|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
trong lòng chẳng dễ chịu gì. Mặc dù anh cả tôi rất nhiều tiền nhưng nghe nói Lan Lan là gái thành phố, nói không chừng điều kiện gia đình cũng tương đối tốt, hoàn toàn chẳng phải lo lắng đến chuyện tiền bạc. Lan Lan không giống như những đứa con gái ở dưới quê chỉ mong lấy được anh tôi để hưởng thụ giàu sang phú quý.
Bố bảo mẹ tôi hỏi Lan Lan xem có chịu ở lại nhà chúng tôi không, thực ra câu hỏi này đâu cần phải hỏi cũng biết được đáp án. Mẹ tôi ở thế bí, câu hỏi này chẳng biết phải hỏi thế nào, vì vậy mẹ chỉ có thể bắt đầu bằng cách tâm sự với Lan Lan, thế nhưng cô ấy chỉ ngồi ngây ra cả ngày trời chẳng nói năng gì. Một người chân thành muốn tâm sự còn một người lại lạnh lùng, có nói thế nào cũng chẳng chịu mở miệng.
Mãi đến gần trưa, mẹ tôi mới bê bữa sáng mà Lan Lan chẳng hề động đũa đi ra ngoài, vẻ mặt vô cùng ủ dột. Bố tôi vẫn ở trong nhà lớn đợi mẹ, mẹ tôi lại chẳng biết phải ăn nói với bố tôi ra sao. Ngẩng đầu nhìn mặt trời, thấy đã đến giờ làm cơm trưa, mẹ tôi không lên nhà lớn mà đi thẳng xuống bếp chuẩn bị cơm nước.
Mẹ vừa chân trước bước vào bếp thì bố đã chân sau theo vào.Mẹ đang đứng ngây người suy nghĩ trước cái bếp lò, bởi vì trong lòng rất hoang mang nên mẹ không biết là bố đã đi theo mẹ vào bếp. Thấy mẹ đờ đẫn đứng trong bếp, bố liền đằng hắng vài tiếng.
Nghe thấy tiếng đằng hằng sau lưng, mẹ giật thót cả người, ngoảnh lại đã thấy bố đứng ở sau lưng, trong lòng càng thêm hoang mang, định nói gì đó những lại thôi. Mẹ hiểu ý của bố, ông ấy đến đây là để tìm hiểu tình hình của Lan Lan.
Chưa đợi mẹ mở miệng thì bố đã lên tiếng: -Người ta nói ra làm sao? Có phải là….
Bố không nói nốt vế đằng sau, thực ra ông cũng đã sớm đoán ra được kết quả của sự việc, chỉ là không muốn tự mình nói ra đáp án mà muốn nghe chính miệng mẹ nói ra mà thôi.
Mẹ tránh ánh mắt của bố, xoay người đến trước tủ bếp lấy đồ. Bà chần chừ hồi lâu, không trả lời câu hỏi của bố mà lẩm bẩm như tự nói với mình: -Không hiểu vợ Kim Quý nó thích ăn cái gì, cái con bé này, toàn chẳng chịu động đũa, cứ thế này mãi e cũng chẳng phải cách!
-Tôi đang hỏi bà đấy, tai bà điếc à?- giọng điệu của bố rõ ràng là đang sốt ruột.
Mẹ với tay lấy gạo ở trong tủ ra, nghe thấy bố nói vậy liền đặt lại rồi khẽ nói: -Con bé ấy như gặp phải cú sốc gì đó, tôi hỏi chuyện cả buổi sáng mà nó chẳng nói lấy nửa lời!
Nghe mẹ nói vậy, bố tôi trầm ngâm không nói, đứng ngây người ra hồi lâu rồi lặng lẽ đi ra ngoài. Mẹ lại lấy từ trong tủ ra mấy quả trứng gà, miệng lẩm bẩm: -Con bé này nỗi lòng ngổn ngang trăm mối, thật khiến cho người khác khó hiểu.Giờ cơ thể nó rất yếu, thôi thì làm cho nó mấy quả trứng bác thảo ăn để bồi bổ vậy….
Kể từ hôm đó, bố tôi không còn hỏi mẹ chuyện của Lan Lan nữa. Càng ngày ông càng ít nói.Mẹ ngày nào cũng rán cho Lan Lan mấy quả trứng bác thảo mang vào. Mặc kệ Lan Lan có ăn hay không, mẹ vẫn cứ mang vào như thường lệ. Mãi cho đến một ngày Lan Lan xảy ra chuyện.
Ban ngày, trong nhà chúng tôi rất yên tĩnh. Tôi nằm trong phòng ngủ trương mắt ra bố mẹ cũng chẳng mắng mỏ gì. Còn Lan Lan luôn trốn trong phòng chẳng bao giờ thò mặt ra ngoài. Cả căn nhà của chúng tôi chìm trong sự yên lặng chết chóc. Tôi biết, sự im lặng trong nhà này đều bị “lây” từ chị dâu, đằng sau sự tĩnh lặng này chính là màn đêm bao la, còn cả tiếng kêu khóc không thể ngăn lại trong đêm khuya.
Chuyện ầm ĩ trong nhà là do anh gây ra Mỗi chiều về nhà, anh thậm chí còn chẳng chào hỏi chúng tôi lấy một tiếng mà đi thẳng về phòng, lại bắt đầu những việc mà anh cần phải làm. Lúc đêm khuya yên tĩnh chính là lúc nhà tôi không yên tĩnh nhất. Anh tôi vào phòng không bao lâu là Lan Lan bắt đầu gào khóc. Cái âm thanh chói tai tuyệt đối không phải là tiếng rên rỉ của hành vi yêu đương nam nữ.
Đáng sợ nhất chính là tiếng gào khóc của Lan Lan lúc trời gần sáng. Tiếng khóc của cô như đang xé toạc màn đêm đen.
Trời vừa hửng sáng, anh tôi ra khỏi cửa, trong nhà lại trở lại với sự yên tĩnh chết chóc. Gia đình tôi cứ thế sống qua ngày trong sự giao thoa giữa yên tĩnh và ầm ĩ. Những ngày tháng ấy thật khó chịu….nhưng cũng thật bế tắc.
Mùa thu năm nay trời mưa nhiều lắm. Bầu trời suốt ngày u ám, xám xịt bởi những cơn mưa phùn liên miên hết ngày này qua ngày khác. Lúc trời hạn thì mong có mưa, thế nhưng mưa nhiều quá cũng chẳng phải là chuyện tốt lành gì. Những người làm nông trong thôn ai nấy đều lo lắng mưa nhiều sẽ ảnh hưởng đến vụ mùa thu hoạch.
Trận mưa thu cuối tháng bảy âm lịch kéo dài liên miên suốt mười ngày liền, đã sắp đến rằm tháng tám rồi mà vẫn chẳng thấy có dấu hiệu dứt mưa.
Bầu trời ở thôn Kim Gia chẳng khác gì một cái chảo đen sì, những tầng mây dày đặc bao trùm lấy bầu trời, nước mưa đầy tràn trong những con mương, ao hồ của thôn Kim Gia, dập tắt hi vọng một vụ mùa bội thu của người nông dân. Những giọt nước mưa lạnh băng ngấm vào núi đồi, làm đất đai sạt lở. Trong kí ức của tôi, lần đầu tiên ở thôn Kim Gia xuất hiện trận mưa dai dẳng khủng khiếp như thế này.
Bởi vì trời mưa nên mỏ vàng của anh cũng phải tạm thời ngừng khai thác. Ban ngày anh cứ ở lì trong hầm mỏ, ban đêm cũng không thường xuyên về nhà như trước. Cứ đêm nào anh tôi không về nhà là đêm đó không thấy tiếng khóc của Lan Lan. Khó khăn lắm nhà tôi mới có một đêm ngon giấc.
Mẹ tôi đã chuẩn bị hoa quả và bánh trung thu từ lâu, còn tất bật cả buổi chiều để chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn bày trên bàn ở nhà lớn. Bố lấy một bình rượu quý lâu năm ở trong hầm ra rồi ngồi thừ trên bậc cửa hút thuốc. Trong làn khói đậm đặc, đôi mắt của ông như chìm trong sương mù.
Mặc dù bình thường bố với anh tôi ít khi nói chuyện với nhau, hai người cũng rất ít khi ngồi ăn cùng một bàn. Mỗi dịp cả nhà đoàn tụ, bố thường ngồi sẵn ở vị trí mà ông thường ngồi, chờ đợi chúng tôi ngồi vào bàn. Chỉ cần chúng tôi ở nhà mà mâm cơm thiếu một người, bố tôi cũng không động đũa.
Thực ra thay vì nói rằng bố đợi cả nhà ngồi ăn bữa cơm đoàn viên chi bằng cứ nói rằng bố ngồi đợi anh tôi thì đúng hơn. Mỗi lần cả nhà ngồi ăn cơm, bao giờ anh cả cũng là người cuối cùng xuất hiện. Tôi biết trước giờ giữa bố và anh luôn có mâu thuẫn nhưng không rõ mâu thuẫn giữa hai người sâu sắc đến mức nào mà khiến cho hai cha con gặp nhau cứ như người dưng. Cả bố và anh tôi đều không ai nhắc đến chuyện trước đây, vì vậy cả tôi và mẹ đều rất mơ hồ trước mối quan hệ của họ, nhưng lại không dám mở miệng hỏi.
Cơm canh chuẩn bị đầy đủ, mẹ liền ngồi xuống bên tay trái bố, tôi cũng ngồi vào vị trí đối diện với bố mẹ. Nhìn thấy anh đã về đến, bố hơi rướn người nhìn. Tôi phát hiện ra mắt bố như sáng lên, những nếp nhăn trên mặt như giãn ra đôi chút, nhưng chẳng mấy chốc lông mày của bố lại nhíu lại, tia sáng trong đôi mắt cũng tắt ngấm.Ông lặng lẽ cúi đầu rít thuốc, khói thuốc xộc lên mũi khiến ông ho sặc sụa.
Nghe thấy từng bước chân lúc nặng lúc nhẹ, tôi biết ngay là tiếng anh tôi đi vào. Bố tôi vẫn cúi đầu ho liên tục, mẹ vội vàng chạy đi rót cho bố một cốc trà nóng, vừa đưa nước cho bố vừa hướng mắt nhìn ra cửa.
Tôi đứng dậy, cúi đầu chào anh trai đang đứng bên cạnh, anh khẽ gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh bố.
-Kim Quý, con gọi Lan Lan ra ăn luôn thể!- mẹ nở nụ cười hiền hậu, dịu dàng nói.
Anh không đáp lời, cầm chai rượu trước mặt bố lên, mở nắp ra rồi rót rượu cho bố. Bố liền giơ bàn tay gầy guộc ra ngăn lại. -Chớ vội, còn chưa đủ người mà!- bố vừa mới ngừng ho, hơi thở vẫn còn gấp gáp, nghe như rất khó nhọc.
Bàn tay nâng chai rượu của anh khựng lại mất mấy giây trong không trung rồi từ từ hạ xuống bàn, khuôn mặt ương ngạnh nói: -Bố, đủ người rồi, có thể ăn được rồi!
Quy tắc của nhà tôi là, một khi bố chưa động đũa thì không ai được phép động đũa. Anh tôi định rót rượu cho bố nhưng đã bị bố ngăn lại rồi. Mặc dù anh nói vậy nhưng vẫn không động đũa. -Kim Quý, con nói là nhà mình đã đông đủ rồi sao?- bố hỏi. -Không sai, người nhà ta đã ở đây hết cả rồi!
Bố “hừ” giọng, đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt anh quát: -Kim Quý, tao bây giờ vẫn chưa lẫn. Tao còn nhớ rõ ràng, một tháng trước mày đã rước vợ về nhà, giờ nó ở trong phòng mày không ra ngoài, sao mày dám nói cả nhà đã ngồi đây đông đủ? Anh ngoảnh mặt sang một bên không nói.
-Kim Quý- bố tôi cao giọng: -Mày câm rồi à, tại sao không lên tiếng?
Bố tôi hỏi mấy câu liền, anh cả dường như không thể ngồi yên được nữa liền đứng phắt dậy, gắt lên: -Cô ta không được coi là người nhà này!
Câu nói đó vừa ra khỏi miệng anh, bố tôi đã trợn mắt kinh ngạc, hai mẹ con tôi cũng đều cảm thấy ngạc nhiên.
-Kim Quý, Lan Lan là vợ mày cưới về, sao mày dám nói nó không phải người nhà mình?-giọng nói của bố càng ngày càng gay gắt. -Cô ta chẳng qua chỉ là một con đàn bà con bỏ tiền ra mua về, không thể coi là vợ được!
Những điều anh nói khiến cho tôi thảng thốt. Tôi thực sự không hiểu anh đang nghĩ gì mà lại nói ra những lời như vậy? Bố tôi đã nổi trận lôi đình, những lời ông nói càng lúc càng khó nghe.
-Kim Quý, mày là người hay là súc sinh hả? Mặc dù mày không lấy vợ nhờ mai mối, nhưng người ta còn sống sờ sờ trong phòng của mày, thế mà mày chẳng coi người ta là người nhà, lương tâm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




