|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
th…ầy….!
– Ko phải thầy thì là ai? Như Phong buồn cười trước vẻ ngây thơ vô tội của nàng, ko lẽ nàng ấy tưởng mình đây sẽ chết chỉ vì mấy quả ổi sao?
Đưa tay sờ soạng, cấu véo người trần mắt thịt, Hạ Dương mới chậm chạp đưa tay lên vỗ ngực:
– Làm em hết cả hồn, tưởng ma hiện về chứ?
– Thầy đã chết đâu mà có ma? Như Phong cúi người xuống nhặt túi nilon màu đen của mình lên, tiện thể hỏi nàng.
– Ah, nhắc mới nhớ, Hạ Dương như tỉnh khỏi cơn mê muội, vỗ vỗ tay vào đầu mình, thầy ko có sao chứ? Bị đánh ko? Có bị thương tích đầy mình ko? Xoay đi xoay lại nam nhân trước mặt kiểm tra một lượt.
– Em muốn thầy bị đánh lắm àh? Như Phong quái lạ hỏi, sao mà ngữ điệu của nàng ta lại có chút vui mừng là sao nhỉ?
– Ko có, là em lo lắng cho thầy thôi. Rồi chợt nhìn thấy “vật thể lạ” ( cái túi nilon ấy ạh) trên tay Như Phong, Hạ dương thắc mắc, cái gì đây?
– Hhi, Như Phong mỉm cười, là cái thứ em muốn đấy, rồi dúi vào tay nàng, cho em. Sau đó dứt khoát ko đứng lại mà đi thẳng, tránh cho mình bị hoảng loạn dây thần kinh.
Quả nhiên, sau đó là một tiếng hét chói tai vì vui sướng của Hạ Dương, như thế nào mà Phong ca lại mang về cho nàng nhiều ổi như vầy?
Trước nàng có hỏi mua, bà già khó tính đó cũng ko bán, bất quá nàng mới phải dùng kế sách “chôm” đồ, ko ngờ lần này, ăn trộm bị bắt quả tang, ko những ko bị đánh lại còn được ổi mang về?
Hạ Dương trân trân nhìn bóng dáng Như Phong đang khuất dần, hổng lẽ lão dùng mỹ nam kế với bà già 70 ha? (Đến chết với bà cô này.., ha ha 0_0 )
Buổi sáng mùa đông ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng, khi gian nhà trở nên vắng lặng ko còn bóng người ra vào, Hạ Dương lẳng lặng ngồi một mình, nhìn chămchăm vào bức ảnh chụp của anh trai.
Nàng mới 18 tuổi và đã hiểu thế nào là mất mát, ly biệt, thế nào là yêu thương, thế nào là phản bội…
Cái tuổi 18 của nàng được đánh đổi bằng sinh mạng của anh trai nàng, người anh duy nhất của nàng.
– Suy nghĩ vẩn vơ gì nữa? Đây là anh trai em phải ko? Như Phong từ lúc nào đã ngồi cạnh nàng hỏi.
– Dạ. Cũng ko có gì thầy ạh. Hạ Dương cúi đầu, cố gắng để mình ko khóc hoặc ít nhất là ko để người ta nhìn thấy mình khóc.
May mắn cho nàng, Như Phong cũng ko hề cố ý làm khó nàng, chỉ nhỏ nhẹ nhắc nhở:
– Vậy chuẩn bị đồ đi là vừa, chiều mình về sớm đó. Mai còn phải đi học nữa.
– Dạ, em biết rồi. Hạ Dương gật đầu mỉm cười, người thầy chủ nhiệm này thật là tốt mà.
Như Phong đứng lên, băn khoăn có nên đi hay ở lại cạnh nàng, đắn đo mãi cũng lên giọng hỏi:
– Ko phải muốn đưa thầy đi đâu đó chiều nay sao?
– Ah? Hạ Dương chợt nhớ ra, suýt nữa thì quên mất, ừa, may quá, tí nữa là quên mất, lát mình đi thầy nhé?
– Ừ.
Cùng sánh vai với Như Phong trên bờ sông lộng gió, ko hiểu sao thâm tâm trở nên nhẹ nhõm, dễ chịu, Hạ Dương cất những tiếng thở dài, phóng tầm mắt ra xa:
– Nơi này, 4 năm trước, em còn hứng thú ra sông để tập bơi. Hồi đó, trẻ con trong xóm ra đây bơi rất đông,…, 2 anh em em cùng nhau đi, đến khi em biết bơi rồi, dù ko siêu lắm những cũng ho hoe quá trớn, đòi bơi thi với những đứa khác. Ko ngờ là giữa chừng, bị chuột rút, em bị chìm xuống, …, sau đó, mọi người nói là anh em đã cứu em,…, có điều, ko thấy anh ấy nổi lên nữa… Em cũng ko hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết là vì em anh ấy mới ra đi, phải ko?, em đã giết anh ấy, phải ko?
Nói đến đây Hạ Dương mắt đã nhoà lệ, từng giọt tràn khỏi khoé mi ko gì ngăn nổi.
Như Phong nhìn nàng một mình tự trách mình, gặm nhấm nỗi đau một mình mà trái tim quặn thắt, khẽ ôm cô bé vào lòng, chàng an ủi:
– Chỉ là tai nạn thôi, anh ấy nếu biết em cứ mãi trách mình mà đau khổ như vậy cũng sẽ ko vui đâu, có bao giờ em đặt câu hỏi cho mình là vì sao anh ấy lại cố gắng để cứu em chưa?
– Vì sao? Hạ dương có chút ngạc nhiên, nàng quả chưa nghĩ đến điều đó.
– Bởi vì…, anh ấy yêu em, yêu thương em hơn cả mạng sống của mình, anh ấy muốn giành tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho em, vì vậy em hãy cố gắng giành tất cả những đều tốt đẹp nhất của mình cho anh ấy, nếu em cứ mãi ám ảnh chuyện của quá khứ, ko chừng là đang làm anh ấy đau khổ.
Đôi mắt đen, sâu lắng, âm trầm nhìn thẳng vào nàng, đó không những chỉ là lời anh muốn nói thay anh trai nàng, mà sự thực, đó là những lời được thốt lên từ sâu thẳm trái tim của chàng.
– Thầy, cảm ơn thầy! Rốt cục cũng có thể hiểu ra, rốt cục cũng có thể biết được mình sống là để anh ấy hạnh phúc. Mãi mãi, anh ấy sẽ ở phía sau che chở nàng, luôn luôn mỉm cười âu yếm nhìn nàng.
– Khi em cười thầy như thấy những ánh nắng rực rỡ đang nhảy múa, em… rất đẹp, cười thật nhiều vào nhé.
Hả?
Tự nhiên “bị” Phong ca khen nức nở vậy, Hạ Dương nàng ko có quen, ko tự chủ mà đôi má khẽ ửng đỏ dưới cái nắng héo hon của một ngày đông buồn tẻ, có chút ngượng ngùng, Hạ dương sải bước chân về phía trước:
– Đố thầy bắt được em đó! Ha ha Rồi vụt chạy trên nền cát trắng mịn.
– Em cứ chờ xem! Như Phong cũng ko chịu thua kém, vọt lên đuổi theo nàng.
Tiếng cười nói lanh lảnh vang lên trong không trung, như xua tan đi cái lạnh giá của những cơn gió mùa đông bắc, như muốn thắp lên một ngọn lửa yêu thương trong ngày đông giá rét cô đơn.
Thế nhưng khung cảnh lãng mạn đó ko được bao lâu thì Hạ Dương đã sảy ra chuyện.
– Oạch! Hạ Dương nàng rất vinh dự được tiếp đất mẹ lần thứ 2 trong ngày. Quả là đen đủi mà, Hạ Dương nhìn xuống chân mình, tay cầm thủ phạm hại mình ngã nhăn nhó, quả bóng chết tiệt.
Đúng lúc đó thì Như Phong cũng đã đuổi kịp nàng, có điều, lạ một chuyện là Như Phong ko hề có ý lại gần đỡ nàng đứng dậy, thậm chí, khuôn mặt có chút đỏ đỏ hồng hồng.
Hạ Dương lấy rất làm lạ, nhìn ông thầy nghi hoặc, hình như là ổng … ngại?
May quá, nghĩ vậy nàng nhủ thầm, hôm nay mặc quần. 0
– Thầy…, thầy ko sao chứ? Hạ Dương vẫn giữu nguyên tư thế mà quan tâm, dù sao bẩn cũng đã bẩn rồi.
– Àh, ừa.., có sao ko? Ko dưng lại ngã… Như Phong có vẻ ấp úng, chẳng biết mình đang nói gì nữa.
– Ko sao, đất mềm lắm thầy ạh, cũng tại quả “bóng bay” chết dẫm này làm em trượt chân. Nói rồi cùng hành động, nàng giơ vật chứng lên trước mặt Như Phong.
Quái lạ…
Có vẻ như mặt Phong ca đỏ hơn thì phải?
Nhìn Hạ Dương hết sức ngây thơ trong sáng kia, Như Phong có chút đau khổ ngoài sức tưởng tượng, lắp bắp:
– Bóng… bóng… bay?
– Dạ, Hạ dương gật gật đầu rồi phủi mình đứng dậy, cái này này, hồi còn nhỏ bọn em toàn nhặt cái này về thổi chứ, tại nhà ko có tiền mua …
– Th…ô….ổi… bóng? Như Phong sợ hãi hỏi nàng để kiểm chứng.
– Dạ. Kể cũng lạ, em chưa thấy cái loại bóng nào mà có viền rộng như vậy nè, miệng cũng rộng nữa. Vừa nói nàng vừa ko quên chỉ vào cái đó cho Phong ca biết.
Như Phong thiếu nước kêu trời mà ngã lăn ra đất, ko biết có nên cho nàng ta biết đó là gì ko?
Cẩn thận từ giờ về sau lại vẫn thổi “bóng bay” bằng thứ này? Hic
– Đúng rồi, thông minh lắm, cái này ko phải là bóng bay. Như Phong quyết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




