watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8645 Lượt

định khai sáng cho nàng.
– Ko phải sao? Hạ Dương ngây ngô nhìn Phong ca, vậy là gì?
– Ehem, cái đó là… là…là…. Chưa bao giờ thấy mình ăn nói như vậy, thật là nỗi nhục mà.
– Là gì? Thầy có bị sao ko? Như Phong sốt ruột hỏi, người đâu mà tự nhiên lại bị nói lắp.
Suy nghĩ đắn đo mãi, Như Phong mới tìm được từ ngữ thích hợp, ko nhanh ko chậm nói với nàng:
– Phải rồi, đấy là… dụng cụ tránh thai.
– Hả? Tránh thai?
Đầu Hạ Dương quay vòng vòng, loạn lên với 4 chữ chủ chốt “dụng cụ tránh thai” bay đi lượn lại, ko hiểu là cái gì hết trơn.
Kiến thức sinh học đâu rồi…., tránh thai?, thuốc tránh thai, vòng tránh thai,…khoan đã, vậy ko phải là… là… BCS trong truyền thuyết đó sao?
Hạ Dương kinh hoàng phát hiện ra sự thật, ko thể tin nổi, vô thức hỏi lại:
– Ý thầy nói là…, là… bao..bao… Khó khăn lắm mới nói được đến đấy.
Rất may, Như Phong ko muốn khiến nàng phải khổ sở thốt ra 3 tiếng kia, lẳng lặng nhìn nàng gật đầu khẳngđịnh nàng đang nghĩ đúng.
Cha mẹ ơi!
Hạ Dương ngay lập tức khi có câu trả lời từ thầy giáo của mình, tung “quả bóng bay” ra xa vạn trượng, chạy ra phía bờ sông … rửa tay.
Thì ra là trước giờ mình vẫn thổi cái thứ đó, vẫn gọi nó là “bóng bay”?
Ước gì nước sông Hồng này toàn bộ là NaOH, nàng sẽ ko ngần ngại mà nhảy xuống tẩy rửa sạch sẽ.
Hạ Dương tụt hết cảm xúc đến cực điểm, ngồi tự kỉ một mình.
Như Phong có chút thương cảm cho tâm tư thiếu nữ trẻ thơ của nàng, lại gần an ủi:
– Cái đó…., ko có ảnh hưởng gì…, quên đi, chuyện quá khứ mà… Như Phong chàng cũng ko biết mình nên nói gì tại thời điểm này nữa, thực sự là từ “tận đáy lòng” rất muốn cười.
Hạ Dương nhìn Như Phong bi ai ko thốt thành tiếng, quá mất mặt rồi.
– thầy! Hạ Dương đột ngột gọi.
– Gì?
– Ko được nói chuỵên này với ai hết nha. Giọng nàng năn nỉ, 1 người biết đã quá thảm rồi.
– Ừ, yên tâm, thầy ko nói. Như Phong kết cục vẫn phải bụm miệng cười, có điều từ giờ em phải nghe lời thầy, Như Phong chộp cơ hội ngàn năm.
Ý đố uy hiếp mình thấy rõ àh, Hạ Dương nhủ thầm, bất đắc dĩ gật đầu.
Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn!
– Có chuyện này thầy vẫn lo lắng, Như Phong giả bộ ko nhìn nàng căn dặn cô trò nhỏ, ( theo ta thì ca ca đang ghen với Đại Hải thì có, hứ, tốt bụng thiệt ko ta? ), theo thầy thì em ko nên yêu sớm, dù gì cũng đang học lớp 12, phải tập trung lo chuyện học hành đi đã.
Hạ Dương quay sang Như Phong có chút hoài nghi, ko dưng lại nói chuyện này? Vì sao ha?
– Dạ, em biết rồi. Nàng miễn cưỡng lí nhí đáp lại, phủ nhận cũng ko được nữa ah, chuyện của mình và Như Tùng thì thầy ấy là người rõ nhất mà.
Thấy nàng nói vậy, Như Phong định nói gì đó, nhưng rất nhanh lại từ bỏ ý định, dù sao cũng chưa phải lúc. Haiz…
Hạ Dương buồn thỉu buồn thiu, biết vậy ngày trước ko chọn anh Tùng cho xong.
Bây giờ thì đẹp rồi, tay trắng về ko, lại còn bị răn đe nữa chứ?
Ko biết liệu có phải người đó cũng có tình ý với mình hay ko?
Hạ Dương ngồi phịch xuống bãi cỏ khô, ngả lưng nằm xuống, mắt chăm chú nhìn bầu trời đang có chút nắng len lỏi, đôi mắt khẽ nheo lại khó khăn, quay sang Như Phong lúc này đã nằm xuống bên cạnh nàng:
– Thầy ơi, mình về muộn một chút nhé? Tự nhiên em muốn ngắm mặt trời lặn.
– Ừh.
Như Phong nhìn nàng yêu chiều, sủng nịnh, những gì em muốn, anh sẽ đem đến cho em, vì vậy, em hãy vì anh, sống thật hạnh phúc.
Và hơn hết, hãy sống vì tương lai của chúng ta.
Phía Tây của bầu trời, Mặt trời đỏ hồng đang dần dần chìm xuống, lặng lẽ thu nhặt tất cả nhưng tia sáng còn sót lại trên thế gian.
Nhưng chính nó cũng đang góp nhặt những tia nắng của mình để chuẩn bị cho một vùng trời đầy nắng, và gió của ngày mai.    
Chương 39: Món Quà Sinh Nhật
Một ngày nghỉ Tết dương lịch đáng ghi nhớ trong cuộc đời Như Phong cũng nhanh chóng trôi qua.
Những ngày sau đó, vì bận rộn cho việc chuẩn bị các hoạt động mới của công ty, cùng với ở trường đang dồn dập công tác thi học kì, vào điểm,… Như Phong căn bản ko có nhiều thời gian dành cho những thú vui hằng ngày.
Bất quá, đối với chàng, sự việc cùng Hạ Dương trở về quê nội cũng được coi như là một thành công trong công cuộc “chinh phục đỉnh Everest”.
Dù sao, Hạ Dương bây giờ cũng phải nghe lời chàng, và ít nhiều chàng cũng đã hiểu hơn về kí ức của nàng.
Đó ko phải là chiến lợi phẩm hay sao?.
Như Phong vừa ngồi trông coi giờ kiểm tra học kì của lớp chủ nhiệm, tinh thần cũng rất hưng phấn, thỉnh thoảng lại nhìn về phía nàng.
Ko biết có nên tổ chức hoạt động gì đó cho ngày đặc biệt này ko nhỉ?
Ủa, hình như có gì ko ổn?
Đề này khó sao? Nhìn Hạ Dương đang cau mày nhăn trán, Như Phong tự hỏi.
Nhìn sang những học trò khác, thấy mọi người vẫn đang làm bài say sưa, phán đoán của mình hẳn là nhầm lẫn.
Tâm tư rối bời vì biểu hiện khác lạ của Hạ Dương, khi thu bài, Phong ca ko khỏi kìm nén mà liếc mắt đánh giá sơ qua bài làm của nàng.
Khá tốt, vậy sao nàng ấy lại như vậy?
Rốt cục cũng hoàn thành bài cuối kì môn Toán, Hạ Dương thở phào nhẹ nhõm.
– Êh, bà có mang cái ấy ko? Bị rùi. Hạ Dương mặt thảm não nói nhỏ với Thuỳ Dương.
– Có đấy, Thuỳ Dương vừa nộp bài, trở về nhìn Hạ Dương đầy thương cảm, có cần đi xuống phòng y tế ko?
– Ko, khỏi cần, đằng nào cũng sắp về rồi. Hạ Dương gắng gượng đáp từng tiếng.
Trống tan trường, ko như thường lệ cùng Thuỳ Dương đi lấy xe, nàng ở lại tại lớp vì có chút việc riêng.
An tâm mình là người cuối cùng rời khỏi phòng học, Hạ Dương mới từ từ đứng dậy, lén la lén lút vọt thẳng vào nhà vệ sinh.
Lạy chúa!
Cảm giác của mình thật đúng mà, phải gió nhà trời lại rơi vào đúng lúc này.
Lẩm bẩm một mình, Hạ Dương uể oải lết từng bước ra về.
Cũng vì đau bụng quá trời mà nàng đành phải cắn răng hi sinh 30k tiền học thêm, nghỉ ở nhà an dưỡng.
Ko hiểu sao con gái phải chịu cái loại cực hình khổ sở này nhỉ? Bọn con trai suớng thiệt, chẳng phải lo lắng cái gì gọi là chu kì hàng tháng hết.
Thở ngắn thở dài, ôm bụng quằn quại, đến tối, mò mẫm một mình đi xuống nhà vệ sinh, thật buồn vì mẹ ko ở nhà để nấu canh gừng cho mình…
Oh My God!
Hạ Dương ko khỏi cảm thán thành tiếng khi lục tìm túi đồ cá nhân.
Hết từ bao gìơ mà ko để ý thế này? Mẹ thật là… Hạ Dương chán nản ai oán, chậm chạp đi mua đồ con gái.
Trông cái mặt nàng như vậy thôi chứ trước giờ toàn mẹ nàng đi mua thôi ko hà, mẹ nàng luôn mua cả bịch rồi về dùng dần, nàng chẳng bao giờ phải lo chuyện đó mà sự thật thì nàng ko dám đi mua, thấy nó cứ kì kì, ngại ngại thế nào ấy…
Chẳng biết là hôm nay mình ăn nhầm thứ gì, đen đủi dữ àh, tự nhiên lại bị thủng săm xe.
bực mình ko giấu đi đâu hết được, Hạ Dương khó chịu dắt xe cuốc bộ về, lòng tự nhủ nhớ kêu bố mang đi sửa trước sáng ngày mai.
Như thế nào gọi là oan gia ngõ hẹp?
Chính là như nàng đây.
Trong một tình huống phi thường ko bình thường, nàng lại đụng độ với một mỹ nam đại soái ca.
Đáng hận một điều, đó ko phải là gương mặt xa lạ gì cho cam, cái mặt Như Phong chưng ra trước mắt

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT