watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4131 Lượt

tự hỏi. Cô không chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ hôm nay, cũng như lần gặp ở quán cafe. An mỉm cười chào cô, buộc cô cũng phải gật đầu chào lại. Sao mà thản nhiên đến thế? Cứ như cô và An chưa từng có mối quan hệ sâu sắc, cứ như cô và An chỉ là những người mới gặp nhau, mới quen nhau. Cô thấy đau lòng quá.

- Nước của cậu đây. – Phan Anh mỉm cười nhìn cô, nhưng cô chẳng còn thấy ai nữa, chỉ còn nhìn thấy An. Cô hờ hững cầm ly nước từ tay Phan Anh.

- Lại là hắn? Cậu vẫn chưa quên hắn à? – Phan Anh đột nhiên gay gắt. – Nếu yêu cậu, hắn đã giữ cậu lại rồi. Tại sao vậy Nhiên? – Giọng anh chùng xuống, đau khổ và cay đắng.

Nhiên không trả lời được. Cô cũng không hiểu tại sao cô cứ mãi đắm chìm với quá khứ như thế.

- Có quan trọng gì nữa đâu. An đã lấy vợ rồi mà. – Nhiên nghe giọng mình xót xa.

- Cậu nói ai cơ? An ư?

- Ừ.

Nhiên thấy đau khổ đến tận cùng khi tưởng tượng hình ảnh An hạnh phúc bên gia đình mới. Cô cũng chẳng buồn để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của Phan Anh. Nếu tinh ý, cô sẽ thấy ánh mắt của Phan Anh vừa đau khổ vừa dằn vặt lẫn hả hê. Đau khổ bởi vì Phan Anh biết mình chẳng bao giờ nắm lấy được trái tim Nhiên. Dằn vặt và hả hê bởi vì Phan Anh biết rõ An vẫn chưa kết hôn, và vẫn chờ đợi cô suốt sáu năm nay, nhưng trái tim anh bóp nghẹt, không cho anh nói ra sự thật với Nhiên. Đã có rất nhiều người con gái muốn bước vào cuộc đời An nhưng anh đều đẩy họ ra một cách tàn nhẫn thì làm sao anh có thể kết hôn được. Phan Anh mỉm cười chua xót. Bỗng nhiên anh sợ mất Nhiên như sáu năm về trước. Đó là khoảng thời gian thật sự khủng hoảng đối với anh, và anh đã mất một thời gian khá dài để tìm lại được cân bằng.

Không khí của buổi tối hôm nay thật cô đặc.

Ở phía bên kia của buổi tiệc, ngăn cách với chỗ Nhiên đứng bởi 2 chiếc bàn bài dọc lối đi là An. Anh đang nói chuyện với một vài người bạn, trong số đó chỉ có một người cô biết. Anh chàng râu quai nón là Hưng, một trong những học sinh xuất sắc của lớp toán ngày trước, luôn đứng ở vị trí xếp ngay sau An. Bên cạnh Hưng là một cô gái có đuôi mắt dài rất ấn tượng. Tiêp theo nữa là một anh chàng thấp béo, có đôi mắt xếch trông khá dữ tợn.

- An này, sao cậu không về phụ giúp công ty của bố cậu.- Hưng nhìn vào An.

- Ba tớ có một phụ tá đắc lực là cậu rồi

còn gì.

- Nhưng dù sao, ba cậu cũng chỉ có mỗi cậu là con trai, cũng cần có người thừa kế. – Anh chàng thấp béo nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng.

An trầm ngâm, rong ruổi lang thang với những ý nghĩ. Kể từ ngày mẹ anh mất vì ung thư, anh quyết tâm sẽ đi theo ngành Y để giành giật sự sống con người với những căn bệnh quái ác. An đấu tranh với bố anh, người luôn mong muốn đứa con trai độc nhất sẽ tiếp quản công ty, chỉ bởi vì anh muốn đi theo con đường mình đã chọn. Anh đến buổi tiệc ngày hôm này chỉ là do bố anh ép buộc.

- Mà này, cậu cũng nên tìm cho mình một người phụ nữ đi. Giống tớ đây này. Cậu cũng lớn rồi còn gì.

Hưng vừa nói vừa ôm lấy Linh, cô gái có đuôi mắt dài, cũng chính là vợ anh.

- Thế mẫu người phụ nữ anh thích là gì? Ở đây có rất nhiều cô gái xinh đẹp cho anh lựa chọn đấy. Mà nãy giờ em cũng thấy không ít ánh mắt đành cho anh

đâu. – Linh mỉm cười, phụ họa theo chồng.

An im lặng bởi vì anh không hề nghe thấy bất kì một âm thanh nào. Gặp Nhiên, anh lại cảm thấy đầu óc mình xáo trộn và trống rỗng. Tâm trí anh đang mãi bực bội khi thấy Phan Anh đứng bên cạnh Nhiên.

- Xin lỗi, tớ có việc phải đi một chút. – An đi nhanh về phía Nhiên, để lại ánh nhìn ngỡ ngàng của mọi người.

- Cô gái đó là ai? – Linh nhướng mày hỏi.

- Anh nhận ra rồi. Nhiên đấy. Bạn gái cũ của An đấy. – Hưng đập đập đầu khi thấy khuôn mặt quen thuộc, và rồi bỗng nhiên nhớ ra. – Bên cạnh cô ta là Phan Anh, từng tuyên chiến một thời với An.

- Đó là bạn gái cũ của An ư? Không giống như em tưởng tượng. Em cứ nghĩ rằng bạn gái anh ấy phải là một người rất đẹp và dịu dàng kia. Trông cô gái đó không phải là mẫu phụ nữ truyền thống.

- Nếu có người duy nhất làm An mất bình tĩnh thì đó chỉ là có thể là Nhiên. An đã từng vùi mình trong cơn say khi cô ta ra đi.- Hưng buộc miệng. Anh vẫn còn nhớ ngày Nhiên ra đi, An chuếnh choáng trong men rượu ở một quán bar. – Cuối cùng cô ấy cũng trở về. Người ta bảo những người yêu nhau sẽ về lại với nhau cũng không sai.

- Thế ư? Một người điềm tĩnh như An lại từng vùi trong cơn say ư? – Linh lẩm bẩm. Cô gái đó, có gì đặc biệt? Cô gái đó, tại sao có thể chiến thắng những người đẹp vây quanh An?

Trong lúc mọi người vẫn đang bàn tán thì An đã đứng trước Nhiên và Phan Anh.

- Chào cậu – An lạnh lùng nhìn Phan Anh.

- Chào – Phan Anh đáp trả bằng một ánh mắt không mấy thân thiện. Và dường như biết mình sẽ là người thừa trong cuộc trò cuộc chuyện này, Phan Anh tự động rút lui mặc dù thật sự anh chỉ muốn đấm vào mặt kẻ đang đứng ở trước mặt mình mà không cần bất kì một lí do nào cả – Tớ để các cậu tự nhiên.- Phan Anh cảm thấy như mình là một kẻ hèn nhát, không thể chịu đựng nổi khi thấy Nhiên nhìn An bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương.

Nhiên vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Cô không kịp nói lời nào thì Phan Anh đã biến mất. Cô thấy mình như đang trôi bồng bềnh ở một nơi xa nào đó. An bắt đầu câu chuyện bằng những xã giao thông thường. An đã thay đổi nhiều. Nếu trước đây anh ít cười, ít nói thì bây giờ gương mặt anh luôn rạng rỡ niềm vui. Có lẽ cô gái ấy đã làm thay đổi An, Nhiên nghĩ.

- Em và Phan Anh là … – An ngập ngừng hỏi.

- Gì cơ ? – Đầu óc xáo trộn của cô phải mất đến mấy giây để hiểu ý nghĩa câu hỏi của An. Nhiên thông minh là thế, vậy mà không hiểu sao ở trước An cô thấy ý nghĩ của mình không mạch lạc được. – À, vâng, chúng em… chúng em đang yêu nhau. – Cô nghe như giọng nói của ai chứ không phải của mình. Tại sao cô lại nói như vậy? Cô sợ An biết được tình cảm của mình. Cô sợ chỉ có mình chới với trong cảm xúc về ngày xưa. Lòng tự trọng của cô không cho phép cô bộc lộ ra.

Nhiên cố tìm một nét mặt đau khổ trên gương mặt An nhưng tuyệt nhiên không. An vẫn vậy, vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu. Ngày xưa cô yêu anh một phần ở tính cách này, vậy mà không hiểu sao bây giờ cô ghét đến vậy. Cô luôn cảm thấy sợ hãi không nắm bắt được ý nghĩ của anh.

- Vợ anh đâu rồi? – Nhiên nhìn quanh tìm cô gái chủ quán mà cô đã từng gặp.

- À, cô ấy hôm nay có việc bận. – An bối rối.

Cô không để ý lắm đến thái độ của An, bởi cô hỏi chi cho có chuyện. Cô đâu quan tâm gì đến vợ anh. Khi nhắc đến cô gái ấy, Nhiên cảm giác có một điều gì đó rất khó chịu mà người đời đặt tên nó là ghen.

Một khoảng im lặng bao trùm lấy khoảng trống giữa hai người, một khoảng trống bắt nguồn từ quá khứ kéo dài mãi đến hiện tại.

- Trông em gầy hơn ngày xưa. – An lên tiếng, đôi mắt anh nhìn cô có chút gì đó xót xa.

- Vâng, em gầy đi. Làm việc nhiều quá mà. – Nhiên cố gắng tỏ ra bình thản, mặc dù nhìn vào ánh mắt anh, cô chỉ muốn bật khóc và hét lên “Vâng, em gầy đi chỉ bởi vì những ngày nhớ anh đã làm em cạn kiệt sức sống.” Cuộc đời thật khéo sắp xếp. Sao cứ bắt cô phải gặp anh trên những chặng đường thương nhớ.

- Khi nào em và Phan Anh cưới, sẽ mời anh nhé. – Cô cũng không hiểu tại sao mình lại nói như thế. Tự nhiên cô muốn cay nghiệt với An một cách vô lí. Tại sao cô lại phải đau khổ trong khi An đang hạnh phúc.

- Uh. Anh sẽ đến. – Giọng An vẫn trầm ấm mà sao lại đáng ghét như thế.

An im lặng. Nhiên im lặng. Khoảng cách sao mà xa vời vợi. Cô ước gì được như ngày xưa, khi mà anh vẫn luôn ở gần tay với của cô.

- An, anh ở đây làm em tìm mãi – Một giọng nói trong trẻo, mong manh cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, và có lẽ cả của An. Trước mặt cô là một cô gái trạc hai tư tuổi, đẹp hiện đại và gợi cảm với chiếc váy đỏ sang trọng.

- Đây là Hân, thư kí của ba anh. Em còn nhớ ba anh chứ. Công ty ba anh là đối tác làm ăn của công ty này.- An quay sang Nhiên. – Còn đây là Nhiên, bạn tôi.

- Chào chị.

Nhiên lịch sự mỉm cười chào cô gái. Đáp lại cô là một nụ cười đẹp, nhưng ánh mắt có phần soi mói. Tự nhiên cô thấy không thích cô gái này, chẳng hiểu tại sao, có lẽ bởi vì cô gái ấy có một đôi mắt đa tình lúng liếng như Thị Mầu trong vở Quan âm Thị Kính.

- Bác đang kiếm anh đấy. Bác bảo em tìm anh.

Cô gái cố tình kéo anh rời xa khỏi Nhiên. An miễn cưỡng chào cô rồi đi theo cô gái ấy. Cô gái đó tên gì nhỉ? À, Hân. Là một người phụ nữ ghê gớm đây, Nhiên thở dài. Nhiên chợt nhớ đến ba An. Cô nhớ ngày tốt nghiệp, An chở cô trên đường về thì một chiếc xe màu đen bóng loáng chạy chậm song song. Trên xe có một người đàn ông trạc ngũ tuần trong bộ veston sang trọng. Cô thấy An phớt lờ người đàn ông đó và chỉ chào chú tài xế. Ông nhìn cô một lúc bằng ánh mắt rất kì lạ rồi cho xe chạy đi. Sau này, An thừa nhận với cô rằng đó là bố anh.

Tự nhiên cô không muốn ở lại buổi tiệc thêm một giây phút nào nữa. Cô đi tìm Phan Anh lúc này vẫn đang đứng ở quầy rượu. Trước khi ra về, Nhiên cố tìm hình bóng An một lần nữa nhưng không thấy. Biết đâu đây là lần gặp cuối cùng của cô và An. Những đoạn đường sắp tới của

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT