watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8642 Lượt

chốt là đây!
Giờ thì nàng đã hiểu ah.
Liệu anh Tùng có thích mình ko nhỉ?
Cho dù Phong ca có tiết lộ hay ko cũng ko có gì biến đổi hết .
Vậy Phong ca cố tình nói thế là có ý gì?
Thực lòng muốn giúp nàng che giấu?
Hay là ăn dấm chua nhỉ?
Hảo ý kiến!
Nếu ko thì việc gì phải nhấn mạnh kể cả anh Tùng thế kia?
Ghen với Như Tùng sao?
Woa, vậy là "cảm" mình mới ghen được chứ?
– Người đâu rồi? Thùy Dương truy hỏi sau 1 hồi im lặng.
– A, Đây! Tao vẫn cầm máy mà. Tao đang nghĩ đến chuyện này.
– Chuyện gì nữa hả?
– Chuyện là thế này, chuyện này là của em họ tao, nhờ tao mà tao chẳng biết gì cả. Tranh thủ thanh minh trước.
– Ừ, rồi, khỏi dài dòng, đánh vào trọng tâm đi. Thùy Dương nàng quyết đoán, tập trung cao độ quá đi.
– Tuân lệnh! hihi, có 1 người biết được con em tao thích người khác, nhưng mà vì sao nó lại cảm thấy khó chịu, muốn lảng thánh, ko thích khi người kia biết được điều đó, rồi thì là mà tự nhiên muốn phủ nhận, thanh minh với hắn là ko phải nó thích tên đó….., hít hơi dài, vậy là vì sao ta?
– Quá dễ! Thùy Dương phát biểu sau khi thông suốt bản tường trình dài loằng ngoằng kia.
– Là sao hả? Nàng đang nóng lòng muốn biết lắm nha.
– Thì là con em bà thích cái người biết biết gì gì đó chứ còn sao? Có chút hơi cao giọng phán quyết.
– Thích? Phi thường ko tin nha.
– Chứ sao? Nếu ko phải thích thì hắn biết hay là ai biết cũng như nhau cả thôi, ko ảnh hưởng đến ta nha. Chẳng qua là " ẩm vi xê" rồi mới sợ hắn hiểu lầm, mày nghĩ xem đúng ko hả?
– Vậy à, tao cũng ko biết nữa. Nàng là đang mông muội hết đầu óc rồi, lạc vào rừng sương của người dân tộc đó.
– Đầu bà chỉ để tính tính toán toán hay sản sinh văn thơ lãng mạn thôi hả? Tui cá với bà là cô bé cảm tên kia luôn đó, cược với tui ko?
Thùy Dương thật là…. lại nổi máu kiếm tiền rồi nha.
– Ko dám! Tui ko có thừa tiền nha. Nhanh miệng từ chối. Mình là đang thích sao?
– Này, lảm nhảm gì đó, nói to lên tui ko nghe được đâu.
– A, ko có gì, tui là đang than vãn buồn chết được, nay bị Phong ca triệu tập bí mật đó.
– Việc gì thế? Thùy Dương sốt sắng.
– Haiz…, thở dài ra vẻ chán nản, bị phát hiện vụ săn ảnh đó, máy cũng bị thu luôn rồi, từ giờ là chấm dứt luôn ko có buôn bán nữa nhé.
– A! Làm sao mà biết được, bí mật thế cơ mà?
– ko biết, chắc là có sơ hở gì đó, may ko bị tịch thu hết tài sản kiếm chác được nha.
– Haiz…., đến lượt Thùy Dương thở dài, thiếu ngày sinh với cả anh để trần là đủ bộ rồi, tiếc quá đi. Lần trước ko có nhìn kĩ a. Sự thật thì nàng đã nhìn được gì đâu, chỉ có Hạ Dương là nhanh mắt kìa.
Thùy Dương thật sự khổ sở, tiếc nuối.
– Thôi, ráng chịu đi, có cơ hội tui hỏi anh Tùng xem. Vậy nha giờ đi nấu cơm đây, bái bai!
Nói rồi dập máy ko thương tiếc.
Ko biết thực hư như thế nào nữa, trước hết cứ cách li đã, tránh gặp mặt là quốc sách.
Tạm thời cứ hoãn việc ảnh đẹp kia đi.
Thái, thái, thái.
Mình là thích anh Tùng hay thầy Phong đây ha?
Kẻ tám lạng, người nửa cân, thật là muốn ôm tất cả 2 quá a.
Ngoại trừ lần đầu tiên ra, Phong ca cũng thật là tốt nha.
Đặc biệt là vụ xe đạp đó, giúp nàng 1 bàn thua trông thấy, dễ dàng qua ải của ma ma cùng pa pa.
1 người đẹp trai, phong độ như vầy, lẽ nào mình ko rung rinh a?
– Ủa, giò bố mua sao vẫn còn máu thế này? Thật là….
Rửa lại đã.
Quái, xót vậy?
Nhìn xuống….
– AAAAAAAAAAAAAA…..
Đứt tay hồi nào a?
Ngay tức khắc, dùng vận tốc tên lửa chạy đi tìmhộp y tế tại nhà.
Hic, đáng đời mà!    

Chương 17: Quyết Định
– Vì sao em phải lảng tránh anh Phong vậy? Cùng nàng ngồi trên thềm tường hoa, thật sự hiếu kì nha.
– Dạ! Có 1 số sự cố nho nhỏ thôi ạ. Nàng cố gắng giảm nhẹ ham muốn tìm hiểu của Như Tùng.
– Chuyện nhỏ đến nỗi phải tránh mặt nhau sao? Anh tò mò muốn biết là gì lắm a. Nói mau đi. Như Tùng hối thúc nàng, đẩy nàng vào thế bí.
Dù sao cũng là em trai của cáo già, làm sao nàng có hi vọng trốn thoát được đây?
– Buổi trước vô tình em và đứa bạn nhìn thấy thầy ấy mình trần như nhộng thôi chứ có gì đâu.
Nàng nói là có thật chứ ko phải dối trá nha!
Bất quá thay đổi 1 chút mà thôi.
– Xua xua tay, ko phải như anh nghĩ đâu, nhìn đôi mắt sau cặp kính như muốn lồi ra, cằm rớt xuống đất, nàng vội vàng giải thích, chỉ là nửa trên thôi, cái gì cần che cũng che cả rồi.
Vậy mới biết sức mạnh của ngôn ngữ a, từ giờ rút kinh nghiệm ko nên sử dụng so sánh quá ư sinh động ha.
– Gật gù, chỉ có vậy thôi sao? Thế mà cũng phải tránh mặt à? Mắt liếc nàng ẩn ý, tay cũng chạm vào người ta rồi kìa.
( A, xem lại mình xem rồi hãy để ý người ta chứ huynh ơi. huynh chẳng ôm nàng ấy rồi đó. hehe. diện tích tiếp xúc: Phong ca = Tùng huynh. Mà hình như huynh còn hơn người ta 1 cái hôn má a?)
– Tụi em ngại mà, dù gì cũng là thầy giáo, bạn em cũng như em thôi, người ta là gái 18 thứ thiệt. Có chút dỗi hờn nhưng vẫn ko quên nhấn mạnh mình là khuê nữ ngây thơ trong sáng. ( Nàng xem lại mình đi, nhìn thấy trai mắt sáng lên như đèn pha ô tô ý, ngây thơ….ơ…..??????)
– Haizzzzz…., thông cảm với 2 em, quả thật cũng hơi choáng, anh Phong thân hình thật là đẹp nha. Chống cằm mơ màng.
– hi hi, tủm tỉm cười, qua cửa hung thần rồi a, anh Tùng cũng đẹp mà tuy có hơi gầy tí xíu. Giả bộ ngắm 1 lượt từ đầu đến chân, an ủi người đang tự kỉ.
– Ây, thế ko ổn, em phải nói là dáng người anh đẹp hơn anh Phong chứ, bây giờ người ta đang chạy theo mốt nhỏ bé như anh đó. Hi hi ha ha cười, tự sướng trăm phần trăm.
– Ko sao, dù anh ko đẹp hơn nhưng em vẫn thích mà.
Chết rồi, lỡ miệng.
Nói ko suy nghĩ là tự phản bội bản thân mà.
Mặt nóng lên rồi.
May quá, Như Tùng ko để ý:
– Vậy ư? Hơi nheo mắt tự đánh giá bản thân 5 giây, nhưng mà anh vẫn thấy anh là người đẹp hơn a, ít ra thì đáng yêu hơn anh Phong đó.
(Huynh chính là đang ghen tị với Phong ca của muội đó có nhận ra ko ? ha ha)
Như Tùng quả là người hài hước di dỏm.
Ở bên anh này có mà cười cả ngày ko hết.
Thật là thoải mái dễ chịu!
– Nè, em ăn khoai nướng ko? Chỉ tay về cái xe bán ngô khoai vừa đi đến.
– Oa, anh cũng thích ăn khoai nướng sao? Giống em nha! Nháy nháy mắt, sao anh lại bắt chước sở thích của em chứ?
– Phải là em bắt chước anh chứ, anh nói trước mà? Như Tùng phản bác cùng đính chính. Ngồi đây anh đi mua cho. Nói rồi đứng lên ko chần chừ.
Chạy ra……1 lát….. rồi chạy lại.
– Ủa, khoai đâu? Ko có sao anh? Nhìn 2 tay chàng trống trơn mà thất vọng.
Như Tùng chỉ biết gãi tai cười trừ.
– hì hì, anh ko mang theo tiền, dù nói nhà gần đây có thể đến đòi bất cứ lúc nào người ta cũng ko bán a.
Hạ Dương thấy mắc cười quá nha.
Đây là nơi nào chứ? Bán chịu cho anh để anh quỵt mất thì sao?
– Em có tiền, quay lại mua đi anh.
– May quá ah, phải nhờ em rồi.
2 người cùng chạy đến chỗ xe bán đồ di động lúc này đã ở khá xa.
Thở phì phò như ống bễ.
Xác thực là đang tập thể dục để tí nạp

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT