watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2152 Lượt

lắm. – Đình Phong bối rối không biết làm thế nào để Nguyên Nhượcngừng khóc.
Đột nhiên cô ôm chầm lấy Đình Phong rồi òa khóc nức nởnhư chưa bao giờ được khóc làm cậu ngượng ngập mặt đỏ bừng nhưng khôngnỡ đẩy cô ra đành lấy tay vỗ nhẹ lên lưng cô nói khẽ:
_ Được rồi mà… Ổn rồi…
Cậu không biết cô khóc vì điều gì nhưng sự quan tâm đócảu cậu cũng khiến cô cảm động lắm rồi. Lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được sự ấm áp, quan tâm của người khác dành cho cô như thế. Ngày trước, côkhóc vì đau khổ, vì hận thù, nhưng bây giờ cô đã có thể khóc vì bảnthân, khóc vì hạnh phúc…
*** Tối, sau khi mua thuốc xong…
Đình Phong định bước vào biệt thự nhưng Nguyên Nhượckéo tay áo anh lại. Đình Phong ngạc nhiên quay lại thì thấy Nguyên Nhược mặt đỏ bừng. Đình Phong chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đó. Đôi môihồng phơn phớt như cánh hoa anh đào lúng túng nói:
_ Xin..xin lỗi, áo anh ướt hết rồi, để tôi giặt cho…
Anh nhìn vào lưng mình thì thấy áo đã ướt một khoảng lớn, là do cô ngốc này lúc nãy khóc đây mà.
_ Không cần, hôm nay chắc cô mệt rồi, vào nghỉ đi, để tôi bảo chị quản gia.
_ Không…không cần đâu mà, tôi…tôi làm được – giọng nói đó lại yếu ớt phản đối.
_ Không là không! – Đình Phong mất kiên nhẫn hét làmNguyên Nhược giật nảy mình. Đình Phong cảm thấy mình hơi quá lời bèn nhẹ đẩy cô vào biệt thự mình theo sau – Cô cứ nghỉ đi, không phải lo đâu,không là tôi giận thật đấy.
_ Vậy, cảm ơn anh! – Nguyên Nhược nở nụ cười dịu dànglâu lắm mới có được. Rồi hôn “chụt” lên má Đình Phong rồi vội quay bướcvào trong để lại Đình Phong đứng ngơ ngẩn, mặt đỏ bừng đứng thẫn thờngoài cửa.
Hai người có ngờ đâu hành động thân mật đó đã bị một người nhìn thấy:
_ Đình Phong… Tôi sẽ không nhường Nguyên Nhược cho cậu đâu..! – ròi bóng đen đó gọi cho một người khác:
_ Tìm ngay thông tin về cô gái tên là Nguyên Nhược cho tôi!
*** Đêm đó, ở phòng Nguyên Nhược…
Nguyên Nhược trùm chăn kín đầu, liên tục lấy gối đập đập vào đầu mình:
_ Trời ơi!! Mình điên rồi!! Sao lại kiss má anh tachứ??? Tối nay mình làm sao ấy! Mà…cũng tại anh ta đột nhiên dịu dàngnhư thế đó chứ!
Nguyên Nhược mặt đỏ bừng cố tìm lý do cho hành động của mình, bỏ quên luôn “Death” đang gào thét với cái điện thoại.
*** Cùng lúc đó ở phòng Đình Phong:
_ Cô ta… sao lại kiss má mình chứ? Mà lúc đó…cô ta đỏbừng mặt làm mình cứ tưởng cô ta tỏ tình cơ chứ? Ấy…Sao mình lại mong cô ta tỏ tình với mình cơ chứ? Chết tiệt!!! – Đình Phong cũng đang cầm gối “phang” vào đầu mình liên tục, mặt đỏ chẳng kém.
*** Đêm đã về khuya, ánh trăng nhẹ chiếu vào 2 căn phòng không đóng cửa sổ,thấy hai người một gái một trai trên môi cùng nở nụ cười, mặt hồng phơn phớt như-là-đang-yêu cũng khẽ mỉm cười!
Sáng tỉnh dậy, Nguyên Nhược tâm trạng vô cùng tốt đixuống phòng ăn thì bỗng thấy bầu không khí có vẻ khác thường. Khuôn mặtai cũng u ám khác lạ. Cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh Sun, nhẹ giọng hỏi:
_ Mọi người làm sao thế Sun?
Sun nhìn cô, lắc nhẹ đầu, nói:
_ Không sao chị. Ăn thôi.
Rồi gọi người quản gia bảo dọn thức ăn ra.
Nguyên Nhược thấy vẻ mặt mọi người kì lạ thì cũng im lặng ăn cơm. Bữa sáng trôi qua nặng nề vô cùng.
Hôm nay Nguyên Nhược không có hứng rúc vào máy tính nữa mà cùng 4 người đến học viện. Dù lúc trước cô đã nhờ họ xin nghỉ họcnhưng là người nhà của 4 người này thì cũng chẳng có gì phải ngại ngùngkhi đi vào trường cả.
Lạc Đăng kéo nhẹ tay cô nói:
_ Anh đưa em vào lớp.
_ Em nhớ đường mà.
_ Em học cùng lớp với anh.
_ Sao lại thế?
_ …Em biết thế là được, đi thôi.
Nguyên Nhược cảm thấy kì lạ nhưng không nói gì. Đột nhiên cô nhìn thấy Đình Phong đi về huớng khác 4 người bèn hỏi với lên:
_ Anh đi đâu thế?
Đình Phong quay đầu, nhìn chằm chằm cánh tay cô đang bị Lạc Đăng nắm, cười nhạt:
_ Cô nên hỏi người yêu của cô?
Nguyên Nhược vốn bị cái nhìn của Đình Phong làm mất tựnhiên, nhận ra Lạc Đăng vẫn còn nắm lấy tay mình, bèn hất nhẹ ra giờ lại nghe Đình Phong nói “hỏi người yêu của cô” càng làm cô ngứa ngáy khắpngười, trừng mắt nhìn Đình Phong, nói:
_ Anh nói lung tung cái gì thế? Ai là người yêu tôi chứ?
Lạc Đăng bị cô hất tay ra ngẩn người, một lát sau mớilấy lại tinh thần, tỏ vẻ bình thản rút tay về. Biếu cảm của Lạc Đăng làm Đình Phong thấy nực cười, cười khẩy một tiếng, không trả lời NguyênNhược, lặng lẽ bước đi.
Nguyên Nhược gọi mãi cậu cũng không quay lại, đành đứng dậm chân bực tức, quay ra hỏi Lạc Đăng:
_ Hôm nay mấy người các anh bị làm sao thế hả?
Lạc Đăng, Lôi Vũ, Sun cùng nhìn nhau rồi nói:
_ Chẳng sao cả.
Nguyên Nhược gặng hỏi:
_ Cái gì mà “chẳng sao” chứ? Nói rõ ràng ra đi! Khó chịu chết đi được!
Lôi Vũ đột nhiên cười nhạt nói:
_ Vậy tôi hỏi, em đã làm gì khi bọn tôi bị ốm chứ? Thân mật với người khác từ đêm hôm trước tới sáng hôm sau, chiều lại hẹn hòđi chơi đến tận tối mịt, em coi bọn tôi là cái gì?
Nguyên Nhược ngẩn người ra rồi nói:
_ Thế thì sao? Trước khi trả lời, em xin hỏi, các anh đã làm gì Đình Phong?
Lạc Đăng nghịch nghịc móc khóa, bình thản nói:
_ Chỉ là chuyển lớp anh ta mà thôi.
Nguyên Nhược bắt đầu tức giận. “Lớp họ đang học là lớptốt nhất dành cho quý tộc, vậy anh ta bị chuyển tới lớp nào chứ?” –Nguyên Nhược thầm nghĩ, mất kiên nhẫn hỏi:
_ Anh ấy bị chuyển đến lớp nào?
_ Đây là câu hỏi thứ 2 rồi, Nhược Nhược. Nhưng không sao, anh sẽ trả lời, là lớp C5.
_ Cái gì? Anh chuyển anh ấy đến cái lớp đấy sao? – Nguyên Nhược hét lên thu hút ánh nhìn của mọi người.
Bảo cô làm sao mà không bực được cơ chứ? Học viện có 4khối là A, B, C, D và thứ tự 1,2,3,4,5. Phân theo sức học và gia thế.Con những nhà giàu, quý tộc bậc nhất là A. B là các nhà giàu có tiếngbình thường. C là thường dân, D là nghèo nhất. C và D là những học sinhvào trường bằng học bổng chứ không phải đóng tiền.
_ Anh ta vừa học giỏi, gia thế thật không tầm thườngvậy mà bị chuyển vào lớp C! Các người nghĩ cái gì vậy hả!? – NguyênNhược hét lên một lần nữa.
Sun lần này lên tiếng bằng giọng lạnh băng:
_ Đó là quá phúc cho anh ta rồi, nếu không anh ta còn bị “bay” khỏi trường ấy chứ.
Nguyên Nhược cảm thấy vô cùng nực cười với những người này khi không biết gì về Đình Phong mà nói như thế:
_ Các anh thì biết cái gì chứ? Thực ra nếu anh ta muốn thì các anh mới là người phải bay khỏi trường đấy!
Lôi Vũ ngạc nhiên:
_ Em nói cái gì đấy hả?
_ Anh biết người đứng sau anh ta là ai không? Là ngườigiàu nhất thành phố này đấy, anh ta còn có quan hệ với người trong FBI.Anh ta là cháu của người đó!
Câu nói của Nguyên Nhược như sét đánh ngang tai. Thựcsự 4 người họ ở cạnh nhau lâu thế nhưng thông tin về Đình Phong của họlà quá ít, cậu không để lộ bất cứ thông tin gì nên bọn họ cũng chẳngbiết gì cả. Bọn họ chỉ nghĩ cậu là một người bình thường, ai ngờ được…
“Giàu nhất thành phố…”
Nghe thì dễ lắm nhưng

thực chất thành phố Fost DiaMont là thành phố phồn hoa nhất đât nước. Giàu nhất thành phố cũng tứclà giàu nhất đất nước này. Bố mẹ họ còn không bằng người đó… Trời ơi! Họ đã làm gì thế này??
Mà… sao có người đứng sau như thế mà cậu ta lại chấp nhận bị chuyển sang lớp C5?
Đó là câu hỏi quay cuồng trong đầu 3 người con trai.
Nguyên Nhược lạnh lùng tiếp lời:
_ Còn các anh muốn tôi trả lời chứ gì? Được thôi! Đó là vì tôi chẳng có quan hệ gì với mấy người cả! Các người làm sao cũngkhông ảnh hưởng đến tôi! Các người chết đi tôi cũng không dựu tang đâu!
Rồi cô bước đi, bỏ lại sau lưng ánh mắt hối lỗi, tuyệt vọng… và, có cả căm hận…
Nguyên Nhược bước đi mà lòng rối bời, cô biết là ĐìnhPhong vì cái gọi là “tình bạn” mà không làm gì 3 người kia. Cô thấy căm ghét 3 con người đó. Chẳng lẽ cô không biết họ yêu cô? Nhưng…thựcsự…cô không thể vướng vào lưới tình được!
Một khi đã để lộ cho người khác thấy sự yếu mềm và khimình dựa dẫm vào người khác thì khi người đó bỏ đi, phản bội thì có lẽsẽ chẳng bao giờ có thể đứng dậy lần nữa…
Có lẽ, cô đã yêu Đình Phong..?
Nên cô mới cảm thấy tức khi bị cậu nói là “hỏi người yêu cô…”?
Vì vậy cô ghét 3 người kia khi họ đối xử không tốt với cậu?
Và cũng vì vậy mà khi biết cậu đứng bên đối lập: FBI thì cô cảm thấy đau lòng?
Cô đau vì biết tình yêu này là vô vọng?
Biết được vậy, thì điều tốt nhất dành cho cả hai là sự im lặng…
Cô sẽ chôn chặt thứ tình cảm mới chớm nở này để không ai phải đau…
Một mình cô đau… là đủ rồi…
Từ bỏ 1 người, không phải là không còn yêu, mà là giúp cho cả 2 không ai bị tổn thương…
Có lẽ, việc thích hợp với cô bây giờ và cả sau này không phải là tình cảm đôi lứa mà là trả thù cho ba mẹ.
Dưới cái nắng hè gay gắt, Nguyên Nhược mặt đỏ bừng, mặt đày mồ hôi, đầu óc choáng váng, tất cả là một màu đen…
Rồi…cô đổ sụp người xuống trong vòng tay của Đình Phong – người kịp lúc đi qua.
Tỉnh dậy không còn là một màu trắng bao phủ nữa mà là những gam màu tối. Cô nhận ra ngay, là phòng của Đình Phong.
Đình Phong đang ngồi tựa mình vào cửa sổ, mắt khẽ nhắm lại, long mày nhíu nhẹ như đang suy tư gì đó.
Dưới rang chiều đỏ rực của hoàng hôn,

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8 ,9 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT