|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
trong tim anh ấy vẫn chỉ có cô, tiếc là anh ấy lại thất bại với cô, đây có lẽ là lần thất bại duy nhất trong đời Kiến Phi. Có lẽ chính vì là duy nhất, cho nên anh ấy rất để tâm nhưng lại bất lực. Mà thất bại và bất lực của anh ấy lại trở thành cơ hội cho anh trai tôi, những năm qua, anh tôi chưa bao giờ từ bỏ ý nghĩ phục thù, đây cũng là nguyên nhân anh ấy kiên quyết muốn tấn công và báo thù Chương Kiến Phi, hơn nữa anh ấy biết rõ chỗ duy nhất có thể tấn công được Chương Kiến Phi chính là cô, cô chính là tử huyệt của Chương Kiến Phi, là điểm yếu nhất của anh ấy, hiểu ý tôi chưa?”
“Không hiểu sao?” Triệu Mai nhướn mày: “Thế thì tôi đành nói thẳng ra vậy, cô chẳng qua là con cờ anh tôi dùng để trả thù Chương Kiến Phi, đương nhiên, anh ấy thích cô là điều không nghi ngờ, nhưng mục đích trả thù lớn hơn tình yêu. Vừa có được người phụ nữ mình yêu, đồng thời lại có thể trả thù được Chương Kiến Phi, đó là thành công lớn nhất đối với anh ấy. Anh tôi hận Chương Kiến Phi, hận từng người nhà họ Chương, để trả thù anh ấy không từ thủ đoạn, trên thương trường, người với người vốn chỉ trọng lợi ích, không có tình cảm, anh tôi có thể coi là vẫn tốt, ít nhất anh ấy cũng từng niệm tình anh em mà nương tay với Hồng Hải, nhưng lần này anh ấy tuyệt đối không, tôi biết.”
“Anh ấy đã mưu định từ lâu để tiếp cận cô, cũng chịu bỏ tiền nữa, ví dụ anh ấy đến Nam Ninh đầu tư không loại trừ nguyên nhân chủ yếu chính là vì có cô ở đó, có thế nói anh ấy một đòn trúng hai đích, không chỉ tấn công Chương Kiến Phi mà còn dồn Hồng Hải vào chỗ chết, cho nên công ty của anh ấy hiện đang dốc sức thu mua cổ phiếu của Hồng Hải, chuyện này chắc cô có biết? Mao tiểu thư, cô có thể khiến hai người đàn ông đánh nhau vỡ đầu thật đáng ngưỡng mộ…”
“Không, không đúng, A Tuấn không lừa dối tôi.” Mao Lệ hoảng sợ run run, nước mắt trào ra từ lúc nào, cô lắc đầu, phản đối một cách khó nhọc: “Cô dựa vào đâu mà phủ định tình cảm của tôi và A Tuấn? Làm như vậy cô được ích gì?”
“Mao tiểu thư, đầu óc cô lú lẫn hay sao, tôi với Chương Kiến Phi là vợ chồng, bất luận chúng tôi có chuyện gì tôi cũng không muốn nhìn thấy anh ấy bị tổn thương, anh trai tôi lợi dụng cô chống lại Kiến Phi, anh ấy rất phải đánh trả, đến lúc đó huynh đệ tương tàn, một người là chồng, một người là anh trai, cô thử nghĩ xem, nếu là cô, cô sẽ làm thế nào?”
Mao Lệ cứng họng.
“Rời xa anh trai tôi! Nếu như cô có tình cảm với anh ấy thật, xin cô hãy rời xa anh ấy, như vậy sẽ tốt cho rất cả mọi người. Bất luận là Chương Kiến Phi bị thương hay anh trai tôi bị thương, chắc hẳn thâm tâm cô cũng không muốn? Cô và Chương Kiến Phi dù gì cũng từng có duyên vợ chồng, cô tự vấn lương tâm, cô có đành lòng nhìn họ tàn sát lẫn nhau?”
Mao Lệ không nhớ mình đã ra khỏi sơn trang Lệ Chi thế nào, cô đứng ngoài phố rất lâu, ánh mặt trời gay gắt khiến cô nhức đầu, mắt nảy đom đóm, cả người mềm nhũn như không còn gân cốt. Cuối cùng nhớ ra cô lái xe đến đây, liền lảo đảo sang đường lấy xe, đi lang thang vô định trên phố, không hiểu sao tông vào thân cây bên đường, vội vàng xuống xe, luống cuống không biết làm thế nào, nước mắt tuôn đầy mặt, có người qua đường tốt bụng gọi giúp cảnh sát giao thông, xe lập tức được kéo đi. Mao Lệ vẫn khóc, khóc đến đầu óc mê lú không biết tại sao mình khóc, lang thang rất lâu trên đường, cuối cùng không biết về đâu, liền đến nhà Bạch Hiền Đức.
Bạch Hiền Đức nói gì cô hoàn toàn nghe không lọt, cô chỉ khóc, khóc mãi, hình như cả thế giới đều bỏ cô mà đi, trước mắt chỉ có một màu đen tối, không có ánh sáng, không có điểm cuối. Cô dốc hết sức lực cũng không thể thoát khỏi màn đêm mông lung đó, mãi đến khi kiệt sức ngủ thiếp đi.
Hai ngày sau, Mao Lệ thu dọn toàn bộ đồ đạc của mình ra khỏi căn hộ của Triệu Thành Tuấn, duy nhất giữ lại chiếc chìa khóa căn hộ mà anh đưa cho cô. Trước khi đi cô để lại mảnh giấy trên bàn trà phòng khách, trên đó chỉ viết hai câu.
Em sẽ không hận anh, bởi vì em từng tin anh.
Cũng may em chưa kịp yêu anh.
Mao Lệ
Hiệu ảnh tháng Tám
Chương Kiến Phi lưu lại Bắc Hải ba ngày. Lần này đến Trung Quốc, ngoài giải quyết việc riêng, anh còn có công việc quan trọng phải làm, mặc dù đã rời khỏi Hồng Hải, nhưng sự nghiệp của anh vừa mới bắt đầu.
Anh vốn không thích kinh doanh, sự tráo trở của chốn thương trường khiến anh chán ghét. Nhưng sau khi lăn lộn bằng ấy năm, cộng với tuổi tác đã lớn, nhìn nhận vấn đề càng khách quan, càng chín chắn hơn, Chương Kiến Phi dần dần nhận ra, người đàn ông cần có sự nghiệp, sự nghiệp đó không chỉ để thể hiện giá trị bản thân của mình, mà còn là noi gửi gắm tinh thần. Nhưng nguyên nhân thực sự khiến anh quyết tâm xây dựng sự nghiệp riêng của mình lại bắt nguồn từ trận đối đầu giữa anh với ông bác Chương Thế Đức. Khi tin tức Bác Vũ tấn công thu mua Hồng Hải lần thứ hai thông qua nội tuyến truyền đến thành phố Penang, Chương Thế Đức phẫn nộ, trong cuộc họp hội đồng quản trị, trước mặt bao người ông ta lớn tiếng mắng Chương Kiến Phi là kẻ bất tài. Chương Kiến Phi có trăm miệng cũng không biện bạch được, đành cắn răng nhẫn nhịn, đằng nào anh cũng chẳng có địa vị gì trong gia tộc này, từ nhỏ đã bị coi thường, anh đã sớm quen.
Nhưng sau đó trong tiệc mừng thọ một bậc trưởng bối, Chương Thế Đức một lần nữa mượn rượu, trước mặt họ hàng lại mắng anh, còn mắng cả Triệu Thành Tuấn, gọi anh là con chó Chương gia nuôi không, lại mắng người cha đã qua đời của anh không có mắt nuôi một con chó vô ơn để bây giờ bị nó cắn lại. Những lời đó khiến Chương Kiến Phi nổi xung, anh đứng phắt dậy, hỏi Chương Thế Đức cớ sao mở miệng là hạ nhục người khác, ngay người chết cũng không tha.
Chương Thế Đức chỉ mặt anh mắng: “Khốn kiếp! Mày lại dám bênh người ngoài, soi mói ta, cha Triệu Thành Tuấn tự tìm đến cái chết thì can gì đến ta? Ta có bảo ông ta đi chết đâu? Ông ta chết cũng chết rồi, một hèn mệnh! Năm xưa ông ta chẳng qua là con chó trong tay ta, Chương gia chúng ta đối với ông ta không bạc, ông ta điều động số vốn lớn của Hồng Hải lập quỹ riêng, ta không đưa ông ta ra tòa đã là quá tốt, ông ta chết, cha mày đã nuôi vợ con ông ta, ta cũng chẳng nói gì, ta đã chí nhân chí nghĩa như vậy, không ngờ con trai ông ta cũng là con chó, họ Triệu kia đời nào cũng là giống chó!”
Chương Kiến Phi tức run người, chỉ con cháu họ Chương ngồi đó: “Bao nhiêu con cháu đều đang nhìn vào bác, bác nói năng nên thận trọng một chút!”
Chương Thế Đức gầm lên: “Súc sinh, mày là đồ súc sinh! Tao thấy mày cũng chẳng hơn gì Triệu Thành Tuấn. Tao cho mày biết, tao có thể đưa mày ngồi lên ghế tổng giám đốc thì tao cũng có thể hất mày xuống, ngày mai tao triệu tập cuộc họp cách chức mày…”
“Ông cứ việc cách chức, tôi không thèm! Mà tôi cũng nhắc ông, Hồng Hải hình như không phải của mình ông, tôi cũng có quyền thừa kế. Tôi là trưởng tôn của Chương gia, ông nội năm xưa đã lập di chúc, tôi là người thừa kế thứ nhất thế hệ thứ ba nhà họ Chương. Trước đây tôi không tranh giành là bởi vì tôi không mấy quan tâm đến những cái đó, tôi không thích kinh doanh, nhưng hôm nay tôi nói thẳng cho ông biết, ngày mai tôi rời khỏi ghế đó, một ngày khác khi tôi lại ngồi vào ghế đó, tuyệt đối sẽ không có chỗ cho ông!”
Lúc đó, Chương Gia Minh bên cạnh đứng lên, xông đến túm áo Chương Kiến Phi: “Mày muốn gì? Mày dám nói với cha tao như thế, mày chán sống rồi hả!” Nói xong hắn vung nắm đấm.
Nhưng nắm đấm của Chương Gia Minh chưa kịp rơi xuống, nắm đấm của Chương Kiến Phi đã vung lên, anh xưa nay nho nhã, chưa từng động thủ, cú đấm này khiến cả phòng chấn động. Còn Chương Gia Minh là công tử ăn chơi, lúc nào cũng dương dương ra oai, thực ra chẳng có bản lĩnh gì, chỉ một cú đấm của Chương Kiến Phi đã ngã nhào.
Chương Kiến Phi chỉ vào anh ta nói: “Cú đấm này là trả nợ cho Triệu Thành Tuấn, năm xưa ở London anh đánh cậu ta suýt chết, món nợ đó tôi chưa tính với anh, có gan đứng dậy đấu với tôi!”
“Súc sinh! Súc sinh!” Chương Thế Đức thấy con trai bị đánh ngã, tức tím mặt: “Người đâu, người đâu, tống cổ tên súc sinh này đi cho ta, từ nay cấm cửa nó không cho bước vào Chương gia!”
Đám người bên cạnh ào lên, lao vào đấm đá hỗn loạn. Tình hình sau đó Chương Kiến Phi không nhớ rõ, chỉ biết khi trở về phòng, toàn thân anh đầy thương tích. Phải, anh bị đánh, là ai đánh anh không biết, anh chỉ biết, từ buổi tối hôm đó con người anh bắt đầu thay đổi.
Sự vô liêm sỉ và nhẫn tâm của gia tộc này một lần nữa ngoài sức tưởng tượng của anh. Anh không thể nhẫn nhịn hơn nữa.
Lúc đó Triệu Mai đang nằm tại viện điều dưỡng ở ngoại ô, bình phục rất tốt, Chương Kiến Phi đón cô về nhà. Ngày hôm sau, Triệu Mai biến mất, không ai biết đi đâu. Chương Kiến Phi sau khi điều tra biết cô đã xuất cảnh sang Nam Ninh liền đuổi theo, bây giờ anh không muốn nghĩ gì hết, chỉ muốn cùng Tiểu Mai làm lại từ đầu, có tình yêu hay không đã không còn quan trọng nữa, bởi vì trên đời còn nhiều điều quan trọng hơn tình yêu. Trước kia anh sống quá lý tưởng, chìm trong thế giới riêng của mình, trốn tránh thế sự, không tính toán so đo với ai, tưởng như thế là bảo vệ mình. Có thể sống bình yên tự tại, nhưng bây giờ ngoảnh nhìn lại, chính sự trốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




