watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11780 Lượt

Hiền Đức nhìn đôi mắt nheo nheo của cô, tư lự: “Mao Lệ, vừa rồi cô nói Triệu Thành Tuấn chat với cô trên mạng suốt hơn một năm?”

“Vâng, em không hề biết anh ấy chính là Cát Bụi, cũng mới biết mấy tháng trước.”

“Sao cô biết anh ta chính là Cát Bụi?”

“Anh ấy thừa nhận.”

“Triệu Thành Tuấn thừa nhận anh ta là Cát Bụi?”

“Vâng.” Mao Lệ gật đầu: “Mắt chị sao lại thế em có lừa chị đâu. Sau khi chúng em qua lại, anh ấy không cho em lên mạng nữa, nói là sợ người khác quyến rũ em.”

Bạch Hiền Đức giơ hai tay xin hàng, chỉ cười: “Tôi hiểu rồi. Ok, cô khỏi cần nói gì nữa, có một số việc sau này cô sẽ hiểu. Tôi biết phụ nữ một khi đã yêu, chỉ số IQ bằng không, ai nói gì cũng không nghe, cho nên tôi giữ thái độ yên lặng, sau này cũng không gán cô với sếp Dung nữa.”

“Này, cải tà quy chính, quay lại là bờ, vẫn là bạn tốt.” Mao Lệ hoàn toàn không bận tâm hàm ý câu nói của Bạch Hiền Đức.

Buổi trưa hai ngày sau, Mao Lệ ăn cơm cùng anh trai Mao Tấn. Mao Tấn đến Nam Ninh, lần này là để tham gia đấu thầu mảnh đất ở Phong Lĩnh. Những dự án lớn như vậy trước kia thường do Mao Diên Bình đích thân xuất chiến, nhưng hai năm nay ông bắt đầu ý thức nên buông tay để Mao Tấn dần dần có thể độc lập làm việc, dần dần tiếp quản sản nghiệp của gia tộc. Nếu trúng thầu lần này, Mao Tấn sẽ mở chuỗi nhà hàng ở Nam Ninh, trách nhiệm của anh rất nặng nề. Đến Nam Ninh mấy ngày bận túi bụi, mãi đến trưa hôm nay mới tranh thủ thời gian đi ăn với em gái.

Hai anh em đã lâu không ăn với nhau. Lúc nhỏ không rời nhau một bước, Mao Tấn đi đâu cũng đưa em đi cùng, còn luôn tìm cách mua chuộc cô em, làm những việc xấu sợ người lớn biết, đành mua đồ ăn hoặc đồ chơi để bịt miệng cô. về sau Mao Lệ lớn dần, vừa thông minh vừa lanh lợi, không dễ dỗ dành mua chuộc, đầu óc cũng nhanh hơn anh, vậy là hoán đổi vị trí cho nhau. Mao Tấn vừa thích cô em láu lỉnh thông minh lại vừa sợ

Lúc này hai anh em lại nhắc bao chuyện ngày xưa, có phần tiếc nuối thời gian trôi quá nhanh, chớp mắt cả hai đều đã lớn, còn Mao Tấn sau khi nói hàng lô chuyện linh tinh, ho nhẹ hai tiếng, hình như cố tình chuyển hướng câu chuyện, buông một câu thăm dò: “Tuần trước anh gặp Chương Kiến Phi ở Thượng Hải, anh ta đến tham dự hội nghị thương mại châu Á.”

Nếu như mọi khi, Mao Tấn dám nhắc đến tên Chương Kiến Phi chắc chắn đã bị Mao Lệ cho ăn đấm, nhưng lần này bàn tay đang cắt thịt bò của cô chỉ hơi ngừng lại, không nói gì.

Vậy là Mao Tấn tiếp tục: “Anh ta mời anh ăn cơm, bọn anh nói rất nhiều chuyện, mấy năm không gặp, nghe nói anh ta kết hôn năm ngoái, tháng trước vợ đã sinh con.”

Mao Lệ hơi ngẩng đầu, tỏ vẻ không quan tâm, nhưng mí mắt khẽ rung. Mao Tấn quan sát thần sắc của cô em, sau khi xác định an toàn, lại bổ sung: “Nhưng đáng tiếc, đứa trẻ không sống được.”

“Không sống được?”

“Đúng, vừa sinh ra đã tắt thở, Kiến Phi buồn lắm.” Mao Tấn chép miệng lắc đầu: “Khổ thân, anh ta thật đủ xui, nghe nói vợ bị sốc, đầu óc lú lẫn, nhưng bây giờ đã đỡ nhiều. Anh hỏi Kiến Phi sao không đến Nam Ninh thăm em, anh ta nói, có lúc sẽ đến thăm… thăm em.”

Mặt Mao Lệ vẫn bất động, dường như chuyện không liên quan đến mình, Mao Tấn thấy vậy nhẹ nhõm, lại bắt đầu chuyện con cà con kê: “Kiến Phi có công việc làm ăn ở Quảng Tây, đến Nam Ninh thực ra cũng là bình thường, hơn nữa nghe nói, gần đây quan hệ với Triệu Thành Tuấn… không được tốt. Lại nói đến Triệu Thành Tuấn, anh luôn cảm thấy anh ta tính cách quá lạnh lùng khó gần, không thoải mái hòa nhã như Kiến Phi. Anh vẫn không hiểu anh ta và Chương Kiến Phi sao lại có tình cảm sâu đậm như thế hai người tính cách khác hẳn nhau, nhưng lại thân thiết hơn ruột thịt, cho dù công ty hai nhà đã mâu thuẫn như vậy, Bác Vũ tấn công Hồng Hải quyết liệt như thế, nhưng Chương Kiến Phi vẫn không hề tức giận… Ôi dào, hai người thật là oan gia, năm xưa quen họ ở Anh, anh nằm mơ cũng không ngờ bọn họ lần lượt trở thành em rể của anh. Cho nên nói, duyên phận giữa con người với nhau thật quá lạ kỳ…”

Khi Mao Tấn nói dông dài những chuyện đó, Mao Lệ vẫn cúi đầu cắt thịt bò, lần này lại dừng lại như bị trúng tà, con dao bất động trong tay, bầu không khí yên lặng đáng sợ.

Giống như sự yên bình trước cơn đông, mây đen đang cuồn cuộn ập tới…

Mao Tấn cuối cùng nhận ra sự bất thường của Mao Lệ, miệng há to, lắp bắp: “Mao… Mao Mao, anh đã nói gì?”

“Anh đã nói gì?” Mao Lệ ngẩng đầu, nhìn anh, khi cô tiếp tục cắt thịt bò, do cắt quá mạnh, lưỡi dao chạm vào đĩa phát ra một tiếng “cạch” chói tai, âm thanh đó vang lên trong căn phòng yên lặng, nghe đến sởn gai ốc.

“Em gái?” Mao Tấn cười nịnh: “Tại anh, chỉ tại anh, không nên nhắc những chuyện đó.”

Mao Lệ mặt vẫn không biến sắc, tiếp tục ăn bít tết bò, đột nhiên bỏ con dao trong tay, ánh nhìn như xuyên thấu Mao Tấn: “Tại sao Bác Vũ lại thu mua Hồng Hải?”

Buổi tối, Triệu Thành Tuấn về nhà rất muộn. Căn phòng tối om, không ánh đèn, anh đoán có lẽ Mao Lệ về căn hộ của mình, không đến đây. Thế cũng tốt, quả thực anh đã quá mệt, không còn sức biểu diễn trước mặt cô. Nhung khi anh lên tầng vào phòng ngủ, đột nhiên nhìn thấy trên đi văng cạnh cửa sổ có một bóng người, anh giật nảy mình: “Ai?”

Bật đèn, căn phòng sáng như ban ngày. Thì ra là Mao Lệ ngồi trên đi văng, mở to mắt nhìn anh, rõ ràng cô cũng giật mình. “Sao không bật đèn?” Triệu Thành Tuấn cởi áo khoác ngoài, vòng qua bên giường đến gần nhìn cô: “Sao thế mắt trợn to như vậy, không nhận ra anh hả?”

“A Tuấn, anh quen em bao lâu rồi?” Giọng Mao Lệ khàn đặc, hình như đã khóc. Dưới ánh đèn vàng nhạt, khuôn mặt đó giống như bức ảnh cũ ngả màu, nỗi buồn tê tái thâm trong từng thớ thịt, anh bất giác se lòng.

Triệu Thành Tuấn ngồi xuống mép giường, nhìn cô: “Em hỏi điều đó làm gì?”

“Em muốn biết.”

Giác quan thứ sáu của Triệu Thành Tuấn vốn rất nhạy, chăm chú nhìn cô giây lát, nhận ra tối nay Mao Lệ rất khác thường, anh giơ tay sờ trán cô: “Cục cưng, em sao thế?”

Mao Lệ hít một hơi dài, mặt đầy thất vọng: “A Tuấn, rốt cuộc anh có bao nhiêu chuyện giấu em? Anh quen em ra sao? Chuyện Bác Vũ thu mua Hồng Hải là thế nào? Đừng nói với em đó là hoạt động thương mại bình thường… Anh và Chương Kiến Phi…”

“Mao Lệ!” Triệu Thành Tuấn ngắt lời cô: “Em nghi ngờ gì? Đến bây giờ em vẫn không tin anh? Chuyện công việc anh có nhất thiết phải nói với em không?”

Mao Lệ nhìn thẳng vào anh, ánh mắt chợt lóe, đột nhiên cao giọng: “Anh và Chương Kiến Phi thực ra có chuyện gì? Anh định giấu em đến bao giờ? A Tuấn, em không phải kẻ ngốc, em cũng thử tỏ ra không biết, nhưng cảm giác không đánh lừa em, chắc chắn anh có chuyện giấu em… A Tuấn, em không có yêu cầu cao siêu gì hết, em chỉ muốn một tình cảm đơn thuần, yêu mà không phải tranh giành, em đã quyết tâm làm lại từ đầu, em không thể lại thua lần nữa…”

Triệu Thành Tuấn đứng dậy kéo giật cô vào lòng: “Xin lỗi, Mao Lệ…” Anh nắm chặt bờ vai run run của cô, áp mặt cô vào ngực: “Không phải anh cố tình giấu em, chỉ là rất nhiều chuyện anh tạm thời chưa thể nói rõ với em, sự liên quan của anh và anh ấy trước đây không can hệ đến em, nếu vì thế làm em buồn thì anh xin lỗi, anh hứa sẽ nói rõ em vào lúc thích hợp, thực sự cũng chẳng có gì nghiêm trọng, em đừng nghĩ nhiều.”

Trong vòng tay an ủi của anh, Mao Lệ dần dần bình tĩnh lại, cô vòng tay ôm anh: “Em biết em quá đa cảm, luôn lo nghĩ vẩn vơ, nhưng A Tuấn, em vốn đã không tin tình yêu, nhưng lần này em bằng lòng đánh cược rất cả, anh đừng làm em thất vọng, em thực sự không thể chịu được tổn thương lần nữa.”

“Mao Lệ, em nhất định phải tin là anh yêu em.”

“Em tin.”

“Vậy là đủ.”

Hai người ôm nhau thiếp đi. Anh tưởng cô đã ngủ, nằm cuộn như con mèo trong lòng anh, cô cũng tưởng anh đã ngủ, anh ôm cô hơi thở đều, thực ra mỗi người một tâm trạng, hoàn toàn không thể ngủ, cô nằm nhắm mắt trong bóng tối, lòng rối như tơ vò, những lời ngọt ngào của Triệu Thành Tuấn dưới mắt Mao Lệ rõ ràng đang che giấu điều gì. Cô không tin anh cố tình lừa cô, cô quả thực chẳng có gì đáng lừa, con người như anh có thể chinh phục bất kỳ cô gái nào, hà rất phải nhọc lòng đi lừa một người chẳng qua có vài phần nhan sắc? Mao Lệ cảm thấy có thể cô nghĩ quá nhiều, có lẽ do ngày xưa cô từng bị lừa, bây giờ như chim sẻ sợ cành cây cong, tất cả là tại gã đê tiện Ngô Kiến Ba đã khiến cô trở nên đa nghi như vậy, dẫu hắn đã chết, cô vẫn không thể tha thứ.

Nhưng so sánh Ngô Kiến Ba với Triệu Thành Tuấn quả thực không thỏa đáng, hắn không đáng lau giày cho anh, sao cô có thể để hắn ảnh hưởng đến tình cảm của cô với anh?

Hít một hơi thật sâu, cô quyết tâm gạt bỏ những ý nghĩ miên man đó, con người với nhau nên có lòng tin, huống hồ hai người yêu nhau, nếu cứ hoài nghi thì sống có ý nghĩa gì?

Nghĩ như vậy, cô bình tĩnh lại, vươn tay ôm cổ anh. Rõ ràng anh cũng chưa ngủ, anh ôm cô chặt hơn, vỗ nhẹ lưng cô: “Ngoan nào, ngủ đi.”

Sáng hôm sau khi Mao Lệ thức dậy, Triệu Thành Tuấn vẫn đang ngủ, cô biết dạo này anh rất vất vả, không nỡ đánh thức anh, bản thân cô cũng bận, công việc cuối năm không thể bê trễ.

Lúc đi làm bận rộn thời gian trôi rất nhanh, đến tôi cô đột nhiên nhận được điện thoại của Triệu Thành Tuấn, nói anh

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT