|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
dạo này sức khỏe thế nào?” Một giọng đôn hậu từ đầu bên kia.
Triệu Thành Tuấn nén cơn ho: “Dạ, vẫn… vẫn ổn.”
“Nhưng ta nghe giọng cháu không tốt, còn không mau về Penang nằm viện đi?” Giọng nói khàn đặc như nghẹn tắc của Triệu Thành Tuấn vừa rồi, bác Dương không thể không nhận ra.
Triệu Thành Tuấn biết không gì giấu được bác Dương, hít một hơi thật sâu: “Có ích gì? Cháu nằm viện hay không có thay đổi được gì, cháu vẫn còn việc chưa làm xong.”
“Brant, cháu đừng có đầu hàng sớm như vậy, bệnh của cháu có thể chữa được, hôm nay ta gọi cho cháu là muốn nói chuyện này. Ta đã tìm giúp cháu một bác sĩ rất tốt, từng điều trị cho nhiều bệnh nhân như cháu, cháu nên tranh thủ thời gian đi London một chuyến, sức khỏe là quan trọng. Cháu còn trẻ như vậy, chữa khỏi bệnh đã rồi muốn làm gì hãy làm.”
Triệu Thành Tuấn yếu ớt nói: “Cảm ơn bác Dương, cháu không đầu hàng đâu, cháu sẽ thu xếp đi London, nhưng bây giờ không được.”
“Chẳng lẽ báo thù quan trọng đến thế sao?” Bác Dương thở dài, giọng ân cần: “Con ạ, ta vẫn luôn coi con như con ruột, ta rất thương con, con biết không? Con nên hiểu, một người nếu để lòng tràn đầy thù hận là điều vô cùng đau khổ, sự đau khổ đó đáng sợ hơn ngàn lần cái đau thể xác. Mà ngày xưa ta hết lòng hết sức giúp con là mong con có thể bỏ qua thù hận, để sống cho tốt, đời người có rất nhiều việc phải bỏ qua, cũng chính là sự tự giải thoát.”
“Nhưng cháu không bỏ được, bác Dương! Đêm đêm cháu mơ thấy mẹ cháu đang khóc, nhưng cháu không thể nào đến gần mẹ, cháu biết mẹ đang trách cháu, đến bây giờ vẫn chưa báo thù được cho cha mẹ…” Một cơn gió thốc tới, lại một cơn ho kịch liệt. Anh vội dùng khăn bịt miệng, sợ làm Mao Lệ thức giấc.
“Brant! Cháu sao thế?”
“Cháu không sao, chỉ bị cảm.” Anh vịn lan can thở dốc. “Bác đừng lo cho cháu, đợi cháu xong công việc sẽ đưa bạn gái sang Anh, bây giờ không đi được… Em gái cháu mất tích, cháu rất lo, bao nhiêu việc đang đợi cháu xử lý. Bác Dương, cháu nhất định không để lòng mình tràn đầy thù hận, cháu chỉ hận con người đó, ngay một câu xin lỗi cũng không có, lại còn đi đâu cũng rêu rao bôi nhọ danh dự của cháu, luôn mồm nói Chương gia đã nuôi con chó sói! Cháu nguyện làm một con chó sói! Nếu là sói, cháu nhất định cắn ông ta từng miếng đến chết! Bác Dương, không có ai sinh ra đã mang lòng thù hận, mọi thứ cháu làm chẳng qua là lấy lại chút tôn nghiêm cho cha mẹ đã chết và bản thân cháu. Nếu không, cháu chết cũng không nhắm được mắt, mẹ cháu cũng không tha thứ cho cháu.”
Giọng bác Dương hoi nghẹn: “Brant…”
“Bác Dương, bác… bác đừng lo cho cháu.” Triệu Thành Tuấn nói như vậy, giọng đã nhỏ dần, nhờ ánh trăng, anh nhìn thấy một đám máu tươi trên chiếc khăn tay.
Còn bác Dương không biết, vẫn nói tiếp: “Cháu nên nhanh chóng thu xếp thời gian sang đây, cho dù muốn báo thù cũng phải có sức khỏe đúng không? Huống hồ bây giờ cháu đã có bạn gái, phải quý trọng bản thân, nếu không sao cháu có thể mang đến hạnh phúc cho cô ấy?”
Nước mắt anh đột nhiên trào như suối…
“Ta cũng rất muốn gặp bạn gái cháu, ta rất muốn biết cô gái nào có thể khiến cháu thầm yêu lâu như thế hãy yêu thật đắm say, Brant, trên đời chỉ có tình yêu có thể mang đến tình ấm áp và hạnh phúc. Ta hy vọng có ngày cháu hiểu ra, trên đời bất luận thù hận đến đâu, nhất định có thể dùng tình yêu để hóa giải.”
Triệu Thành Tuấn lặng lẽ gấp chiếc khăn dính máu cho vào túi, lòng yên tĩnh rất nhiều, giống như một lữ khách mệt mỏi cuối cùng quay về được cố hương xa cách đã lâu, anh nhìn thấy nơi mà đời này anh phải đến, chính chỗ đó nở đầy hoa tươi, một niềm vui hạnh phúc đều đang chờ anh ở đó, anh đã nhìn thấy, đúng thế, anh đã nhìn thấy.
“Bác Dương, cháu biết nên làm thế nào.”
Em hằng mong đánh cược tất cả
Thời tiết mỗi ngày một lạnh, Nam Ninh rất ít khi có mùa đông lạnh như thế, nhất là lúc nổi gió, những cơn gió quất lên mặt đau như dao cứa, lâu lắm không thấy ánh mặt trời, ngày nào cũng có mưa dai dẳng.
Nhưng thời tiết như vậy hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng Mao Lệ. Giáng sinh sắp đến, cô thông báo sẽ mở tiệc ở căn hộ của Triệu Thành Tuấn để các đồng nghiệp chính thức làm quen với anh. Triệu Thành Tuấn vui vẻ đồng ý. Những ngày sau đó Mao Lệ bận túi bụi, mỗi ngày đều mang về nhà bao nhiêu đồ ăn, đồ dùng, cây thông Noel, các món quà nhỏ, đèn màu, mũ Noel… Căn phòng hơn hai trăm mét vẫn chứa không hết, ngay đầu giường phòng ngủ cũng chất đầy ông già Noel.
Triệu Thành Tuấn nhăn nhó, vẫn gượng cười nói, chúng ta thân mật cũng có người nhìn, kém tự nhiên… Nhưng Mao Lệ lại rất vui, suốt ngày cô tung tăng bận rộn giống như một bà chủ sung sướng.
Triệu Thành Tuần đã chuẩn bị món quà Giáng sinh cho cô – một chuyên du lịch đến Hokkaido, anh đã bí mật làm giấy tờ cho cô, đặt vé máy bay và khách sạn, chỉ còn đợi kết thúc buổi tiệc là cùng bay đến đó. Henson được tin sức khỏe anh như thế vẫn đi du lịch, cực lực phản đối. Nhưng anh không nghe: “Tôi đã hứa với cô ấy, đây là điều duy nhất hiện giờ tôi có thể làm cho cô ấy, tôi không thể cho cô ấy một hôn lễ, một tương lai, chỉ là một chuyến du lịch, tại sao tôi không làm được? Tôi không còn thời gian nữa, Henson.”
Mao Lệ không hề biết chuyện, hôm đó cô gục lên người anh, hỏi Giáng sinh có quà gì tặng cô, Triệu Thành Tuấn cười, siết cô vào lòng: “Đến lúc đó em sẽ biết.”
“Vậy anh thích quà gì?” Mao Lệ hỏi. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )
“Đóng gói em lại, tặng anh là được.”
“Hư quá!”
Đêm yên tĩnh, Triệu Thành Tuấn quen ngủ dưới bàn tay vỗ về của Mao Lệ, chứng ho của anh vẫn không đỡ, ho mãi đến đau tức vùng ngực, Mao Lệ vuốt ngực cho anh, quả thực chưa bao giờ cô ngoan ngoãn như vậy. Dáng ngủ của Triệu Thành Tuấn làm cô xót xa, nhất định anh đang vô cùng vất vả, ngay giấc ngủ cũng mệt mỏi như thế, hàng lông mày cau lại, vuốt mãi cũng không phẳng, có lẽ trong giấc ngủ anh cũng phải lo lắng, rốt cuộc anh đang nghĩ gì?
Bởi thường xuyên ho lúc nửa đêm, sợ làm cô thức giấc, Triệu Thành Tuấn khuyên cô về nhà ngủ, Mao Lệ không chịu. Bây giờ cô rất ít khi về cán hộ của mình bởi cô thực sự không yên tâm về anh.
Cùng với thời tiết mỗi ngày một lạnh, thời gian Triệu Thành Tuấn ngủ mê mệt càng dài, có lúc trợ lý Peter mang tài liệu của công ty đến, anh trùm áo dày ngồi trong phòng kính trên tầng thượng, vừa sưởi nắng vừa đăm chiêu đọc tài liệu khiến Mao Lệ vô cùng lo lắng. Cô luôn hỏi anh rốt cuộc bị bệnh gì, anh chỉ nói bệnh cũ không nghiêm trọng, bảo anh đến bệnh viện khám, anh lại không chịu. Theo dõi số thuốc anh dùng hàng ngày, cô cũng biết chút ít tiếng Anh, những ký hiệu trên nhãn vỏ hộp thuốc đa phần cô có thể nhận ra, quả thực đều là thuốc tăng cường miễn dịch và vitamin các loại, vậy thì vấn đề rốt cuộc ở đâu?
Gặng hỏi mãi khiến anh bực mình, sau mấy lần như vậy, Mao Lệ không dám hỏi nữa, thầm nghĩ có lẽ là do thời tiết. Cô cũng đến hỏi bác sĩ Đông y, bệnh đường hô hấp gặp thời tiết lạnh sẽ càng nặng, cô tự an ủi, có lẽ mình quá lo lắng, có lẽ chỉ là sức đề kháng kém chứ anh không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Mao Lệ buộc mình bận luôn chân luôn tay, không có thời gian rỗi. Bề ngoài cô vẫn hoạt bát vui vẻ, tích cực chuẩn bị tiệc cho lễ Giáng sinh, Triệu Thành Tuấn nói anh thích nhìn thấy cô cười, cô vui vẻ là mặt anh cũng nở nang thư giãn, có lúc cô buồn bã nghĩ, không biết hai người họ rốt cuộc là ai đang diễn kịch.
Buổi trưa, Bạch Hiền Đức mời Mao Lệ đi ra ăn lẩu Tứ Xuyên ở nhà hàng đối diện nhà xuất bản, ăn xong lại sang quán trà kế bên uống trà Phổ Nhĩ. Mao Lệ vẫn đang bực mình vì Bạch Hiền Đức tự tiện thay mặt cô mời Dung Nhược Thành đến dự tiệc Giáng sinh cô định tổ chức: “Chuyện lần này coi như cho qua, lần sau đừng có gán tôi với sếp Dung, chúng tôi thực sự không chung một con đường, không có duyên phận.”
Bạch Hiền Đức không vui: “Sếp Dung có gì không tốt, chẳng phải là làm vua một cõi sao?”
“Hiền Đức, chúng ta cùng làm việc với nhau lâu như vậy, tôi là người như thế nào chị còn không biết ư? Mặc dù bề ngoài tôi có vẻ vô tư, thực ra lòng khao khát thực sự yêu một người, trao cho người đó tất cả tình cảm của mình, nếu sốg mà chưa một lần yêu thực sự, chẳng phải đáng buồn sao? Tôi đã tin vào tình yêu, chị cũng nên tin!”
“Tin thì có ích khỉ gì, chị đây đã kết hôn, lẽ nào có thể vượt rào?” Bạch Hiền Đức lẩm bẩm, ghé lại hỏi: “Cô yêu chàng hoàng tử kia thật à? Hai người mới quen được bao lâu?”
“Tôi quen anh ấy dù chưa lâu, năm ngoái anh ấy thuê nhà của tôi, vậy là quen nhau. Nhưng chúng tôi có lẽ đã quen từ trước, anh ấy đã chat trên mạng với tôi hơn một năm dưới cái tên Cát Bụi.”
Bạch Hiền Đức đã gặp Triệu Thành Tuấn mấy lần, ấn tượng cũng tốt, nhưng không ngờ anh ta lại si mê Mao Lệ như vậy, cô đã tưởng anh là gã công tử lắm tiền, không ngờ lại là người chung tình.
Mao Lệ xoay cốc trà trong tay, nói: “Được yêu thực rất cảm động, những việc anh ấy làm vì em, em rất cảm động, em vốn hoài nghi tình yêu, nhưng bây giờ cảm thấy nếu có thể yêu được tại sao lại từ chối? Ở bên anh ấy em rất vui, niềm vui đó chưa từng có, chị hiểu không?”
Bạch
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




