watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8652 Lượt

là gì? điện thoại ấy hả?
-GIÀ- GIAN- GIÀU đó ạh, Hạ Dương cười thích thú, Như Phong đã bị nàng dắt mũi rồi, sướng ghê.
Sock toàn tập, Như Phong giậtmạnh khoé môi, quay sang nàng:
-Mẫu người tình trong mộng của em đấy hả?
-Ừa, trào lưu mới đó, thây ko biết hả? Nói cũng phải ah, người ta có già thì mới gian, có gian thì giàu nhỉ.
-Muốn ko? Thầy giúp em tìm là được chứ gì? Như Phong cong vành môi dào dạt “ẩn tình”.
-Thật sao? Thầy tốt vậy tự nhiên ko thấy quen nha.
-Vì thầy đang nợ em một ân tình mà? Thấy chú Phụng như thế nào hả em?
-Phụng nào?
-Thì cái chú đã đứng ra giải thích nguyên do vòng 2 của em ý, Như Phong cười như ko cười nhắc lại cho nàng.
-Ah, ông già đó ấy hả? Hạ Dương đã hồi phục trí nhớ, gật gù, thì sao hả thầy?
-Đủ tiêu chuẩn của em đấy, hàng 3G xịn hẳn hoi. Như Phong cố tình nhấn mạnh chữ

kia, chút nữa khiến Hạ Dương nàng thổ huyết.
-Ông chú hói đấy hả? Hét lên tá hoả, có 5 đứa con đếm chẳng hết rồi, em ko thích về làm mẹ kế người ta đâu, thầy tìm người độc thân đi. Hạ Dương uể oải.
-Em bị làm sao? Chú Phụng là em trai bố thầy, chưa vợ chưa con đâu, hàng dán tem đảm bảo, vừa già, vừa gian, căn bản lại giàu, vượt quá tiêu chuẩn của em đấy chứ? Như Phong đắc ý chọc ghẹo nàng.
Giật giật khoé miệng, Hạ Dương nói ko ra tiếng, lộ rõ chút hãi hồn:
-Em…m..m trai..i..i trai bố thầy?
-ừ. Gật đầu một cái rồi chăm chú lái xe, để xem biểu tình của em như thế nào.
Thảo nào mà khi ấy thấy ông chú xông ra giúp nàng giải thích, lại còn ngọt giọng kêu cháu dâu…, hoá ra là…
Vậy ko phải là đang chơi khăm mình sao? Nhìn vẻ mặt Như Phong khoái chí, Hạ Dương cơ mặt co lại, mặt đỏ phừng phừng:
-Tính làm chuyện loạn luân hả? Đem vợ 2 tay dâng đến chú ruột mình sao?
-Ko có ah, em ko phải vợ thầy mà? Em là người thầy mang ơn mà, giờ phải đền ơn đáp nghĩa là đúng thôi, có đi có lại chứ.
-Vẫn chưa hết đêm àh, lời đã nói ra ko sửa đổi mới là chính nhân quân tử chứ? Hạ Dương vênh mặt buộc tội Như Phong đáng chết. Hôm nay mới phát hiện mình cũng có chút năng khiếu mồm mép.
-Ý em là em vẫn là vợ thầy cho đến hết đêm nay ah? Như Phong buồn cười nhìn nàng chậm rãi phát ra từng tiếng một.
-Ko phải ý em, là thầy nói, Hạ Dương nhiệt tình đính chính ko biết mình đang buộc thòng lọng cho mình.
Đến khổ…
Cô bé ngốc này…
-Vậy xem ra ko ổn nhỉ? Hay là thôi, tìm cách khác đền ơn em vậy? Như Phong thăm dò ý kiến.
-Cũng được, tuỳ thầy thôi.
-Một bữa cơm được ko?
-Công lao của em “rẻ” như vậy thôi sao? Dù gì cũng là em mang tiếng để đổi lại tự do cho thầy, làm sao cho hợp tình hợp lí mới là người lớn chứ?
-Khó nhỉ? Vậy em muốn gì? Như Phong cũng ko so đo với nàng.
-Cái gì nhỉ? giờ còn chưa nghĩ ra ah, tạm thời kí sổ cho thầy nợ em 3 yêu cầu, tuỳ hứng em muốn thầy phải làm cho em. Hạ Dương âm mưu ra giá.
-Được! Gật đầu cái rụp, Như Phong vô tư vì nàng, chỉ cần nàng muốn chàng đều có thể hoàn thành hết ah.
Thấy Như Phong đáp ứng nhanh quá, Hạ Dương nghi ngờ mình xài chưa đủ “đô”, chỉnh giá:
-Mà ko, 3 hình như hơi ít, 5 được ko? Ah mà số 5 ko đẹp, để số 8 đi, số 8 là “phát” đó. Hạ Dương lau cha lau chau nhanh miệng.
-Quyết định là bao nhiêu? Như Phong ko kiên nhân hỏi nàng, cô bé này quả được đằng chân nâng đằng đầu, anh đã chiều nàng quá rồi chăng?
Coi bộ lão xì khói rồi nha, Hạ Dương tâm tình sung sướng nhìn bản mặt của Như Phong bị mình chọc tức, kết giá chốt phiên giao dịch:
-Thôi được rồi, hạ thủ lưu tình, dù gì cũng là thầy trò lại là hàng xóm nữa, mà lại mang danh vợ chồng 1 đêm, em “nể” thầy, chốt lần cuối cùng, 6 yêu cầu được ko?
-Được rồi, OK! cũng biết chọn số đẹp nữa. Như Phong ai oán ko nhìn cô nàng biểu cảm ra mặt.
Nói chuyện phiếm chẳng bao lâu thì về đến nhà rồi.
Thấy Như Phong dừng xe trước cửa ngôi nhà 3 tầng, nhìn người nào đó đang mở cửa, Hạ Dương thầm làu bàu, có mấy bước chân mà cũng bắt người ta đi bộ về nữa ah, ghét.
Cũng chẳng mong đợi người ta sẽ galăng mà ra mở cửa xe cho mình giống như trong phim hàn, nàng tự động mở cửa xe tính bước xuống.
Ấy vậy mà…
Như Phong đã kịp lúc, như thế nào mà cúi người xuống, nhấc bổng nàng lên trong tay, hướng nhà mình thẳng tiến.
Đấm thùm thụp vào ngực Phong ca, Hạ Dương tức giận:
-Thả em xuống, em tự đi được, ko dưng đưa em vào nhà thầy làm gì?
Cười một cái bí hiểm, Như Phong nháy mắt, đen tối nhìn nàng:
-Ko phải nói đêm nay vẫn là vợ chồng sao?
-Ah? Hạ Dương lạnh phát run, ko phải là muốn ta làm… chứ? Hại chết mình rồi, Hạ Dương lắp bắp quên cả việc nhảy xuống, ko phải giả vờ sao?
Biết đã thành công hù doạ nàng một phen, Như Phong cười hớn hở ghẹo nàng:
-Nghĩ đen tối ah? Hay là em muốn làm thật?
Lời nói khiến nàng ko chủ động mà xấu hổ, cúi mặt, lí nhí:
-Thôi đi, diễn cho ai xem chứ, thả em xuống. Dứt lời liền động tay động chân.
-Im! Như Phong nhẹ giọng quát nàng một tiếng, rồi cúi thấp hơn, bố mẹ thầy đang nhìn kìa. Bị theo dõi đó.
-Ah? Hạ Dương chột dạ, bị theo dõi nữa sao, nghé mắt qua bờ vai Như Phong, quả nhiên thấy cái đầu lấp ló trong cái xe cách đó ko xa, rùng mình nhún vai một cái, dài giọng, ừ thì im….m.
-Khoác vai thầy đi. Công khai đặt yêu cầu 1 cách trơ trẽn mà vẫn hợp tình hợp lí, khiến Hạ Dương nàng ko tình nguyện làm theo.
-Cười lên! Thánh chỉ ban xuống, Hạ Dương tức giận bắt buộc thay đổi khuôn mặt nhăn nhó, mẽo xệch bằng nụ cười bẽn lẽn, xấu hổ.
Yên tâm bồng theo thỏ con vào nhà, lướt mặt hai người lớn tuổi, Như Phong thoải mái sải chân rộng hơn, nhìn có vẻ gấp gáp.
Phía sau…
-Haiz…, thì ra là ở chung thật ha, lại còn làm nũng thế kia nữa? thảo nào… Bà Hoa nhìn ông Long than thở rồi hỏi, ông nói xem, nên để đẻ xong em bé rồi tổ chức hay là giờ giục nó cưới luôn đi?
-Khỏi phải hỏi cũng biết là đáp án đầu tiên. Ông Long ngáp dài rồi kêu lái xe rời đi.
-Sao ông chắc chắn như vậy?
-Còn ko hiểu sao? Nó sợ vợ nó mang bầu mặc váy sẽ ko đẹp. Nhìn xem, mới 2 tháng mà bụng đã như thế… ?
Bà Hoa bên cạnh gật gù xem như đã thông, thằng con mình cũng sâu sắc như vậy thật sao?    
Chương 36: Trở Về Nhà, Phong Ta Là Lưu Manh
An toàn để Hạ Dương dắt xe đạp về nhà bên cạnh, Như Phong mới thở phào, lần này qua mặt bố mẹ một vố quá hoàn mĩ…
Đằng nào cũng sẽ là vợ mình thôi, ko lo 2 ông bà sau này nỏi giận nếu biết thực hư, Như Phong cười một cái tự mãn, cởi áo khoác tính về phòng lại nghe thấy tiếng chuông cửa.
Giờ này rồi mà còn ai đến nhà mình nữa?
Ko tựnguyện, Như Phong chậm chạp lững thững từng bước quay ra phía ngoài.
Nhìn thấy Hạ Dương đang đứng trước mặt mình nước mắt ngắn, nước mắt dài, trên người vẫn mang bộ váy khi nãy, ngực bất giác truyền đến cơn đau, Như Phong ôm người ấy vào lòng, nhẹ nhàng:
– Có chuyện gì thế? đừng khóc …
Hạ Dương vô thức vẫn đang mè nheo, ko để ý bị ăn đậu hũ, nấc từng tiếng nghẹn ngào.
– Thầy…, th…ầy…, huhu chẳng nói được lời nào, Hạ Dương tự nhiên lấy áo người khác làm khăn thấm.
– Thôi nào, chuyện gì cũng có cách giải quyết, con gái 18 mà khóc

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT