watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8639 Lượt

cố, em xin phép.
Lúc ấy thật bối rối xấu hổ quá đi.
Ko biết bằng cách nào mà mình có thể phi thẳng xuống lầu, xách dép chạy về nhà nữa a.
2 ngày qua đi rồi, nàng vẫn ngơ ngẩn mãi vì chuyện này đây.
Thật khi nãy chỉ sợ Thùy Dương phát hiện.
Thề sống thề chết phải giữ bí mật tuyệt đối.
Nếu ko thì…..
Danh dự trinh nữ cùng ngọc thể của nàng sẽ nhanh chóng bay mất, tiêu tán ko dấu vết.
– Suy nghĩ chuyện gì mà chú tâm như vậy? Ko biết trời đất là gì ?
Như Phong ngồi trước mặt nàng từ bao giờ.
– A, thầy! Giật cả mình, tự nhiên mọc lên từ đâu mà ngồi lù lù ở đó được nhỉ? Mình thật là kém cảnh giác. Thầy có chuyện gì cần thảo luận với em ạ? Cố gắng quên đi chuyện kia, nghiêm túc hỏi chuyện.
– Ko, thầy chỉ có 1 số chuyện riêng cần nói với em thôi.
– Dạ, là gì vậy ạ?
Ngẩng đầu lấy lại dũng khí, cầu xin thầy đừng nhắc lại chuyện đó thôi. Mất mặt lắm rồi.
– Chuyện hôm trước…., ehem, em ko cần để ý, đừng bận tâm mãi thế, ảnh hưởng đến học tập. Thấy em ngồi học mà cứ ngơ ngác đi đâu, thầy thật ko an tâm.
– Dạ.
Vì sao lại thế chứ, Phong ca giết mình rồi.
Hình như mặt mình đang nóng lên.
Nhìn khuôn

mặt đỏ ko kiềm chế được của người đối diện, Như Phong bụng cố nén cười, tiếp tục an ủi:
– Chỉ là chuyện ngoài mong muốn, từ giờ cứ coi như chưa có gì đi.
– Dạ.
Chỉ biết dạ thôi, sao dám phản đối đây?
Như chưa có gì sao?
Nói dễ hơn làm a!
– Còn nữa, thầy sẽ giữ bí mật, ko nói cho ai biết, kể cả với Như Tùng, vậy nên em ko cần lo lắng.
Cố tình tung 1 đòn chí mạng cuối cùng, hạ gục nàng trước khi rời đi.
Nhếch mép cười mà trong lòng ẩn 1 nối đau vô hình.
Thầy biết, em có ý với Như Tùng, thầy cũng ko có gì với em cả.
Đó là sự thật.
Cảm giác ngày đó chỉ là mơ hồ bất chợt thôi. Bỏ đi!
Chàng ko phát hiện ra bước chân của mình mỗi ngày 1 nhanh lên như muốn trốn thoát khỏi tầm nhìn của Hạ Dương vậy.
Còn nàng vẫn ngồi im như phỗng đực, mắt trợn tròn nhìn theo hình bóng đang khuất dần.
Làm sao biết mình thích anh Tùng ah?
Mối lo ngại cũng ko còn, vì sao vẫn ko thấy thoải mái nhỉ?
Sao mình lại cảm giácc bứt rứt, xấu hổ như là bị phát hiện ngoại tình thế này?
Haizzzzzzzzz….
Thật đáng chết đi.
Về thôi. Bỏ đi!
Chầm chậm cất bước dưới sân trường, hòa mình trong ánh nắng cuối thu, tạm thời vứt đi mọi phiền muộn.
Nàng hoàn toàn ko nhìn thấy 1 thân ảnh trên ban công lầu 2, đứng trước cửa phòng chờ, lặng lẽ ngắm nàng dưới đó, mái tóc vờn bay trong nắng thu dịu nhẹ.
Cử tưởng trái tim đã nguội lạnh rồi chứ? Vậy mà với cô bé ấy mình như sống lại cảm xúc ngày xưa với Nắng Hạ.
Có thể an nhàn nằm trong lòng cô bé ngủ, ko bận tâm, ko khắc khoải, thật sự yên lòng.
Cảm giác con người thật đáng sợ.
Như thế này là sao đây?
Ko phải mình lại thích cô bé ấy chứ?    
Chương 15: Là Thích Sao?
Thơ thẩn ngẩn ngơ đạp xe trên đường, nàng là đang suy nghĩ miên man a.
Ủa, Phanh!
– Bố! Bố đứng đây làm gì thế?
– Ah, con gái đi học về rồi ha? bố đang đợi chị Thu rồi cùng ra Nhà văn hoá, xe mẹ con đi rồi mà.
– Vậy hả, con tưởng bố muốn mua gì,
– Mà mẹ con điện về kêu hiện đang có khách, mẹ ko về nấu cơm được, thức ăn bố đã mua rồi, con về chuẩn bị nha. Ông Kim cẩn thận dặn dò.
– Dạ con biết rồi. Đưa mắt về phía người nào đó, chị Thu ra rồi kìa, bố đi đi.
– Ừ, bố đi nhé. Dứt lời tiến lại chiếc xe cùng người phụ nữ tên Thu đi mất.
Chị Thu là bà chủ của cửa hàng tạp hóa tại nhà, khá trầm tính, ít nói.
Chính nàng dù cùng 1 khu phố nhưng cũng chẳng bao giờ nói chuyện với chị ấy nhiều.
Từ ngày chồng chị là anh Tiến qua đời do 1 tai nạn, để lại 2 đứa con nhỏ, chị đã thực sự suy sụp tinh thần rất nặng.
Bố nàng là người đã thăm hỏi, động viên chị tham gia sinh hoạt văn nghệ để vơi bớt nỗi đau.
Trong mắt nàng, người phụ nữ đó là người vợ chung thuỷ, hết lòng vì gia đình, ko có lí nào lại có quan hệ 3 lăng nhăng như ThùyDương nói được.
– Ủa, giấy gì đây?
Cầm tờ giấy được gấp cẩn thận, gọn gàng nơi khe cửa, Hạ Dương từ từ mở ra.
Trời ạ!
Tưởng lại có giấy mời chứ, sợ quá a!
Chỉ là bố nàng để lại lời nhắn dặn chuyện cơm nước thôi.
Chẳng qua là đã gặp nàng rồi nên thật là thừa thãi.
Tiện tay phi thẳng vào thùng rác.
Bố mình vẫn quan tâm đến gia đình như vậy, làm sao có thể bồ bịch bên ngoài được?
Thùy Dương đúng là…. lo bò trắng răng!
———-
– hi! đang làm gì thế cô em? Hạ Dương cất giọng hài hước trêu ghẹo.
– Nằm xem tivi chờ cơm thôi, má mì ko khiến tao vào bếp. hihi
– Sướng nhá, nhất cô rồi, chẳng bù tôi phải xắn tay áo nấu cơm đây này. giả bộ than vãn trong điện thoại.
– Hay ăn thì lăn vào bếp là đúng rồi, he he, thế mẹ đâu?
– Có khách nên ko về được, bố thì đi rồi.
– Ừa, vậy ko làm cơm đi, gọi tui làm chi?
– Thì buôn dưa chứ sao? Giờ này vẫn sớm mà, 12h nhà tui mới ăn trưa lo gì.
– A, vậy giá rẻ ko cô nương?
– Gì? Hạ Dương nàng ngạc nhiên.
– Ta hỏi cô buôn dưa giả đắt hay rẻ mà? ha ha, nàng cười khoái chí, quả là lừa gạt người mà.
– Xì, con lợn kia! Khói lạ bốc ra từ 2 tai của nàng.
– Ê, tức giận tao cúp máy đó nghe, hì hì, có chuyện gì nói đi, quân sư tài ba Đào Thùy Dương này luôn sẵn sàng. Nhân tiện tự sướng.
– Tha cho bà đó, có chuyện này ko hiểu cần tư vấn khẩn đây.
– Xin mời, trung tâm tư vấn Minh Tâm đang nghe. Thùy Dương nàng thâth sự thích đùa dai nha.
– Nếu bà biết được có 1 người thích bà mà lại lên giường ngủ với một con khác, bà sẽ thấy sao ta? Hạ Dương ý tứ thăm dò.
– Mẹ kiếp! **** bậy rồi, cái loại trai bao lẳng lơ đấy, tao tha đá 1 phát nát mông tiệt giống thì thôi, ở đấy mà thích với chả yêu.
Thùy Dương cư nhiên nói thật lòng mà ko biết bên kia đầu dây, Hạ Dương đang nhăn mặt đau khổ.
– Có cần nặng vậy ko? Hỏi nhỏ như muốn xin khoan hồng vậy.
– Thế mà nặng á?, tao thấy nhẹ đó, mà bà hỏi chuyện này làm gì? Thằng Hải kều cặp kè với con khác sao?
Thùy Dương nàng suy đoán thật logic á, quả là đầu óc nhanh nhạy.
– Ko, đặt giả thuyết thế thôi, nếu nó chỉ là sự cố thôi, thằng đó ko cố tình, ví dụ do say rượu chẳng hạn, bà tính sao?
– A, chuyện này hả, có thể xem xét giảm nhẹ, phải tùy mức độ thân mật của 2 tên xấu xa kia đã.
– Thì là ngủ chung rồi mà? Cắn răng mà miêt tả tình hình, chắc Thùy Dương ko biết được đâu.
– Bà ấm đầu à? Ngủ chung là ngủ chung có phải A B C gì gì đó đâu?
– Vậy khác nhau sao? Ngờ ngệch ko hiểu.
– Khác chứ, sao bà kém thông minh thế nhỉ, Ngủ chỉ là ngủ thôi ko làm gì hết, còn A B C lại là chuyện khác, nghiêm trọng hơn mà?
– A, gật gù đã hiểu, vậy nếu là ngủ bà sẽ bỏ qua hả?
– Không! 1 câu kết chắc nịch, dứt khoát.
– Tại sao? Chẳng phải đã nói ngủ là ngủ thôi còn gì?
– Vì tao có thích thằng đó đâu? hứ, trừ phi thích nó rùi nếu ko thì nhân tiện mà bêu xấu, tránh xa khỏi loại dê già ấy chứ?
Uây!
Vấn đề mấu

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT