watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8634 Lượt

phòng ngủ.
( Ha: anh có đi nhầm phòng ko ta? NP: Suỵtttt! bí mật! Cười nham hiểm.)
Đặt nàng trên giường, nhanh chóng đi pha 1 ly nước chanh cùng cái khăn ướt. Thật chịu cô bé này, ở đâu cũng lăn ra ngủ được.
Hơi cúi người đắp cho nàng cái khăn mát lên trán, người chưa kịp nâng lên đã bị 1 vòng tay kéo xuống, ôm thật chặt.
( Ha: tỉnh lại đi tiểu muội muội, ngươi sắp bị ăn sạch đó. NP: Im miệng, ta ko có làm gì muội muội của ngươi a, là nàng ấy ôm ta. Ha: bất lực, khóa miệng.)
Mũi bất ngờ mà "yêu" với cái giường, mặt úp sấp ngay bên cạnh đầu Hạ Dương.
Cũng may là giường đệm dày, còn có chiếc gối này nâng đỡ.
Chẳng qua…
Như Phong hoàn toàn ko cảm thấy sống mũi ê ẩm, chỉ thấy bên tai như nóng dần lên theo từng hơi thở của ai đó.
Eo bị người nào đó ôm riết ko muốn buông bắt đầu thấy đau nhức.
Vùng ngực rắn chắc, nam tính bị cái vật nữ nhi mềm yếu, căng tròn nhựa sống nào đó va chạm.
Cơ thể cũng như đựơc truyền nhiệt, nóng nực bức bối.
Cơ hồ bản thân nảy sinh cảm hứng, Như Phong nhanh chóng chống tay tính thoát khỏi yêu nữ.
Nhưng, trời phụ lòng người tốt.
Hạ Dương nàng nhanh tay cựa mình, ôm theo người kia xoay nghiêng người, tiện thể gác 1 chân trần lên chiếm giữ.
Tư thế này…. quả nhiên nàng nghĩ Phong ca là cái gối ôm của nàng, ngang nhiên ăn đậu hũ.
Nằm trong lòng nữ nhân, mặt đối mặt, Phong thầm kêu khổ.
Rốt cuộc vì sao lại nảy sinh tà ý với Hạ Dương nàng?
Thầy giáo với học trò XXOO?
Hắc hắc!
Ác mộng ngàn năm!
Bất quá…
Suy nghĩ của chàng bị gián đoạn bởi vì nhìn thấy cái gì đó thật kinh hoàng sợ hãi lo lắng.
Hạ dương nàng ko biết có ngủ mơ hay ko mà nước miếng chảy ko ngớt thế kia?
Lần thứ 2 chứng kiến.
Em là cô bé có thói quen ngủ như vậy ư?
Chán nản, trực tiếp dùng tay lau đi cho nàng.
( HA: Phong ca là sợ làm dơ gối chứ ko phải ân cần gì đâu nha. Nữ nhi đừng cảm động! NP: Ngươi dám nói … giơ nắm đấm. HA: le lưỡi, xách dép… chạy!)
Nhưng mà…
Khi tay chạm vào mặt nàng mềm mại, ấm áp,vì sao trong lòng lại nảy sinh ham muốn được ….hôn nàng.
Hôn nàng!
Nhè nhẹ…
xích lại gần.
Khép mi…
Bản thân cũng ko hiểu nổi, đặt cho mình câu hỏi.
Chẳng lẽ ta có thể yêu 1 người con gái khác sao?    
Chương 14: Hồ Nghi
– Dương! gọi bà kìa. Thùy Dương thì thào.
– Hạ Dương!
– Này, bà sao vậy? thầy kêu bà kìa. Với tay nhéo nàng 1 cái sau khi động khẩu ko thành, 3 hồn 9 vía Hạ Dương đâu thì về a.
– Á, sao ạ? Đứng dậy ngơ ngác.
Quả nhiên là hữu dụng mà, Thùy Dương cười đắc ý.
– Em có chuyện gì sao?
– Dạ, ko có chi. Em chỉ….
Chưa nói hết câu, Như Phong lạnh lùng cắt ngang:
– Vậy lên tổ chức sinh hoạt lớp và cầm sổ tổng kết tuần vừa rồi thầy xem.
– Vâng ạ, nhanh chóng bước lên bảng, của thầy đây ạ.
Từ hôm ấy tới giờ nàng làm gì cũng lóng nga lóng ngóng, ko chú tâm a. Chán thật đấy.
Tổ chức sinh hoạt lớp cũng chỉ là gọi 1 số giọng ca vàng lên thể hiện trong khi đợi thầy chủ nhiệm xem xét, đánh giá thôi.
Nàng cũng ko phải làm gì nhiều a, cơ bản là rảnh rỗi liền trở về chỗ ngồi.
– Mấy hôm nay sao mặt bà ủ rũ như đưa đám thế hả? Thùy Dương thật giống với cái máy phát tín hiệu đi, nhanh tay nhanh miệng lựa thời cơ buôn dưa.
– Thật vậy ư? đưa 2 tay lên sờ má, ko ngờ khả năng che giấu của mình ngày càng sa sút như vậy.
– Trán bà viết to 2 chữ thất tình kia kìa. Sao hả? Anh Tùng cũng từ chối rồi?
– ko có ah! Là tôi lo lắng cho kì thi thôi, Hạ Dương xụi lơ lảng chuyện, Tắc kè hoa yêu cầu cao quá đi, tôi hết phải viết bài còn phải đánh máy, mệt chết đi được.
– Thật sao? Nheo nheo mắt nghi ngờ, ko có chuyện gì giấu tui hả?
– Có chuyện gì tôi qua nổi con mắt Dương Tiễn của bà chưa? Hạ Dương tôi xưa nay chỉ biết đến thất tiền chứ có thất tình bao giờ đâu.
– Ừa, cũng đúng a, hehe, tôi tưởng bà lo nghĩ, buồn phiền chuyện kia.
– Chuyện gì? Chột dạ.
Ko lẽ nó biết rồi sao?
Lạy trời lạy Phật!
– ko có gì,… buột miệng thôi, tự nhiên lại ấp úng nghĩ ko ra lí do nói dối.
Thật là tội vạ ở cái miệng mà.
– Bà có chuyện gì tôi ko biết sao? Tính bí mật với cả tôi hả? ko làm bạn với bà nữa.
Tranh thủ mà tận lực phản công đi, chính thức hờn dỗi, ko thèm tiếp chuyện, quay đi cất sách vở vào cặp.
– Ê, dỗi thiệt hả?
Thùy Dương nàng ko phải là che giấu điều gì kinh khủng, chẳng qua sợ làm nàng tổn thương nên ko nói.
Đến nước này thì….đành liều thôi.
Đến đâu hay đến đó.
Nói cho bà biết bà cũng đừng trách tôi.
– Chuyện cũng chẳng có gì, hôm trước tôi gặp bố bà với chị Thu đó, 2 người ngồi trong quán cafe tình cảm ra phết. Có khi nào…..
Cố tình bỏlửng để người nghe tự suy diễn.
– Haiz…, tưởng gì, thở phào nhẹ nhõm, 2 người cùng trong hội văn nghệ thôi, chắc lại bàn luận thơ ca gì gì đó. Bà cũng biết mà?
– Bàn gì mà lại bàn cả tối thế kia? Lại còn ngồi uống cafe đèn mờ nữa chứ? Tôi ko tin đâu nha, đáng nghi lắm đó.
– Bà đa nghi quá rồi. làm thám tử tư giờ bị nhiễm phải ko?
– Đúng đó, vậy sao mà bà ko bị nhiễm tí nào ha? Hệ miễn dịch tốt a, há miệng tôi kiểm tra xem nào?
Rất nhanh lại trêu đùa nhau được, ko còn bận tâm đến chuyện ngoài lề kia nữa.
Đến khi Như Phong trả lại quyển sổ cho nàng, kết thúc tiết cuối, mọi người như ong vỡ tổ, ào ào ra về, riêng nàng vẫn bình thản, đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nàng thực ko phải mẫu người bon chen ha, đợi chờ mọi người về hết mới cất bước.
Chẳng dại gì lại đi ngửi mùi mồ hôi của bao nhiêu người giữa chốn cầu thang chật hẹp cả.
Sớm muộn vài phút đâu có sao ha?
Nhưng thật là…
Hôm nay có sao rơi xuống rồi.
Khi nãy cất quyển sổ vào cặp, tự nhiên có 1 tờ giấy lạ lạ rơi ra, vẻn vẹn 4 chữ " Ở lại gặp thầy".
Giấy mời đó a, nàng làm sao dám kháng chỉ ko theo?
Đành khó nhọc đuổi Thùy Dương xuống trước mà nằm dài ngao ngán.
Ngu si! Đại ngu si là mình đây.
Thế nào mà lại ôm theo Phong ca lên giường ngủ được cơ chứ?
Hôm ấy…
Vừa mở mắt ra đẫ thấy 1 khuôn mặt khả ái, đôi mày rậm thả lỏng cùng sánh đôi với cặp mi dài, khép lại ánh nhìn sâu thẳm, tiếng thở đều đều cùng vành môi khẽ cong nở nụ cười.
Ở khoảng cách gần như thế…. nàng còn nghĩ là mình gặp ác quỷ biến hình nha.
Kịch liệt dụi mắt, mồm miệng há hốc.
Người nào đó vẫn trong tầm mắt, ko xa ko gần.
Dòng điện xẹt qua, ngay lập tức bật dậy, nhảy ra khỏi giường.
Động tác nhanh, mạnh, dứt khoát làm người kia giật mình trống trải, tỉnh giấc đẹp.
Chàng thật chưa có làm gì nàng a, chỉ là đơn giản lợi dụng 1 chút, nằm trong lòng nàng ngủ nhân tiện ăn đậu hũ mà thôi.
2 ta cùng nhau ăn.
Vậy mới gọi là có đi có lại mới toại lòng nhau ha.
– Tỉnh rồi sao? Giọng trầm lắng, khàn đục của người mới tỉnh giấc đã chứng minh cho nàng thấy tất cả là sự thật.
– Dạ, emmmm….
Còn chưa nói hết câu, chàng đã hướng nàng giải thích:
– Là em uống say, thầy đưa em về nhưng bố mẹ em ko có nhà, cửa cổng lại khóa nên thầy đưa em qua đây thôi.
Tuyệt nhiên ko nói vì sao có sự cố này a.
– Dạ, cảm ơn thầt chiếu

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT