watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11783 Lượt

có việc gấp phải trở về Penang, Mao Lệ hết sức bất ngờ: “Xảy ra chuyện gì ư? Sao lại vội như thê?”

“Việc rất gấp, về bên đó anh sẽ gọi cho em.” Giọng Triệu Thành Tuấn bên kia không có gì khác thường, chỉ có tiếng thở hơi gấp, anh nói đang trên đường ra sân bay.

“Nhưng hai ngày nữa là tiệc Giáng sinh, em đã chuẩn bị từ lâu.” Mao Lệ khó tránh khỏi thất vọng.

Triệu Thành Tuấn vui vẻ dỗ dành: “Thôi, lúc trở về anh sẽ bù cho em. Em nhớ tự chăm sóc, có chuyện gì cứ gọi A Mạc, anh đã dặn cô ấy rồi.”

Mao Lệ vô cùng chán ngán, bận rộn túi bụi bao lâu, bây giờ anh lại phải về Mã Lai. Nhưng nghe giọng anh hình như đúng là có việc gấp, cô cũng không muốn trách anh. Lúc đó đang trong phòng làm việc, Bạch Hiền Đức nghe nói Triệu Thành Tuấn không tham dự tiệc liền phấn khởi ra mặt: “Như thế cũng tốt, sếp Dung sẽ không khó xử.”

“Bạch Hiền Đức!” Mao Lệ rên lên.

Hết giờ làm trở về căn hộ, đột nhiên cảm thấy lạnh ngắt trông trải, cô ngơ ngẩn không yên, gọi cho Triệu Thành Tuấn không được, có lẽ anh đang trên máy bay. Đột nhiên cô lại thấy bất an, bao nhiêu ý nghĩ rối ren trong đầu cố nén đêm qua giờ lại đột nhiên tràn ra, những ý nghĩ đó dâng ứ trong lòng, ngực tức đến nghẹn thở. Mặc dù Mao Tấn nói Bác Vũ thu mua Hồng Hải chỉ là hoạt động thương mại bình thường, nhưng cô vẫn thấy chuyện không đơn giản như vậy, đoán là Mao Tấn cũng không biết nhiều, ép hỏi, anh cũng không nói ra được nguyên do, bây giờ Triệu Thành Tuấn lại đột ngột quay về Penang, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lòng đang bấn loạn thì A Mạc đến, còn mang theo rất nhiều hoa tươi: “Mao tiểu thư, tôi đến giúp cô trang trí căn phòng, ông chủ đã dặn tôi như vậy, bảo tôi chăm sóc cô, hy vọng tôi có thể được việc.”

Mao Lệ đương nhiên rất vui, một mình trong căn nhà rộng thế này quá buồn, có người nói chuyện còn gì bằng. Cô rôì rít cảm ơn, đón hoa trong tay A Mạc, lại nhiệt tình mời: “Hay là ngày mai cô cũng tham dự tiệc với chúng tôi, đằng nào cũng là thanh niên với nhau, Triệu Thành Tuấn không có đây, cô càng thoải mái.”

“Được thôi, cung kính không bằng tuân mệnh.” A Mạc vui vẻ nhận lời, cười nói: “Vừa hay tôi có thể giúp cô, chiêu đãi khách rất mệt, cô mà mệt, ông chủ về sẽ không tha cho tôi.”

Mao Lệ kéo tay cô: “Anh ấy dám!” Nghĩ một lát, cô lại hỏi: “Anh ấy có việc gì gấp thế, đột nhiên bay về Mã Lai, trước đó chẳng thấy nói gì.”

A Mạc nói: “Tình hình cụ thể tôi cũng không rõ lắm, buổi chiều ông chủ không ở văn phòng, tôi cũng bất ngờ nhận được điện của ông chủ nói có việc gấp phải về Penang.”

Mao Lệ yên lặng một lát, lại tiếp: “A Mạc, cô làm việc với A Tuấn bao lâu rồi?”

“Sáu năm.” A Mạc ngạc nhiên nhìn cô, không hiểu tại sao cô lại hỏi chuyện đó. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )

Mao Lệ đăm chiêu, lại hỏi: “Cô có hiểu anh ấy không?”

“Chuyện này… có thể coi là hiểu. Ông chủ rất có sức cuốn hút, làm việc nghiêm túc, cũng yêu cầu rất nghiêm đối với chúng tôi, nhưng anh ấy là người khoan hậu chưa bao giờ làm khó cấp dưới, rất có uy tín trong công ty.”

“Anh ấy cũng vất vả, tay trắng lập nghiệp.”

“Đúng, chúng tôi rất khâm phục anh ấy.”

“Cô có biết Chương Kiến Phi không?” Mao Lệ bỗng chuyển chủ đề câu chuyện, đôi mắt to long lanh, nhìn A Mạc, rõ ràng câu hỏi này đã đắn đo rất lâu.

A Mạc cười: “Đương nhiên biết, đó là anh trai ông chủ.”

“Nhưng không phải anh em ruột.”

“Đúng, nhưng tình cảm của họ rất tốt.”

“Vậy công ty các cô tại sao lại thu mua cổ phần của Hồng Hai?”

A Mặc lúng túng, dường như sợ nói lỡ lời: “Đây là hoạt động thương mại bình thường, nhân viên chúng tôi chỉ biết làm việc, cụ thế thế nào chúng tôi cũng không rõ… Nhưng theo tôi hiểu, có lẽ không liên quan đến Chương tiên sinh, ông ấy đã thôi giữ chức ở Hồng Hải, cho nên ông chủ thu mua Hồng Hải có thể là vì nguyên nhân khác.”

“Cô có hiểu Chương Kiến Phi không?” Mao Lệ có quá nhiều nghi vấn muốn hỏi, nhưng lại không tiện tỏ ra quá nôn nóng trước mặt A Mạc, cô hỏi như vậy là muốn thăm dò A Mạc có biết cô là vợ cũ của Chương Kiến Phi không. Còn A Mạc rõ ràng quá thận trọng, mỗi câu trả lời đều đắn đo hồi lâu, thận trọng nói: “Tôi… tôi không biết ông ấy lắm, ông ấy rất ôn hòa, mấy hôm trước có đến công ty chúng tôi…”

Mao Lệ như con thỏ tinh ranh, hình như tóm được vấn đề mấu chốt: “Anh ấy ở Nam Ninh?”

Mấy ngày liền Triệu Thành Tuấn bặt tin.

Gọi điện không thể nào liên lạc được, người của công ty cũng nói không biết cụ thể anh đi đâu, dường như biến mất. Mao Lệ đã hủy bỏ tiệc Giáng sinh, lúc này cô không có tâm trạng để tụ tập, lòng cô không còn sự bất an như trước mà là sợ hãi cực độ, cô lo lắng thắt ruột, hỏi Mao Tấn lúc này đã trở về Thượng Hải, nhưng anh cũng không biết.

Vạn bất đắc dĩ, cuối cùng Mao Lệ lây hết can đảm hỏi A Mạc về Chương Kiến Phi, A Mạc khẳng định, lúc này Chương Kiến Phi vẫn còn lưu lại Nam Ninh, còn đưa số điện thoại cho Mao Lệ. Nhưng cô không có can đảm gọi điện, bấm máy vô số lần, nhưng khi gọi được lại hốt hoảng ngắt máy.

Cuối cùng quả thực cô không thể chờ đợi hơn nữa, bất chấp trong lòng có bao nhiêu nghi vấn, sức khỏe Triệu Thành Tuấn có vấn đề đó là sự thực, anh đột nhiên mất tích, lòng cô như lửa đốt. Điều khiến cô không dám tưởng tượng nhất là, hiện nay Bác Vũ và Hồng Hải đã lâm vào thế xung khắc như nước với lửa, Triệu Thành Tuấn đắc tội với không ít người, những cổ đông có cổ phiếu phút chốc biến thành nắm giấy lộn do cuộc đấu giữa Bác Vũ và Hồng Hải cơ hồ ai cũng muốn anh chết. Càng nghĩ cô càng tim đập chân run, cô nhất định đi gặp Chương Kiến Phi, bây giờ xem ra, có lẽ chỉ có Chương Kiến Phi biết tung tích của Triệu Thành Tuấn. Nếu như cả anh cũng không biết, có nghĩa là không ai biết.

Ba năm rồi, Mao Lệ không bao giờ có thể tưởng tượng có ngày cô đi tìm Chương Kiến Phi trong hoàn cảnh như vậy. Theo tin do A Mạc cung cấp, cô đi lại hồi lâu bên ngoài sơn trang Lệ Chi, chỗ ở của Chương Kiến Phi, khiến anh chàng bảo vệ nghi ngờ, đi đến hỏi cô muốn tìm ai. Mao Lệ ấp úng nói ra tên Chương Kiến Phi, anh ta lắc đầu nói: “Ngày mai cô đến, Chương tiên sinh hôm nay ra ngoài rồi.”

“Sao anh biết anh ấy ra ngoài?”

“Nực cười! Sơn trang này là nơi thường dân có thể tùy tiện cư trú hay sao, nhiều khách quan trọng chúng tôi còn phải chuẩn bị thủ tục tiếp đón, Chương tiên sinh ở đây hơn nửa tháng, hàng ngày ra vào đều có người tháp tùng, sao chúng tôi không biết?” Anh ta sốt ruột vẫy tay: “Đi đi, nếu Chương tiên sinh quen cô, cô để tên lại đây, tôi sẽ nhắn giúp.”

Mao Lệ đành nói: “Nhưng buổi tối ông ấy nhất định về, tôi có thể đứng chờ ở cổng không?”

“E là không được, cô làm thế là ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi. Hơn nữa theo tôi biết, Chương tiên sinh tối nay sẽ không về, bởi vì mới sáng sớm đã được phía Bắc Hải cử người đến đón đi.”

“Anh ấy đi Bắc Hải?”

“Phải, cô đi đi, đừng loanh quanh ở đây.”

Mao Lệ ngao ngán đành bỏ đi, chính lúc cô quay người chuẩn bị sang bên kia đường lấy xe, một chiếc xe đua màu đỏ dừng lại bên đường, một cô gái trẻ bước xuống. Thực tế, khi anh chàng bảo vệ nói chuyện với Mao Lệ, cô gái đó đã ngồi trong xe quan sát, hình như nhận ra Mao Lệ, cô ta hạ kính xe nhìn cô rất lâu.

“Xin hỏi cô là Mao Lệ tiểu thư?” Cô gái yểu điệu đi đến, cách mấy mét đã lên tiếng hỏi cô.

Mao Lệ ngạc nhiên nhìn sang, thấy người đó vận toàn đồ đen, dung mạo hoàn toàn xứng là trang nhan sắc, mặc dù chiếc áo khoác màu đen hơi rộng, nhưng vẫn nhận ra vóc dáng thon thả diễm kiều, cô khoác chiếc túi xách nhãn hiệu HM số lượng rất hạn chế dáng vẻ khoan thai, khí chất cao quý, cô ta là ai?

“Xin hỏi cô là…?” Mao Lệ tìm nhanh những gương mặt trong đầu, xác nhận chưa từng gặp cô.

Cô gái đó đứng trước mặt Mao Lệ, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, nở nụ cười khó hiểu: “Tôi là em gái Triệu Thành Tuấn.”

Mao Lệ tròn mắt, cô gái lại cười: “Đương nhiên, cũng là vợ của Chương Kiến Phi.”

Bạch Hiền Đức tức muốn chết, Mao Lệ cả ngày không đi làm. Gọi di động không được, gọi về nhà không ai nghe, cô lo lắng, dạo này Mao Lệ vô cùng thất thường, lúc đầu vui như con chim én mời mọi người đến nhà tham dự tiệc Giáng sinh, cuối cùng lại hủy bỏ, mấy ngày nay người lại như mất hồn, không biết xảy ra chuyện gì, cô hỏi thăm, Mao Lệ lại nổi nóng.

Bạch Hiền Đức hiểu Mao Lệ, trừ phi có chuyện thật, nếu không rất ít khi cô không đi làm, hơn nữa không hề xin phép như hôm nay hầu như chưa từng có. Bạch Hiền Đức đi làm về, sau khi đến vườn trẻ đón con gái, định đưa nó về rồi đến nhà Mao Lệ, khi đưa con gái về đến nhà, phát hiện có người ngồi trước cửa, chính là Mao Lệ. Mặt đầy nước mắt, môi tím tái, có lẽ do bị lạnh, Bạch Hiền Đức kéo cô đứng lên, cũng không nói được.

“Mao Lệ, Mao Lệ, có chuyện gì thế?” Bạch Hiền Đức kéo cô vào nhà, để nhiệt độ máy sưởi mức cao nhất, lại lấy áo khoác to trùm lên người cô. Mao Lệ mới dần dần ấm lại. Bạch Hiền Đức đang định hỏi, Mao Lệ đã bật khóc: “Hiền Đức…”

Tiếng khóc thê thảm và tuyệt vọng, khiến Bạch Hiền Đức hoảng sợ.

“Em thế là hết,

không

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT