|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
rồi đến canh cá đủ loại anh nhỉ?
– Ko chỉ vợ anh, em cũng phải lo đi. Anh sợ em chẳng có cá mà ăn đấy chứ, thử tìm xem người nào tình nguyện bắt cá cho em xem hắn ở đâu? Đánh đúng điểm yếu của nàng ta rồi.
Bên cạnh nàng tuyệt ko có người nào sẵn sàng đi bắt cá nha.
Anh Tùng đi vào nam vẫn chưa về, kêu đi 1 tuần mà giờ đã sang tuần thứ 2 rồi.
Haiz….!
– Thôi, em ko dám vượt mặt chị dâu họ ạ, cô Phượng đến chưa anh?
– Chưa, có chuyện gì à?
– Ko, chỉ là em bị lôi đến ôn thi thôi, bà này thật quá, nhìn ngó xung quanh thăm dò tình hình, đường xá thế này mà ko tha cho tụi em.
– Chết nhé! Công khai nói xấu người ta kìa. ko sợ cô giáo nghe được à? ( Nàng ấy quay ngang quay ngửa tìm hiểu rùi anh ạh.) Chẳng qua muốn tốt cho bọn em thôi, cố mà thi cho tốt, được giải anh sẽ đến ăn tiệc cho, ko sợ ế đâu? haha.
( hắc hắc, tưởng anh sẽ đến tặng quà chứ hóa ra đến ăn hộ à?)
– Dạ, biết rồi, nàng dài giọng, em lên phòng đợi đây, bái bai. Vẫy vẫy tay thay hôn gió.
Từ ngày xem qua mặt chị dâu, thật bất đắc dĩ phải thay đổi cách tạm biệt anh Nam.
Nếu ko muốn khuôn mặt bị tạt axit thì yên phận khua tay là được rồi.
Hiện tại chính là…
Hạ Dương nàng tay xách dép, lưng đeo ba lô, chân chầm chậm mò từng bước.
Thật khổ thân mà, ngày thường ko để ý, giờ ko biết đâu lồi đâu lõm ở trong sân trường ngập nước như vầy.
– Ủa, Hạ Dương, em đến trường làm gì vậy?
Mắt đang dò
đường, nghe thấy tiếng ai đó, nhanh chóng ngẩng đầu lên, cười nhẹ:
– Em đến ôn thi, thầy sao phải đến trường vậy?
– À, có 1 số việc cần làm thôi, giờ xong rồi, thầy đang chuẩn bị về.
– Vậy ạ, thầy đi cẩn thận nhé. Nhìn Phong ca tay xách nách mang giống mình, thực muốn mói khích mấy câu.
Phong ca trông thật ngộ nghĩnh đáng yêu, bất quá, có thuyền bè ở đây thì tốt hơn, nàng sẽ thoải mái ngắm trai đẹp mà ko lo đường đi ghồ ghề.
Sự đời quả muốn trêu ngươi.
Hạ Dương nàng phải nhận quả báo ngay sau khi có dã tâm chưa thành.
– Aaa, nghiêng ngả chao đảo.
– Cẩn thận! Hét lớn.
Ùm.
Chính tại nơi 2 người đi qua nhau, Hạ Dương giẫm phải hòn gạch vô duyên nào đó.
Trượt chân, mất thăng bằng, tay giơ nhặng lên bám víu.
Định mệnh sắp đặt, nàng ko bám cái gì lại bám vào vạt áo người qua đường. ( Hạ Dương thanh minh: Làm gì có gì bám được nữa đâu?)
Phản ứng ko kịp, tay ko đỡ được người ở lại, cư nhiên còn bị người ta lôi theo xuống nước.
Ùm 1 cái, 2 thânảnh hơi chồng chéo lên nhau tí xíu.
Môi chạm môi, mặt đối mặt, mắt nhìn mắt.
Nhưng mà…
Đáng lẽ ra, sự cố như vậy, ngay lập tức phải đẩy người ta ra mới đúng.
Tiếc là nàng tức thì bị điện giật, người cơ hồ cứng đờ cũng sững sờ, ngỡ nàng, chỉ biết trố mắt ra nhìn.
Nụ hôn đầu tiên ra đi như thế này sao?
Cũng thiệt là lãng mạn nha, hôn nhau dưới nước đó, ko sợ ngạt thở a.
Nàng tiên cá cùng chàng hoàng tử đang mi nhau kìa.
May mắn, kéo lại được Phong ca, dù gì cũng là người trưởng thành, đáy mắt thoáng tia bối rối, lồm cồm đỡ nàng đứng dậy.
– Xin lỗi em, ko sao chứ? Nhìn nàng từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên quan tâm.
– Dạ, , em ko sao. May là bên dưới toàn nước, nếu ko thì bàn tọa cũng chẳng còn nguyên vẹn, tại em ko cẩn thận mà.
– Về nhà đi, thầy xin nghỉ cho. Như Phong đột nhiên lên tiếng quyết định thay nàng, trong khi mắt nhìn theo hướng khác.
– Ân? cảm động wa, em thực ko sao mà, vẫn học được mà.
– Thật ư? Quay lại ái ngại, em nhìn lại mình xem.
Nghe lời thầy, cúi xuống xem xét.
