|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
sống nổi nữa, Hiền Đức, em chết mất!” Mao Lệ ôm đầu khóc đến kiệt sức khàn tiếng, cả người run lẩy bẩy, môi tím tái: “Em không làm gì ai, tại sao họ không chịu buông tha em, Hiền Đức, tin một người khó đến thế sao? Lòng người sao lại quanh co đến thế, em tuyệt đối tin tưởng anh ấy, cuối cùng vẫn bị anh ấy lừa dối, cuộc đời này có phải cần dùng tính mạng đi đổi lấy một chút chân tình?”
Bạch Hiền Đức ôm lây tấm thân run run của cô: “Mao Lệ, em bình tĩnh lại đi, nói chị nghe, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cứ nói rõ ra rồi chúng ta cùng nghĩ cách được không? Đừng khóc, bây giờ em nói rõ ra đã.”
Nhưng Mao Lệ có thế nói rõ được chăng?
Sự thật còn đáng sợ hơn trăm ngàn lần tưởng tượng, khi mọi dự đoán, nghi hoặc được lạnh lùng bày ra trước mặt, Mao Lệ choáng váng, tai ù đặc như có cả tòa nhà lớn đổ sụp bên mình, sau tiếng nổ ngắn ngủi là sự im lặng xám xịt của tử thần. Cô gái tên Triệu Mai đó kể hết với cô, giọng bình tĩnh đến mức như đang nói với cô về thời tiết, nhưng từng câu từng chữ đều sắc hơn dao, đâm cô từng nhát, Mao Lệ hoàn toàn không chịu nổi.
Cô biết lần này cô thực sự xương tan thịt nát.
Lúc đó tại ngôi biệt thự độc lập trong sơn trang Lệ Chi chỗ ở của Chương Kiến Phi, cô gái đó mời cô vào. Không thẹn là em gái Triệu Thành Tuấn,
vợ Chương Kiến Phi, cô gái tao nhã đoan trang, rất gia giáo, vẫn vô cùng lịch thiệp với Mao Lệ: “Tôi nên gọi cô là chị dâu mới phải, nếu cô bằng lòng.” Lúc nói mặt cô ta tươi cười, ánh mắt ôn hòa, dường như họ là quan hệ chị dâu em chồng thân thiết.
Cô gái đó rõ ràng có chuẩn bị, ít nhất là nói gì, nói thế nào đã có chuẩn bị, cô ta nói trơn tru lưu loát như được thục luyện. Mao Lệ lúc đó hết sức căng thẳng, cô vốn là người hoạt khẩu, nhưng trước cô gái này lại rơi vào thế yếu, không thể chế ngự được sự căng thẳng, bởi vì thân phận cô ta quá đặc biệt, vừa là vợ hiện nay của chồng trước, cũng là em gái của bạn trai hiện tại. Cô rất ít khi thấy Triệu Thành Tuấn nhắc đến em gái, cơ hồ cố ý né tránh. Triệu Thành Tuấn sở dĩ né tránh, bây giờ xem ra có thể cảm thông bởi vì Triệu Mai lấy anh trai của anh, em gái trở thành chị dâu, cảnh ngộ éo le và sự khó xử có lẽ Triệu Thành Tuấn chịu đủ. Mao Lệ bình thường rất ít hỏi chuyện riêng tư của Triệu Thành Tuấn, tuy có tò mò nhưng cô cảm thấy giữa cô và anh vẫn chưa đến mức cùng thổ lộ hết chuyện gia đình, hai người mặc dù yêu hết lòng, nhưng dường như mỗi người đều giữ lại một khoảng riêng.
Mao Lệ không ngờ, khoảng riêng đó của Triệu Thành Tuấn đối với cô hoàn toàn không phải là chuyện nhà bình thường, những lời ngọt ngào mấy hôm trước của anh, sự mẫn cảm của anh đối với Chương Kiến Phi và quá khứ của hai người, tất cả đều có thể tìm được lời giải ở Triệu Mai.
Triệu Mai rõ ràng hiểu hết suy nghĩ của Mao Lệ, nhìn vẻ hồ nghi của cô, cô ta cũng không cố ý kéo dài, sau mấy câu hàn huyên đi ngay vào chủ đề chính: “Tất cả những gì cô muốn hỏi, tôi đều biết hết, hay là tôi kể cho cô nghe vậy, tất cả những gì cô muốn biết đều ở trong câu chuyện đó.”
“Câu chuyện ư?”
“Phải, cô muốn nghe không?”
“Câu chuyện” được Triệu Mai thong thả kể ra, rõ ràng là một bộ phim truyền hình về ân oán chốn danh gia, anh em lừa gạt, cốt nhục tương tàn thì ra không chỉ trong phim ảnh mới có, đằng sau bề ngoài hào nhoáng vàng son là bao nhiêu sự tàn nhẫn vô liêm sỉ tột cùng. Trong một gia đình như thế, không có tình thân, chỉ có nhẫn tâm máu lạnh mới có thể sinh tồn. Mặc dù Triệu Mai chỉ nói mấy câu, Mao Lệ vẫn có thể hình dung mọi tủi nhục mà anh em Triệu Thành Tuấn từ nhỏ phải chịu đựng trong gia đình đó. Quá khứ cay đắng chắc chắn đã ngấm quá sâu nên anh chưa bao giờ nói với cô. Giờ đây khi Triệu Mai kể ra những chuyện đó, cô không khỏi xót xa, không ngờ Triệu Thành Tuấn dưới bề ngoài điềm tĩnh lạnh lùng lại có một tuổi thơ đau buồn như thế.
Nhưng khi nghe kể đến ân oán giữa Triệu Thành Tuấn và thế hệ trưởng bối của Chương Kiến Phi, Mao Lệ càng kinh ngạc, không thể tin, lẽ nào chính cha của Chương Kiến Phi đã ép chết cha của Triệu Thành Tuấn?
“Đúng thế năm xưa cha tôi làm việc ở Hồng Hải, chức vụ rất cao, là giám đốc tài chính cho Chương Thế Đức, cha tôi đi theo ông ấy đã nhiều năm, coi như là tâm phúc. Chương Thế Đức năm xưa rất coi trọng cha tôi, cha tôi cũng một lòng một dạ, vất vả tận tụy phục vụ ông ta. Cha tôi rõ ràng quá tin tưởng Chương Thế Đức, không hề nghĩ đến cuộc chiến tranh giành quyền điều hành Hồng Hải giữa Chương Thế Đức và người em trai Chương Thế Huân. Để đạt được mục đích ông ta hoàn toàn bất chấp tình anh em, càng không có chuyện nhân từ với một thuộc hạ. Năm xưa Chương Thế Đức tự tiện điều động một lượng vốn lớn của Hồng Hải, khi sự việc bại lộ, ông ta không ngần ngại đẩy cha tôi ra làm vật thế mạng. Cha tôi bị đuổi khỏi Hồng Hải đã đành, còn phải gánh món nợ khổng lồ, cả gia đình chúng tôi vì thế phải ly tán. Vậy mà cha của Chương Kiến Phi vẫn chưa chịu buông tha cho cha tôi, ông ta muốn moi từ cha tôi nhiều chứng cứ sai phạm của Chương Thế Đức để mong có ngày triệt để hạ bệ Chương Thế Đức, chỉ có như vậy, ông ta mới có thể hoàn toàn nắm Hồng Hải sau khi Chương lão gia lui về nghỉ ngoi. Nhưng cha tôi quá trung thành với Chương Thế Đức, rõ ràng biết mình bị ông ta đưa ra làm vật thế mạng vẫn không chịu phản bội chủ cũ, cuối cùng rơi vào đường cùng buộc phải tự sát.”
Có luồng gió nhẹ lọt qua cửa sổ, căn phòng đột nhiên im ắng đến ngột thở.
Trên bãi cỏ ngoài cửa sổ, một người làm vườn vận chế phục đang xén tỉa cỏ, tiếng máy xoèn xoẹt nghe đến rùng mình, tấm rèm màu kem bị gió vén lên, gió lạnh đầu đông lùa vào có mùi ngai ngái của cỏ cây, khiến tập tư liệu trên bàn bay lật phật, ánh mắt Mao Lệ bị hút về phía đó. Cô nhìn rất rõ chữ ký của Chương Kiến Phi ở phía cuối những tờ giấy đó, cô nhận ra chữ ký của anh, từng sống chung hai năm, tưởng rằng đã thân thuộc mọi thứ về anh, nhưng không hề biết xưa nay cô chưa từng đi vào thế giới của anh.
Mao Lệ chỉ cảm thấy đầu u u, ánh mắt long lanh hướng vào Triệu Mai, cô ước gì nghe cô ta nói một câu “Xin lỗi, tôi nói đùa” để xóa đi câu chuyện hoang đường mà cô ta vừa kể, nhưng Triệu Mai mỉm cười, hoàn toàn không có ý đùa bỡn, hình như còn rất thỏa mãn khi nhìn vẻ mặt thất kinh của Mao Lệ, điều cô cần chính là cái đó.
“Bất ngờ quá phải không, giữa anh trai tôi và Chương Kiến Phi có mối thâm thù, nói cách khác, cha tôi chết bởi tay cha và bác Chương Kiến Phi, đây là mối thù không đợi trời chung, cô hiểu không?”
Triệu Mai xoay chiếc thìa cà phê trong tay, những ngón tay móng sơn bóng nhè nhẹ vuốt qua những họa tiết màu vàng hoa lệ khắp thân cốc, ánh mắt thất thần không nhìn vào đâu. Nhắc lại chuyện quá khứ, cơ hồ cô cũng trở nên đau buồn.
“Đây đúng là một bi kịch, đúng không? Anh tôi và Chương Kiến Phi từ nhỏ tình cảm sâu đậm, còn thân thiết hơn anh em ruột, tôi không rõ anh tôi biết chân tướng sự việc từ lúc nào, sớm nhất có lẽ là khoảng năm mười mấy tuổi, mẹ tôi nói với anh ấy. Cô có thể tưởng tượng, lúc đó anh tôi đau khổ tuyệt vọng thế nào, người anh yêu mến như vậy lại thành ra con của kẻ giết cha mình, còn bản thân mình lại ăn cơm lớn lên trong nhà kẻ thù. Thật đáng sợ! Anh tôi…”
Nói đến Triệu Thành Tuấn, Triệu Mai dừng lại giây lát, cô đặc biệt nhấn manh sự hiếu thắng của anh trai.
“Anh ấy từ nhỏ đã rất muốn trở thành kẻ mạnh, do nương nhờ người khác, bị coi thường, nên càng khao khát vươn lên, trả thù cho người cha chết oan và người mẹ nhẫn nhục của chúng tôi. Anh ấy không chấp nhận thua, cho dù thua một lần, lần sau cũng nhất định giành lại. Từ nhỏ đến lớn người anh ấy muốn thắng nhất là Chương Kiến Phi. Còn Chương Kiến Phi trái với anh tôi, anh ấy không để bụng, không hề muốn tranh giành, tính nhân hậu ôn hòa, là người tốt có tiếng của Chương gia. Nhưng anh ấy quá thông minh, mỗi khi có việc gì, anh tôi phải nỗ lực vất vả mới đạt được, trong khi anh ấy đạt được một cách dễ dàng. Từ nhỏ anh tôi đã không cam chịu, mặc dù hai người tình cảm rất tốt, nhưng tôi biết anh tôi chưa bao giờ từ bỏ ý nghĩ phải thắng Chương Kiến Phi, có điều mọi sự không được như ý, anh ấy hình như luôn không phải là đối thủ của Chương Kiến Phi.
“Anh trai tôi thực ra cũng rất thông minh, cũng vô cùng ưu tú, nếu không sao trẻ như vậy mà đã có thành tựu như hôm nay, chỉ có điều anh ấy coi Chương Kiến Phi là đối thủ của mình, rõ ràng là bi kịch lớn nhất cuộc đời anh ấy. Anh ấy quá hiếu thắng, khao khát muốn báo thù cho cha, nhưng vào lúc quan trọng lại nghĩ đến tình anh em, thực ra anh ấy không lạnh lùng vô tình như vẻ bề ngoài, lòng anh ấy quá dịu mềm, cho nên anh ấy chỉ có thể thua. Chương Kiến Phi lại khác, xem ra là một người tốt, không tranh giành với đời, đối với ai cũng khiêm nhường hòa nhã, thực ra bản chất là người lạnh lùng vô tình, tôi là vợ Kiến Phi, quá hiểu con người anh ấy. Khi cần, anh ấy có thể bất chấp rất cả, anh em, vợ chồng, anh ấy nói bỏ là bỏ, còn mấu chốt quyết định thắng bại giữa anh trai tôi và anh ấy chính là cô…”
“Tôi?”
“Phải, là cô!” Khi Triệu Mai nói câu đó, ánh mắt lóe ra hàn khí: “Chương Kiến Phi yêu cô sâu nặng, mặc dù đã cưới tôi, nhưng trong đầu anh ấy,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




