|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
lóc thế này ko xấu hổ àh?
Như Phong ca ca quả nhiên là ko biết cách dỗ dành tiểu mỹ nhân, bất quá may mắn cho chàng là nàng ta ko giận, ngược lại, mồm miệng nín thin thít:
– Bố mẹ em về quê rồi. Chùi ngang chùi dọc nước mắt nước mũi xong, Hạ Dương mới nói được câu ra hồn.
– Ừ, bố mẹ về quê thì mấy bữa nữa lại về nhà với em mà, xa một ngày đã thành thế này sao?
– Nhưng mà, khịt khịt mũi, nấc từng tiếng, Hạ Dương ko nói gì sự trêu ghẹo của ông thầy, rất nhanh sau đó tuyên bố, yêu cầu thứ nhất, thầy ngay bây giờ đưa em về quê đi.
– Hả? Như Phong còn chưa hiểu chuyện gì, mặt mày Hạ Dương đã quay ngoắt 180 độ, nhìn nàng đăm đăm, em có bị làm sao ko?
– Ko sao, em vẫn bình thường thôi, thầy đợi chút, em về chuẩn bị đồ. Dứt lời liền quay lưng đi.
– Khoan đã.
– Thầy ko thực hiện sao? Đừng quên khi nãy đã hứa những gì nhá. Hạ Dương giật mình dừng lại cảnh cáo, sợ người ta từ chối giúp mình.
– Không phải, Như Phong bất lực xua tay, em đi đâu?
– Ngoại thành.
Sau đó…
Như Phong bất đắc dĩ đi lấy xe, đứng đợi nàng trong đêm giá, giờ mới thấy thấm thía ngậm ngùi: “Ai bảo em là giai nhân? – Cho đời anh sầu khổ”.
Ngồi yên vị trên xe, Hạ Dương ko ngừng thở ngắn thở dài, mặt mày bí xị khiến Như Phong chàng cũng ko chịu nổi bức xúc:
– Em làm gì mà như đưa đám thế hả?
Tính trêu đùa một câu cho ko khí bớt căng thẳng, nhưng mà, hình như đã phản tác dụng rồi.
Mặt Hạ Dương càng thảm hơn thấy rõ, lặng thinh.
Không gian rơi vào tĩnh mịch, cảm giác nặng nề bao phủ, Như Phong ko còn cách nào khác là tập trung lái xe, để mặc cô bé ngồi bên mình suy tư.
Trong màn đêm của những ngày cuối năm, chiếc xe Mer chầm chậm dịch chuyển trên con đường An Dương Vương, đi thẳng ra đến ngoại thành.
Nhìn cảnh vật bên ngoài, cảm nhận dòng sông Hồng lặng lờ trôi về sau lưng mình, Hạ Dương thở dài:
– Hôm nay là ngày thay áo cho anh trai em.
– …
– Hồi chiều anh Tùng muốn đưa em đi, mẹ muốn em đi chơi vui vẻ nên ko nói gì…, khi nãy về, mẹ có để lại giấy cho em.
Giọng nói vẫn đều đều vang lên trong đêm, Như Phong cảm giác như nàng ấy có chuyện gì đó mà mình chưa biết, ( Ha: Chỗ này chú ý, bởi vì Phong ca dưới nickname là khoainuong đã nói chuyện với Hạ Dương rồi, những chuyện gì gì đó của nàng chàng ấy đều biết rồi, nếu quên đọc lại nha mọi người) thuỷ chung im lặng lắng nghe những lời nói ko dầu ko cuối.
– Quê nội em ở Đan Phượng, Hà Tây cũ, thầy biết ko? Chỗ ấy có có một đoạn sông Hồng chảy qua, cùng với dòng nước này.
– 4 năm trước, vì cứu em nên anh em mới…., đến giờ mới là ngày thay áo cho anh, vậy mà em lại quên mất…
– Thật ra, em biết bố vẫn luôn trách em vì chuyện ngày đó, dù gì cũng là cháu đích tôn,.., nếu là em thì mọi chuyện đã dễ rồi.
– Có lẽ vì thế mà bố ko hài lòng với mẹ con em, ko toàn tâm toàn ý cho gia đình…
– …
Nói được mấy câu, lệ đã chảy thành hàng từ bao giờ, Như Phong nhìn nàng đau xót ko cách gì an ủi được, có lẽ cô bé còn rât nhiều chuyện rối bời ko biết nói từ đâu.
Để ý kỹ sẽ thấy câu nói cuối cùng của nàng trĩu nặng tâm sự, ko chỉ đơn giản là chuyện của 4 năm trước, mà có lẽ cả chuyện của bây giờ nữa. Như Phong cảm nhận tất cả nỗi lòng ấy của nàng, trái tim khẽ nhói đau, như thế nào mà anh lại ko thể bảo vệ được người con gái anh yêu?
– Có muốn khóc thật to lên ko, cô bé? Chàng dừng xe, tấp vào lề đường, nhìn nàng đồng cảm.
Thế gian này, điều đau khổ là khi bạn đau nhưng ko có ai ở bên cạnh, và giờ đây, Như Phong đang là người bạn của nàng.
Trước câu nói của chàng, Hạ Dương chẳng kiêng nể gì mà khóc to hơn thật.
Lát sau, tiếng ấm ức nhẹ dần, nàng chìm dần vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ thoáng cảm thấy bờ môi mình ươn ướt, dường như lần này hoàng tử đã đến hôn nàng…?
Như Phong đặt lên môi nàng một nụ hôn, bắtgặpquảtang,lầnthứnhấtlàđitrộm…nụhôncủangườitaha.Canàybắtđầubộclộbảnchấtroài!>_
– Hả? Hạ Dương tức muốn hộc máu mồm, trợn mắt nhìn chàng. Quả nhiên là đồ mặt dày cả tấc mà…..
Nguýt một cái thật dài, Hạ Dương khinh bỉ ko thèm tiếp chuyện Như Phong nữa, đường mình thẳng tiến.
Bất quá, một lúc lâu cũng ko thấy tín hiệu phản kháng gì từ Như Phong, Hạ Dương băn khoăn thầm nghĩ, ko lẽ cà chua nặng như vầy thiệt?
Từ đằng xa nhìn lại, thấy Như Phong “lù lù một đống”, ko khỏi thở dài, Hạ Dương lớn giọng gọi:
– Thầy định ở lại làm ăn xin àh? Ko ai cho đâu, dân quê em nghèo lắm.
– Hạ Dương…., gọi thật tha thiết da diết…., cứu…cứu thầy…. Nói hết, chẳng hiểu có bị sét đánh hay trúng ta gì ko, Như Phong lăn đùng ra đường, ngồi bệt xuống đất một cách thảm hại.
Khỏi phải nói, Hạ Dương nhìn thấy cảnh tượng này, tim đập sợ hãi, ba chân bốn cẳng chạy lại:
– Thầy ko chịu nổi thiệt hả? Nàng thực sự sợ nha, người ta sẽ nói nàng bóc lột sức lao động ah, nhỏ bắt nạt lớn nữa chứ? Hic
Như Phong thở ko ra hơi, đáp lại nàng bằng một cái gật đầu.
Chính vì thế mà Hạ Dương mới anh hùng vì nghĩa diệt thân, vì dân phục vụ, 2 tay 2 bịch cà chua lớn, cũng chừng phải 10kg chứ ít àh, lếch thếch xách về.
Điều khiến nàng ân hận cũng là đây, giờ phút này Như Phong đang đi trước mặt nàng, ko nhảy chân sáo tung tăng như nàng nhưng 2 tay lại đút túi quần, nhàn nhã thong thả từng bước ngắm trời mấy…?
Mẹ kiếp! Trời mùa đông toàn mây mù, lão nhìn ngắm gì ko biết? Hạ Dương miệng rủa thầm, lòng trách mình ngu ngốc bị lão lừa, trên đường về nhà gặm nhấm nỗi ân hận đến chết đi sống lại.
( Nếu là ta ta sẽ dùng tiếp yêu cầu thứ 2 ah, nàng này khờ quá ko nhớ ra mình còn lợi thế nì..)
Vừa thoát được một đống cà chua, Hạ Dương hằm hằm kệ xác ông thầy ko quan tâm đến nữa, hùng hục xông vào nhà.
Cái gì thế này…?
Trong khi nàng vất vả cần lao thì anh ta lại có thể ở đây vô tư hưởng thụ thế kia?
Thật là chướng tai gai mắt. Hạ Dương giận cá chém thớt:
– Anh! Mau tránh ra. Nàng hét lớn bên tai Đại Hải.
– Giật mình. Làm gì mà tức tối thế hả cô nương? Ai chọc giận méc với anh, anh báo thù giúp em. Đại Hải sảng khóai quên hết nợ nần nói với nàng.
– Khỏi cần! Hạ Dương giận dỗi, ai thèm đến anh chứ, mà anh đã đấu lại được người ta đâu mà oai?, Nghĩ thầm như thế chứ nàng ko có nói ra, cầm quả ổi trên tay, ngoạm một miếng, nhai chóp chép rồi mới nói tiếp, “đồ chôm” hả anh? Anh mắt nhìn Đại Hải dò hỏi.
– Khặc khặc, Đại Hải thích thú, phải ah, cô em vẫn “tanh” nhỉ? Một miếng liền biết luôn gốc tích ha. Đại Hải khen ngợi nàng hết lòng.
– Còn nữa ko? Bấy nhiêu thôi hả? Hất cằm về mấy quả ổi mỡ màng thơm ngon trên đĩa, Hạ Dương thất vọng.
– Vậy là nhiều rồi ah, anh mày vừa trèo lên ko đầy 5 phút đã bị dập túi bụi, may vẫn kịp xách túi chạy, Đại Hải than thở, mà thôi, ít thì mày đừng ăn ko tí nữa lại chẳng còn quả nào. Đại Hải giật hết mấy quả ổi vào trong lòng mình, 2 tay che gĩư cẩn thận.
Gì chứ, cái này thì theo những năm kinh nghiệm cùng Hạ Dương chiến đấu xông pha tường rào nhà hàng xóm, anh biết thức cô nhóc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




