watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4138 Lượt

như xưa mà sao xacách đến thế. Sáu năm ấy, cô đã không liên lạc với An, bởi vì cô sợ bất kì một tin tức nào của An cũng có thể làm cô xao động. Đôi lúc, cô trách bản thân mình quá tham vọng nên vuột mất tình yêu, để rồi nhìn lại, thấy mình chới với một mình giữa thế giới rộng lớn.

-Khi nào em sang Mỹ lại? – An lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của cô.

-Có lẽ tuần sau.

Cô không nói dối. Mặc dù đã viết đơn xin nghỉ việc, nhưng cô vẫn phải quay lại Mỹ một lần cuối để sắp xếp công việc và chuyển đồ đạc lỉnh kỉnh vềViệt Nam.

Anh im lặng một lúc rồi hỏi nhỏ:

-Phan Anh đối với em tốt chứ?

-Vâng, rất tốt.

Cô cố tìm một chút ghen tuông trong lời nói của anh, nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra điều gì. Có lẽ đó chỉ là một sự quan tâm giữa hai người đã từng yêu nhau. Cô cũng không nói dối, đúng là Phan Anh đối với cô rất tốt. Chỉ là cô không thể nào yêu được Phan Anh.

Thỉnh thoảng, cô tự hỏi không biết mối quan hệ hiện tại giữa cô và An được gọi là gì. Có lần, cô đọc ở đâu đó rằng:” Tình yêu vốn dĩ là một thứ tình cảm ích kỉ. Nếu tình yêu chuyển sang tình bạn thì chỉ có hai khả năng xảy ra: Một là cô chưa từng thật sự yêu người đó, hai là tình cảm vẫn còn dư âm đâu đấy. ” Có lẽ, với cô, khả năng thứ hai chính là lời giải đáp. Cô chưa bao giờ quên anh, kể cả trong giấc mơ.

Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng xe lăn bánh chầm chậm, đều đều. Về đêm, cuộc sống hối hả của thành phố đã biến mất, chỉ còn lại những ánh đèn vàng trơ trọi rọi xuống mặt đường, và đâu đấy có những tiếng rao đêm của những con người lầm lũi, vai mang quang gánh, chân hối hả bước.

An đi ngang qua một đoạn đường xấu, bánh xe xóc lên, suýt hất Nhiên xuống mặt đường. Cô giang vội hai cánh tay ôm lấy anh, cũng vừa lúc tay trái anh chụp nhanh lấy tay giữ chặt cô. Xe mất thăng bằng, loạng quạng lao về phía trước, anh buông tay ra, hai tay giữ ghi đông xe. Cô ôm chặt lấy anh hơn, gương mặt cô áp vào tấm lưng anh vững chãi. Khoảng cách giữa cô và anh gần đến mức cô có thể cảm nhận được mùi cơ thể anh. Trống ngực Nhiên đập liên hồi, bàn tay dường như đang run lên. Cô tự hỏi tại sao trời lạnh mà cơ thể mình tự nhiên lại nóng đến vậy. Thật ngượng quá.

An dừng lại trước giàn bông giấy bao quanh bờ tường nhà Nhiên. Dù anh chạy xe khá chậm, nhưng đoạn đường cũng không dài lắm. Cô ước gì con đường cứ dài mãi, dài mãi, không bao giờ có điểm kết thúc. Có một cảm giác nào đấy dường như là nuối tiếc trỗi dậy trong cô.

- Em vào nhà đây. Anh về cẩn thận nhé – Nhiên vừa nói vừa tra khóa vào ổ, cố tránh ánh mắt anh. Không hiểu tại sao, cứ mỗi lần chạm phải ánh mắt anh, cô lại cảm thấy rất lúng túng, mất tự tin.

Khi cô sắp bước vào nhà, đột ngột có một bàn tay kéo cô lại, ôm chặt cô vào lòng. Vòng tay của An ấm áp giữa đêm gió lạnh, làm cô chỉ muốn thời gian ngưng đọng mãi mãi. Anh vuốt ve mái tóc rối của cô, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Môi anh ấm nóng, ngọt ngào. Cứ thế, anh và cô lặng im giữa bầu trời đêm. Nước mắt cô rơi ra từ khóe mắt.

Không được. Không được phá hạnh phúc của gia đình anh.

Cô luống cuống đẩy anh ra, quay mặt bước vào nhà, chỉ nghe đằng sau tiếng anh rất mỏng tựa như làn gió thoáng qua:

-Tạm biệt em.

Anh chầm chậm quay xe lại rồi mất hút khỏi tầm mắt cô. Cô đi vội vào nhà, ánh mắt thẫn thờ, tim vẫn còn đập mạnh. Dường như cô đã mất hết tất cả sức lực, đứng cũng không vững, khụy gối xuống nền nhà. Anh đi, mang theo hết những tinh túy của thế gian này, để lại cô một sự đau khổ đến tận cùng.

Tại sao anh lại làm vậy? Chẳng phải anh đã kết hôn rồi ư? Và cô tại sao dường như cảm thấy rất thích thú trước nụ hôn này? Có một cảm giác nào đó xáo trộn trong cô, vừa nuối tiếc vừa đau đớn xen lẫn hối lỗi. Lẽ ra cô có thể nhân cơ hội đó để nói rằng cô vẫn còn yêu anh rất nhiều. Nhưng phỏng có ích gì? Ngày xưa, khi xem phim truyền hình nhiều tập, cô ghét nhất là những người thứ ba, hóa ra hôm nay cô lại trở thành một người như thế. Cô, một người đầy kiêu hãnh, lẽ nào lại là người thứ ba nhẫn tâm phá hoại hạnh phúc của một người phụ nữ khác?

Dư âm nụ hôn nóng hổi vẫn còn đâu đây mà người thì đã đi mất rồi.

Ở ngoài kia đằng sau giàn bông giấy, An đứng lặng nhìn ánh đèn nhà cô bật lên. Anh thấy tim mình đau nhói.

Tại sao cô không chấp nhận anh? Lẽ nào cô mãi mãi vẫn là cơn gió thoảng qua, làm mát cuộc đời anh, rồi lại mãi miết tìm một chân trời mới? Lẽ nào tình yêu của anh vẫn không đủ để níu giữ cô như ngày xưa? Lẽ nào đất nước xa xôi ấy lại có một sức cuốn hút kì lạ đối với cô như thế? Anh vẫn chỉ có thể từ bỏ cô. Níu giữ cô lại là một sự ích kỉ.

Anh tự hứa với bản thân sẽ chỉ quan tâm, chăm sóc cô như một cô em gái. Dù gì, cô và anh, trên danh nghĩa đã là anh em rồi.

***

Nhiên thẫn thờ ngồi gục đầu vào gối, nghĩ về những chuyện vừa xảy ra, vẫn không thể tìm được một lí do nào để biện minh cho hành động của An. Anh vẫn còn yêu cô?

Có lí nào lại như thế…

Có tiếng chuông cửa bấm liên tục, cắt đứt dòng suy nghĩ của Nhiên.

Nhiên đứng bật dậy, tự hỏi không biết ai đến giờ này. Cô he hé cửa nhìn ra, thấy một bóng dáng thanh thoát đang xoa xoa hai tay đang run lên vì lạnh.

Là Tương Cầm.

Không đợi Nhiên mở toang cánh cửa, cô tung vội cửa, khệ nệ ôm vali bước vào. Tương Cầm kể từ sau dạo nói chuyện ở quán café thì trở nên thân thiết với cô rất nhiều, thường xuyên rủ cô đi mua sắm và xem phim. Đồng thời, cô cũng cảm thấy rất mến Tương Cầm bởi tính cách hướng ngoại, vui vẻ và sôi nổi.

- Em bị bố đuổi ra khỏi nhà. Không biết đi đâu nên em đến tìm chị. Hì hì. Chị cho em ở lại nhé nhé nhé. – Ánh mắt tinh quái, láu lỉnh nhìn Nhiên chờ đợi.

Nhiên thở dài, gật gật đầu. Cũng tốt. Có cô bé này sẽ làm cho nhà cửa vui hơn. Dù gì cô cũng không quen với cảnh sớm tối ở nhà một mình. Cô sắp xếp cho Tương Cầm một chỗ trong phòng mẹ rồi trở về phòng ngủ. Lăn qua lăn về mãi vẫn không thể dỗ cơn ngủ, cô đi xuống nhà, uống một cốc nước đầy. Khi đi ngang qua phòng khách, cô suýt la lên khi thấy Tương Cầm đang bó gối ngồi lặng im trong bóng đêm. Cô gái này bình thường luôn xuất hiện với sự sôi nổi, vui vẻ, nhưng lại thường cô độc về đêm. Có lẽ chỉ khi đêm về, thực sự đối mặt với chính bản thân, con người mới cảm thấy chênh vênh. Tương Cầm nghe tiếng động, ngẩng mặt lên, nhìn qua bóng đêm mờ ảo.

- Chị có tâm sự à? – Tương Cầm nhìn cô dò hỏi.

Nhiên gật gật đầu. Cô thường ít khi mở lòng với, nhưng với Tương Cầm, cô cảm thấy cô gái này rất đáng tin cậy.

- Vì bác sĩ An?

Nhiên lại gật đầu. Cô ngồi xuống bên cạnh Tương Cầm, lấy điều khiển bật tivi, rồi dán mắt vào bộ phim tình cảm lãng mạn đang chiếu. Gía mà cuộc đời cũng giống như phim thì hay biết mấy. Khi ở Mỹ, mỗi lần cảm thấy quá cô độc, cô thường bật tivi, không phải để xem, chỉ là cần nghe một tiếng nói nào đó, dù chỉ là tiếng nói phát ra từ tivi, để xua đi sự sợ hãi trước bóng đêm.

- Em không hiểu tại sao chị và anh ấy lại không trở về bên nhau? – Tương Cầm chống hai tay nhìn cô. – Chị thực ra rất yêu anh ấy kia mà.

- Anh ấy đã có gia đình rồi. – Nhiên đau khổ tựa người vào ghế, ôm lấy chiếc gối bông, áp mặt vào đó.

- Sao cơ? Bác sĩ An đã lấy vợ rồi kia à – Tương Cầm ngạc nhiên nhìn Nhiên, rồi bỗng thở dài. Hai người này có một sự hiểu nhầm quá lớn. Tương Cầm không biết mình có nên nói ra bí mật hay không, nhưng rồi cô quyết định sẽ im lặng. Nếu như An không muốn giải thích, có lẽ anh có nỗi khổ riêng. Nhưng nếu như Nhiên biết An vẫn còn độc thân, chẳng phải cơ hội của cô dành được trái tim Phan Anh sẽ rất lớn ư? Không, không thể. Nếu yêu cô, ngày xưa Phan Anh đã yêu rồi. Dù cô có làm gì thì cũng vô ích.

Cho nên Tương Cầm quyết định sẽ im lặng. Nếu hai người này thực sự có duyên hiểu lầm rồi cũng sẽ hóa giải.

- Tại sao ngày xưa chị rời bỏ anh ấy?

Nhiên im lặng, mắt vẫn dán vào chiếc tivi. Tại sao lại rời bỏ anh ấy ư?

Vì cô quá tham vọng. Tuổi trẻ, con người ai cũng muốn được đến một chân trời mới để khẳng định mình. Cô đã nghĩ rằng tình cảm ấy thực ra chỉ là tình cảm thời mới lớn,rồi cô cũng sẽ quên anh. Nhưng hóa ra không phải vậy.

Dù ở tuổi nào đi nữa, khi mà hình ảnh một người cứ đầy ắp trên mỗi bước đường đã qua thì đó chính là tình yêu. Khi sang đến Mỹ một năm, thấm hiểu sự cô độc nơi này,cô chỉ muốn trở về ngay bên cạnh An. Nhưng lại sợ hãi, biết đâu anh ấy đã có bạn gái mới. Thế rồi cô tự nhủ, đừng khóc, đừng khóc, không yêu người này thì sẽ yêu người khác, còn sự nghiệp mới chính là điều quan trọng nhất. Có tình yêu mà không có thức ăn để ăn, không có nước để uống, không có nhà để ở thì làm thế nào sống được.

Nhưng hóa ra không phải là vậy. Khi đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhìn lại bên mình chẳng có ai, lại không thể yêu ai ngoài anh ấy thì thật là đau khổ. Càng ngày cô càng nhận ra cô không thể quên An. Cô cũng nhận ra rằng có thức ăn để ăn, có nước để uống, có nhà để ở, có tiền để mua sắm…, tất cả sẽ trở nên vô nghĩa nếu sống như một cái xác không hồn. Nếu vậy thì thà chết đi còn hơn.

Đêm nay thật sự rất oi bức. Có lẽ vậy. Có

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT