|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – 1 tiếng hét vang vọng khắp
biệt thự.
– Cái gì đấy?
Dưới ánh nắng ban mai lóa mắt, 1 chàng trai ngồi bậtdậy, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ có vẻ ngây ngô nhưng giờ Nguyên Nhượckhông quan tâm đến “mỹ nam”, cô chỉ muốn biết sao mà ‘hắn’ lại ở đây màthôi!
– ĐÌNH PHONG!!!! Sao anh lại Ở ĐÂY?
Đình Phong nhìn chăm chú vào cô, thở dài tỏ vẻ ngánngẩm rồi kéo cô nằm xuống, vuốt nhẹ má cô tỏ vẻ tà mị, nở nụ cười hìnhbán nguyệt, giọng nói đầy MỜ ÁM nói:
– Nhược Nhược, CHUYỆN TỐI QUA em quên rồi sao?
Nguyên Nhược chăm chú định nghĩa câu nói của Đình Phong…
– Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!! – 1 tiếng hét ‘kinh thiên động địa’ vang lên, âm lượng còn khủng hơn lầntrước.
Đình Phong bịt chặt miệng của Nguyên Nhược vào, hét vào tai cô:
– Làm cái trò gì thế?
Nguyên Nhược tức giận chỉ vào mặt Đình Phong:
– Tôi phải hỏi câu đấy mới đúng! Anh…! Anh…! Tối quaanh đã làm gì tôi rồi?! Trả đây…! Trả lại sự trong trắng cho tôi đây…!Huhuhuhuhuhu…. – rồi Nguyên Nhược òa khóc nức nở.
Đình Phong nghe xong bật cười hô hố ha há, cười sặcsụa đến nỗi lăn từ trên giường xuống đáp đất mà vẫn cười được. NguyênNhược tức giận chỉ vào mặt đình Phong lần thứ 2:
– Anh còn cười được à? Sau này tôi lấy chồng thế nào?
Đình Phong ôm bụng cố nhịn cười, nói:
– Yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho!
– Ai thèm lấy annhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!
Đình Phong tỏ vẻ ngây ngô nhìn nhìn cô:
– Lấy tôi? Ai bảo cô lấy tôi?
– Anh bảo chịu trách nhiệm còn gì?
– Ừ, đúng thế, nhưng chịu trách nhiệm sao lại thành lấy tôi?
Nguyên Nhược tức đến đỏ cả mặt, chỉ tay và Đình Phong lần thứ n:
– Anh…! Anh còn nói được nữa à? Anh vào phòng tôi, ngủ cạnh tôi, sang sớm đã nói “chuyện tối qua”! Quần áo thì sộc sệch! Áoanh không mặc… Không phải là anh đã…! Anh đã…!
– Tôi đã làm gì? – Đình Phong áp sát mặt vào mặt cô, nhếch nhếch môi chèn ép cô nói “việc anh đã làm”.
Nguyên Nhược đẩy anh ra không được, hét lên:
– Không phải là anh đã XXOO tôi à!
Hình như chỉ chờ có thế. Đình phong ôm bụng cười sặc sụa, cười chảy nước mắt tập 2. Nguyên Nhược mím môi:
– Anh! Anh còn dám cười nữa tôi cho anh “tuyệt tử tuyệt tôn” đấy! Mau cút khỏi phòng tôi ngay!
Đình Phong nhịn cười, nói:
– Hừm, bạn Nguyên Nhược hiểu lầm tai hại quá! Thứnhất, “chuyện tối qua” là do cô. Thứ 2 là đây là phòng tôi. Thứ 3, chitiết “chuyện tối qua” là cô ra khỏi bữa tiệc của chúng tôi tổ chức thìsay xỉn, lao vào phòng tôi lúc tôi đang ngủ để “sàm sỡ” nên quần áo mớisộc sệch, tôi không mặc áo là vì “nhờ” cô nôn một bãi, không tin cô kiểm tra lại xem! Đầu óc cô…! Chậc chậc! Đen tối quá!
Nguyên Nhược nhìn nhìn căn phòng… Đúng, đây không phải là phòng của cô! Quần áo cô còn đầy mùi rượu. Nhìn góc phòng còn có cái áo của Đình Phong “in” một bãi nôn. Nhìn ga giường không có vết đỏ hồng nào chứng mnih đêm qua hoan lạc(1) cả. Cô cười ngượng nghịu, vội nhảykhỏi giường, biến mất sau cánh cửa để lại một câu:
– Hì hì, “sozy”! Cũng tại anh úp úp mở mở nên tôi mới hiểu lầm a!
Nguyên Nhược xấu hổ vùi mặt vào chiếc chăn bông. Cứ nghĩđến chuyện lúc nãy là cô lại thấy hai bên má nóng ran vì xấu hổ. Chẹp,thẳng ra mà nói thì cô chẳng quan tâm đến trinh tiết đâu. Nhưng vì cácược ấy nên cô nghĩ lần này cô thể nói là Đình Phong – 1 trong 4 chànghoàng tử đã say mê cô đến mức phải “tiên hạ thủ vi cường” – ra tay trước để sau này có thể nắm giữ cô nhưng ai dè anh ta “trong sáng” quá! Cônằm bên cạnh cả đêm mà anh ta chẳng làm gì! Cô cũng hấp dẫn lắm chứ bộ! Nè, không lẽ anh ta… “bất lực” sao? Bênphòng này, Đình Phong đang cười ngặt nghẽo ở bên này bỗng dưng hắt xìhơi liên tục vài cái, thấy tai nóng ran, “hình như có người đang ****xéo mình?”, anh chàng vô tội cứ ngâm nghĩ mãi.
Haizz~ nói chung, Nguyên Nhược không bắt tội anh chàngđược mà còn bị xấu mặt một phen nhưng cũng không làm gì được vì đó làlỗi của mình t nên cũng chỉ có thể vác bộmặt lầm lũi xuống phòng ăn mà thôi.
Sun, Lạc Đăng và Lôi Vũ vẫn nửa tỉnh nửa mê sau bữatiệc tối qua do bị các tiểu thư chuốc rượu nên vẫn còn nằm bệt trêngiường chẳng muốn dậy, không thèm đến học viện luôn. Nguyên Nhược thìnghỉ học để lo cho việc “quốc gia đại sự” nên cũng chẳng phải đến họcviện. Đình Phong thì khỏi nói, chả coi học viện ra cái gì, có đến thìcũng chỉ làm loạn thôi. Ừm, xin kể vắn tắt vài tiết học của chàng ấy ranhé!
Tiết chủ nhiệm hay tất cả các tiết khác, giáo viên vàolớp, lớp trưởng hô, cả lớp đứng lên chào cô, bình thường! Cái không bình thường cho lắm đối với người bình thường là chàng trai của chúng tađang gác chân lên bàn, tai nghe headphone, cái mặt vênh lên như muốnnói: “Cô không chào tôi thì thôi sao tôi phải chào cô?” Nhưng còn đốivới các thầy cô giáo hay toàn thể học sinh học viện thì cái này là điều-trên-cả-bình-thường!
Giờ kiểm tra, Đình Phong tiêu sái cầm bút lên, liếc mắt qua cái “vèo vèo” xong bài, nộp cho thầy/cô giáo rồi không chỉ bật nhạc mà còn để chế độ to nhất, không thèm cắm tai nghe thản nhiên để loangoài, vô tư làm phiền đến sự tập trung của những học sinh khác, mà cũng chẳng ai dám hé môi than nửa lời. 3 hoàng tử khác cũng đã làm xong bàitừ lâu nên chẳng để tâm, ai làm việc người nấy, nghe nhạc, chat, lướtweb, nhắn tin không coi đây là giờ kiểm tra. Các giáo viên thực ra cũngmuốn lấy bài kiểm tra điểm kém ra để nhân đó trách phạt luôn một thểnhưng khổ nỗi có lấy kính hiển vi ra soi cũng không thấy chút lỗi sainào nên đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”, chỉ mong chờ đến ngày cả 4 ngườitốt nghiệp.
Nhưng có phá bĩnh thế nào đi nữa thì trong lòng tất cả các girl thì 4 hoàng tử vẫn là cao quý nhất! Giỏi giang nhất!
Những trận bóng rổ có mặt 4 chàng trai người đông không kể siết lại còn chủ yếu là girl! Xem trận đấu mà chẳng nhìn bóng toànnhìn mỹ nam. 4 người cũng phải cố gắng lắm mới chịu đựng nổi những ánhmắt như muốn “ăn tươi nuốt sống” đó, những cái miệng nhỏ đầy nước miếngra. Thật khó để tìm được bóng dáng một thục nữ nào ở nơi đây. (Nói trắng ra thì chẳng có ai!) Đến con mèo hoang(cái) đi qua còn phải dừng lại mà nhỏ nước miếng, chằm chằm nhìn vàobody của 4 người thì cũng đủ biết mức độ sát thương của 4 mỹ nam cao đến thế nào!
Nên nói chung, 4 người coi việc học hành chẳng thú vịbằng việc ngủ. Bất quá là vì chán chẳng có gì làm nên đi học mà thôi.Thế mà 4 người vẫn đứng đầu học viện quả là “Super man”
Nguyên Nhược đang chúi đầu đọc truyện thì bị Đình Phong hét vào tai:
_ Ngồi đấy mà đọc truyện à, đi mua thuốc cho 3 người họ mau lên!!
Nguyên Nhược ngồi bật dậy, bịt hai tai hét lại:
_ Sao tôi phải đi mua? Sao không kêu …người hầu đi muaấy… – nói đến 2 từ “người hầu”, Nguyên Nhược ủ rũ cúi đầu. Đình Phongthì đắc ý cười hỉ hả.
Sau khi thay đồ, Nguyên Nhược đi vào phòng Đình Phong, nhảy lên giường kéo kéo góc áo cậu:
_ Nè, đi cùng tôi mua thuốc đi…
Đình Phong không thèm ngước lên nói:
_ Đi một mình đi, cô có phải là trẻ con đâu?
_ Đi với tôi đi ~ Bảo tôi là trẻ con cũng được, đi với tôi!
Nguyên Nhược liên tục nài nỉ, nỗi ám ảnh ngày trướcthực ra vẫn còn in đậm trong cô. Sau một hồi nài nỉ van xin suốt 20 phút (thực ra là lải nhải) Đình Phong đã phải đầu hàng. Đình Phong định đira gara lấy xe nhưng Nguyên Nhược ngăn lại, nói:
_ Trời ạ, đi vào chỗ đông đúc như thế đi ôtô khác gì anh muốn tắm nắng miễn phí suốt mấy tiếng đồng hồ?
_ Thế chẳng lẽ cô bảo tôi đi bộ chắc?
Nguyên Nhược tỏ vẻ ngạc nhiên vô cùng “giả tạo”:
_ Ủa? Sao anh biết hay vậy?
Đình Phong đành hậm hực đi cùng Nguyên Nhược ra khuphố Long Steve đông đúc. Nhìn vẻ mặt 2 người thật khác nhau. 1 người thì vui phơi phới 1 người thì nặng nề ánh mắt như muốn nói: “Ai đến gần talà chết!!!” Nhưng người đi đường hơi đâu mà để ý đến vẻ mặt của từngngười chứ? Đám đông chen lấn xô đẩy làm người có tâm trạng vô cùng vuivẻ là Nguyên Nhược cũng bắt đầu bực bội. Nguyên Nhược quay đầu lại nóivới Đình Phong:
_ Anh có thuộc đường ở đây không vậy?
Nhưng khi quay lại thì cô chẳng còn thấy Đình Phong đâu nữa. Cô vô cùng hoảng hốt dáo dác nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy cậuta đâu cả mà người này cứ xô người kia làm cô chẳng có khe hở nào màthoát ra cả. Những kí ức không hay hồi trước bắt đàu làm cô hoảng sợ.Nguyên Nhược không chút sợ hãi khi một mình đối đầu với 50 sát thủnhưng lại sợ đi mua thuốc 1 mình chỉ vì cái hồi ức đáng sợ năm ấy. Cô ôm đầu chỉ chực hét lên, mắt đã rơm rớm nước mắt. Đột nhiên cô thấy có aiđó bám vào áo mình, hơi thở mạnh mẽ quen thuộc phả vào mặt cô, cô quayra thì thấy khuôn măt đang đẫm mồ hôi của Đình Phong. Ánh nắng vàng vọtchiếu xuống mái tóc và gương mặt của Đình Phong như một vị thiên sứ cóđôi cánh màu đen đã hạ thế vậy.
_ Cô đi đứng kiểu gì thế hả? Có phải trẻ con nữa đâu mà còn đi lạc thế hả? …Cô…cô khóc à? Sao phải khóc? – rồi chủ nhân củagiọng nói nam tính ấy bối rối đưa tay lên định lau nước mắt cho cô nhưng không hiểu sao nước mắt cảu cô cứ mãi tuôn chẳng ngừng lại được…
_ Nè, cô sao thế hả? Tôi nói đùa thôi sao đến mức phảikhóc chứ? Nè… Tôi xin lỗi, được chưa? …Làm ơn đi…Tôi ghét thấy con gáikhóc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




