watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8640 Lượt

nghĩ thế nào Như Phong lại chần chừ viết lại, coi như cũng được nhận một thứ rồi.
– Nhận là nhận sao lại là coi như? Hạ Dương vặn vẹo.
– Bởi vì người ta ko biết nay là sinh nhật anh, chỉ vô tình “tặng” anh thứ người ta ko cần nữa thôi.
– Ah, ra thế, đáng thương cho anh nha, sao lại nhận thứ người ta vứt bỏ thế? Lại còn coi như là quà sinh nhật nữa?
– Bởi vì cái đó rất đặc biệt. Như Phong nhìn vào gói nhỏ nhỏ xinh xinh màu xanh lam đang ở trên bàn làm việc của mình, cười khẽ trả lời Hạ Dương.    
Chương 40: Ngoại Truyện: Quà Sinh Nhật
Sau này, cho đến một buổi tối rất đặc biệt đầu tháng tư, tôi mới phát hiện ra mình chính là người tặng cho Như Phong món quà sinh nhật mà mình ko cần đến nữa như anh nói.
Hôm đó là Chủ nhật, tôi rất buồn vì chuyện của bố mẹ tôi, mẹ tôi đã về quê ngoại ở Phú Thọ từ sáng, chỉ còn mình tôi và bố ở nhà.
Tôi ko chịu được khi cứ ra ra vào vào là chạm mặt ông ấy, nói cách khác, tôi đã rất hận ông ấy, ghét con người ông ấy vì đã phản bội mẹ tôi, thậm chí tôi còn tự nhủ ko coi ông ấy là bố mình nữa…, nên tôi qua nhà Cùi ở lì từ lúc mẹ đi.
Cùi chính là biệt danh mà tôi gọi anh ấy, Như Phong. Thật ra, ban đầu khi thoả thuận, anh ấy nói muốn tôi gọi là “anh” khi nhắn tin cho nhau, nhưng tôi cứ thấy thế nào ý vì tự nhiên lại gọi thầy giáo mình như thế lại chẳng có quan hệ họ hàng gì (lúc này, tôi vẫn đang đi học mà) nên nhất định ko chịu, để tránh lộ sơ hở kẻo Thuỳ Dương bắt “thóp”, tôi ko gọi anh bằng tên trong nick chat nữa mà đặt biệt danh mới cho anh, thuyết phục mãi anh mới chịu đồng ý nhưng anh cũng ko vừa, nhất định gọi tôi là Heo con.
Dù sao thì cũng là cái tên khác “dễ thương” nên tôi ko thèm đôi co với anh ấy, chỉ cần tránh sự chú ý của người khác đến chúng tôi là được rồi.
Thỉnh thoảng tôi gọi là anh, khi nhắn tin thì luôn xưng Heo gọi Cùi thôi.
Ko ngờ là hôm đó, anh Tùng đã vào nam, nên chỉ có mình Cùi với tôi ở nhà.
Cùi giúp tôi ôn bài, chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp cả ngày trời, nấu cơm cho tôi ăn, đến tối thì mở phim kinh dị để xem.
Sau khi xem xong, Cùi đưa tôi về nhà, nhưng đứng trước cổng, nghĩ tủi thân thế nào tôi lại ko muốn vào, yêu cầu Cùi có thể cho tôi ngủ nhờ 1 đêm hay ko?
Đừng có nghĩ linh tinh nhé, Cùi và tôi rất trong sạch, cùi biết tôi lại đang buồn và suy nghĩ chuyện gia đình nên đã đồng ý, dù sao thì vẫn còn phòng riêng cho tôi.
Nhưng vì phòng ngủ bị thừa ra, cũng là cái còn lại duy nhất ở nhà Cùi chưa được sử dụng, lâu ngày ko có chủ nên bị bỏ quên, bụi bặm rất khó lau chùi nên tôi bị đưa vào phòng của Như Tùng.
Ngủ trong phòng con trai lại ko phải người yêu mình, tôi cảm thấy mình cứ vô duyên thế nào ấy, định ý kiến với Cùi nhưng lại thôi, ko lẽ giờ lại đòi về nhà?
Từng vào phòng Như Tùng ngồi một lần rồi, tôi cũng chẳng háo hức thăm thú gì xung quanh, một chân leo lên giường định đi ngủ.
Nhưng khi vừa đặt mông lên, mắt tôi nhìn thấy khung ảnh để ở tủ đầu giường, Như Tùng đang ôm eo của chị Nguyệt từ đằng sau, còn nghiêng đầu hôn lên má chị ấy một cái, khỏi phải nói, Minh Nguyệt cười rất rạng rỡ.
Tôi nhìn chăm chú một lúc lâu, thấy ghen tị vì chị ấy vừa giỏi giang lại xinh đẹp, hạnh phúc hơn tôi, buồn bã đặt xuống vị trí cũ.
Nếu người con gái trong ảnh là tôi…?
Tại sao người ta có thể cười hạnh phúc như vậy, còn tôi thì ko?
Tại sao cũng là người, cũng là con gái 18 mà Thuỳ Dương ko phải chịu đau khổ, còn tôi thì bị trói buộc trong sự vòng vo, giày vò của bố mẹ?
Tại sao bố mẹ người ta thì yêu thương nhau, còn bố mẹ tôi thì cãi nhau suốt ngày, **** bới nhau, xỉa xói nhau, chê bai nhau đủ thứ?
Tôi đang ghen tị cùng cực, tôi ghen với tất cả mọi người khác, tôi nghĩ mình là người chịu nhiều bất hạnh nhất trên cuộc đời này, thế là, tôi khóc.
Tôi khóc, nhưng chỉ có nước mắt chứ ko hề có thêm bất kì thứ thanh âm nào khác. Tôi sợ Cùi sẽ biết, Cùi sẽ ko an tâm về tôi.
Sau trận khóc dấm dứt ấy, mắt tôi cứ mở thao láo, bảo thế nào cũng ko nhắm được, chỉ còn cách nhìn trừng trừng vào tấm ảnh của Như Tùng và Minh Nguyệt.
Trong lòng tôi bỗng nảy sinh ham muốn, đầu óc tự nhiên loé lên ý tưởng, tôi chạy sang phòng Cùi gõ cửa.
– Sao thế? Lạ giường, heo ko ngủ được àh? Cùi nhìn tôi quan tâm hỏi.
Tôi ko đáp, chỉ khẽ lắc đầu, vẫn đứng ở ngoài hành lang vàng vọt ánh đèn tường, ko có ý rời đi, mà Cùi cũng vẫn ở trong, ko có ý định mở cửa cho tôi vào, khó chịu tôi mới bực mình quát anh:
– Ko cho em vào àh?
Tôi thấy mắt anh thoáng bối rối, có vẻ mất tự nhiên, hình như là sợ tôi vào phòng anh bây giờ thì phải, khó hiểu nhìn anh, hỏi tiếp:
– Sao? Có phải là giấu tình nhân ở bên trong ko? Tôi lém lỉnh buộc tội cho anh, chỉ cần nói câu này, anh ngay lập tức sẽ cho tôi vào kiểm tra để chứng minh.
Quả nhiên, anh phủ nhận liền, mở cửa cho tôi vào, bật đèn sáng trưng, mới nói với cái lưng tôi:
– Thấy chưa? Tìm thấy tình nhân của anh chưa?
Tôi đứng im ko đáp lời anh, mắt tôi đâu có nhìn thấy được gì nữa, bởi nó đang bị bao phủ bởi làn nước mỏng.
Tôi sắp khóc.
Tôi ko biết tại sao khi nhìn thấy anh, nghe anh nói giọng ngọt ngào, yêu chiều, quan tâm đến tôi là tôi lại muốn khóc.
Tôi lo nghĩ rằng, liệu sau này anh sẽ mãi mãi nói với tôi nhưng điều này, ôn nhu chiều chuộng như thế hay lại lật mặt, bội bạc như bố tôi.
Cứ thế, tôi đứng yên, ko quay lưng lại nhìn anh, mà hiển nhiên, anh nghĩ tôi đang tìm kiếm thật nên cũng ko làm phiền tôi.
Một lúc sau thì anh cũng cảm thấy có gì ko đúng, vội vàng bước lên xoay lưng tôi lại, phát hiện mắt tôi đỏ hoe, giọt nước sắp tràn ra mới hốt hoảng ôm tôi:
– Sao lại khóc? Anh làm Heo buồn ư?
Tôi chậm chạp lắc đầu, nghe anh nói vậy tôi càng muốn khóc to hơn.
– Xem nào, anh vừa nói vừa dùng tay quệt nước mắt trên má tôi, ai làm Heo của anh buồn thế, nói anh xem, anh sẽ xử họ. Anh dỗ dành tôi như vậyđấy.
Tôi vẫn chầm chậm lắc đầu, vùi mặt vào ngực anh, khàn khàn từng tiếng:
– Ko…, ko có, ..tự nhiên em muốn khóc.
– Đồ ngốc này, ko phải có anh ở đây sao? Anh đẩy tôi ra, nhìn vào mặt tôi, buồn chuyện gì cứ nói ra, khóc đỏ mắt rồi đây này, heo ngốc, rồi lại ôm tôi vào vỗ về.
Tôi ko nói gì nữa sau vòng ôm siết chặt của anh, tôi biết, anh biết tôi đang nghĩ những gì, buồn những gì dù cho tôi ko nói, và anh cũng ko cần câu trả lời của tôi, chỉ cần để anh ôm tôi như vậy thôi.
Đến khi tôi lấy lại được bình tĩnh, đẩy anh ra rồi chùi nước mắt nước mũi, ấm ức nói với anh:
– Em với anh chưa chụp ảnh chung lần nào cả.
– Được rùi, anh ấy nhớ ra, xoa đầu tôi, mai học về mình cùng đi chụp ảnh.
– Ko chịu, em muốn chụp bây giờ cơ. Tôi phụng phịu chu môi làm nũng. Nói thật là nhìn ảnh của 2 người kia tôi thấy ghen tị nên đòi anh bằng được, gì chứ ghen tị là thói xấu của tôi đấy.
– Trời ơi, nhưng giờ tìm đâu ra được thợ ảnh? Người ta đóng cửa ngủ hết rồi. Anh buồn bã kêu

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT