Anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Cô đón nhận lấy với sự run rẩy. Anh cũng không hiểu tại sao anh lại làm như thế nữa. Hình như là bản năng dạy anh như thế.
Kể từ đấy, không hiểu vì sao, cũng không hiểu bắt đầu thế nào, Phan Anh trở thành bạn trai của cô. Đôi khi cô cảm thấy tình cảm của anh đối với cô giống như một sự bố thí, nhưng cô mặc kệ, chỉ cần được ở bên anh là đủ rồi.
Nhưng hóa ra lại không phải vậy. Con người ngày càng tham lam. Cô không chịu nổi những lúc anh cứ nhìn xa xôi về một hướng nào đó mà không có cô. Cô cảm thấy đau lắm. Dường như Phan Anh cũng biết cô đau đớn đến tận cùng nên anh buông tay.
Nhiều lần, vì quá ghen tuông, cô hỏi anh:
- Tại sao anh yêu Nhiên đến như thế?
Cô chỉ nhận được một sự trầm ngâm. Dường như anh đang miên man về một nơi nào đó mà xa đến mức cô không thể chạm tới được. Trái tim anh có những ngăn mà cô không thể len lỏi vào được. Cái cô có được chỉ là bề mặt của trái tim, còn nơi sâu thẳm nhất lại hoàn toàn khóa kín với cô.
Sau này, khi chia tay cô, anh đã nói rằng:
- Nếu biết tại sao anh yêu Nhiên đến thế thì đó chẳng còn là tình yêu. Cảm xúc ấy từ lần đầu tiên nhìn thấy Nhiên vốn dĩ đã như thế rồi. – Anh cười buồn – Có lẽ kiếp trước anh mắc nợ cô ấy nên kiếp này phải trả.
Nghĩ lan man về những ngày xưa cũ, Tương Cầm thấy bầu trời bỗng trở nên tối sầm dưới chân cô. Là nước mắt làm nhòe đi con đường trước mặt. Tối nay, Tương Cầm không muốn về nhà, bởi cô làm gì có nhà để về. Bố cô thường xuyên đi công tác, chỉ có cô với căn
nhà rộng lớn và một bà giúp việc già. Mỗi ngày, cô cô độc nhìn từ ban công tầng ba xuống khu vườn cũng cô độc như cô, rồi tự hỏi mình sống trên đời vì điều gì. Cô trước mặt người khác, lúc nào cũng tỏ ra mình hạnh phúc, vui vẻ, nhưng thật ra có mấy ai biết được cô rất cô độc. Tự nhiên cô chán ghét ngôi nhà vắng lạnh của mình. Nghĩ một lúc, cô sắp xếp vali, tìm địa chỉ nhà Nhiên. Không hiểu sao cô lại thích Nhiên, mặc dù rõ ràng lẽ ra cô phải ghét Nhiên mới đúng. Nhưng Nhiên là người thứ hai, sau Phan Anh, đem lại cho cô một cảm giác an toàn, tin cậy.
Thôi, cố ngủ đi nào. Ngày mai cô còn phải đi làm việc nữa. Ngày mai, cô vẫn sẽ đeo tiếp mặt nạ vui vẻ và hạnh phúc như mọi ngày.
***
Khi Tương Cầm xuống nhà ăn thì Nhiên đang chiên trứng. Nhiên đẩy một tách café sữa về phía cô:
- Uống đi. Buổi sáng uống một chút café có thể giúp em làm việc tốt hơn. – Nhiên mỉm cười nhìn cô. Nụ cười ấy hiền như đức mẹ trong kinh thánh. Ở bên cạnh Nhiên, Tương Cầm cảm thấy thật bình yên.
- Chị này, em rất hâm mộ chị đấy. – Tương Cầm cầm lấy tách café, khuấy khuấy sữa cho đều. – Sao chị lúc nào cũng có thể điềm tĩnh đến nhường ấy.
Nhiên nhìn cô, bật cười, đẩy dĩa trứng chiên qua cho cô.
- Thời gian đã làm thay đổi chị thành người như bây giờ đấy. – Nhiên chợt nghĩ về ngày xưa, ngày cô còn yêu An, An thường bực bội bảo rằng “Em thật là quái tính và nông nổi, chẳng chịu suy nghĩ kĩ trước khi làm điều gì.” Lúc ấy, cô cười tinh quái, vọc vọc hai bàn tay anh “Nếu mà điềm tĩnh thì em không còn là Nhiên nữa.” Cô chợt cảm thấy cô của ngày ấy và bây giờ cứ như hai con người khác nhau. Người ta bảo rằng đời thay đổi khi chúng ta thay đổi, nhưng thực môi trường đã làm tính cách con người thay đổi.
Ánh nắng của ngày mới chiếu rọi qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt nắng dài trải mênh mang trên bàn. Nhiên với tay, bật mộtbản nhạc đồng quê nhẹ nhàng. Cô có cảm giác như đang trôi về thời thơ ấu trên những cánh đồng lúa mênh mang, bát ngát. Bỗng nhiên cô ước gì mình được trở về như thời nhỏ không âu lo.
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