Tay chân ko trầy xước, phần nào phần đấy còn nguyên đai nguyên kiện.
Nhưng mà…
Hỡi ôi!
Nàng dừng lại ánh mắt nơi nào đó.
Hiện tại nàng đang mắc đồng phục của trường nha.
Váy ngắn kẻ sẫm, có ướt chút cũng ko sao, sẽ nhanh khô thôi.
Còn cái kia…?
Áo trắng bị ướt, dường như trở nên trong suốt.
Vấn đề tai hại là bên trong 1 màu xanh rì lồ lộ hiện ra trước bàn dân thiên hạ, ẩn nấp sau 1 màn trắng mỏng manh.
Nàng thực đã từ bỏ con mèo đen, cất kĩ bộ đó ở đáy tủ.
Nhưng sở thích vẫn là sở thích, ko thể thay đổi dễ dàng.
Nội y của nàng, cái nào cái nấy màu sắc sặc sỡ, ko xanh thì hồng cánh sen, ko đen thì vàng màu lá, tuyệt ko có màu trắng nào cả.
Vậy nên mới đẩy nàng vào tình cảnh tiến thoái luỡng nan như bây giờ.
Nam mô a di đà phật. Thiện tai! Thiện tai.
Sắc giới là 1 trong những điều cấm kị của nhà Phật.
Cảnh xuân trước mắt cũng chỉ là phù du thoáng qua.
– Thế nào? nhiệt tình tốt bụng giúp nàng hỏi lại.
– Dạ em về. Quyết định dứt khoát, thầy cho em đi nhờ xe nhé?
Ko thể thế này mà đi ngoài đường được, hic.
Ko khéo sẽ mang tiếng dâm đãng lả lơi, mồi chài ong bướm.
– Được ko ạ? ko phải thầy sợ bẩn xe đấy chứ? Em sẽ lau lại mà. Xuống nước cầu xin, rối bời lo lắng khi Phong ca ko nói lời nào.
– ko phải, …ngập ngừng 1 chút, hôm nay thầy đi xe máy.
Hả?
Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa a!
Đi xe máy ko phải vẫn khoe hàng sao?
Gào thét dữ dội.
Ông trời thật nhẫn tâm đi.
– Nghĩ ra rồi, đợi thầy chút.
—
Làm theo sáng kiến của Phong ca, nên hiện tại tình hình chuyển biến theo hướng tốt hơn chút xíu.
Dù đường vẫn ngập đến ngang bánh xe, nhưng trời lại ko mưa nữa, nên Hạ Dương nàng 1 mình xài hàng độc, ngồi sau xe mặc quần áo mưa kín mít cũng khiến người ta hiếu kì nha.
Thiết nghĩ, nếu cứ thế đi về ko biết số người nhìn nàng có nhiều hơn bây giờ hay ko?
Chưa kể Phong ca thật là tay lái tồi đi, cưỡi "chém gió" mà vẫn chậm rì, hại nàng lọt vào ko biết bao nhiêu con mắt bên ngoài nữa. ( Thông cảm cho huynh nha, ta đố nàng đi nhanh được trong tình trạng đường phố như vậy.)
Chẳng biết sao trong người lại cảm thấy xấu hổ ngượng ngùng, tuyệt im lặng ko hé răng nói nửa lời.
Môi mím chặt đau khổ, nhìn chằm chằm người trước mặt.
Nụ hôn đầu đời của mình sao có thể trao nhầm như vậy?
Số phận ngang trái quá đi, nếu anh Tùng biết thì sao?
Chương 19: Tác Thành
Dù đã có mục tiêu của mình là người nào đó hiện đang ở xa xôi ngàn trùng, tít tìn tịt trong vùng trời Nam ấy, Hạ Dương vẫn sầu não u buồn thê thảm.
Toàn thân luôn trong tình trạng thiếu khí lực cần bổ sung Kakama.
Tại sao ư?
Hãy thử ngủ chung với thầy giáo, chạm môi với thầy giáo của mình đi là biết a.
Cố gắng phủ nhận đó là va chạm chứ ko phải là hôn môi cũng ko được.
Trời xanh chứng giám, lòng nàng tan nát cỡ nào.
Làm sao giải thích nếu anh Tùng biết được ha?
– Hạ Dương! Hạ Dương! Em làm sao vậy? Lay lay vai nàng sau khi khua tay múa rối trước mắt nàng mà ko có hồi âm.
– A, anh Tùng. Sao anh lại ở đây?
– Phải anh hỏi em mới đúng chứ? Thế nào mà lại đứng trước cửa nhà anh loay hoay mở khóa thế hả?
Như Tùng thật nghi ngờ nha, ko phải “thân mật” đến mức sống chung rồi chứ?
Nhanh ghê ta, đã giao chìa khóa cho người ta rồi.
A, định thần nhìn lại bang hòang, đích thực là đi học về mải suy nghĩ lung tung mà nhầm cả cửa nhà nha, thảo nào ko thể tra chìa vào ổ được, hic, thảm mà.
– Em là đang kiểm tra xem khóa nhà anh có dễ bị mở trộm ko a, gần đây có nhiều trộm lắm anh ko biết thôi.
– Thật sao? Ko phải là em định "chôm" gì nhà anh đó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




