|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chết đi sống lại.
“Em đã tin anh hết mức có thể, mặc dù kết cục không tốt lắm, nhưng em không trách anh, bởi vì em nhận ra, anh cũng có tình cảm, giống như em gái anh đã nói, quả thực anh có bỏ tâm sức vào em, em được hưởng sự chăm sóc đó của anh, em không nên trách anh. Chỉ có điều, tình cảm đó xây dựng trên mục đích báo thù, em không thể chấp nhận, cho dù là anh hay Chương Kiến Phi em đều không muốn bất kỳ ai bị tổn thương, cho nên em chỉ có thể rút lui.”
“Tình yêu là thuần khiết, cũng rất thiêng liêng, không pha tạp, nếu không chỉ là cuộc mua bán tình cảm không hơn, mặc dù em không còn tin vào tình yêu nữa, nhưng em không phủ nhận sự tồn tại của nó, có người suốt cuộc đời cũng không gặp được tình yêu chân thật, đi con đường thế nào, gặp người thế nào đều là số mệnh của mỗi người, em đã thừa nhận số mệnh.”
“Em khuyên anh cũng nên buông tay, tha cho người khác thực ra cũng là tha cho chính mình, anh muốn đẩy Chương Kiến Phi xuống mười tám tầng địa ngục để làm gì, phục thù có thể mang lại sự đắc ý ngắn ngủi nhưng lại phải dùng cả cuộc đòi để hối hận và bồi hoàn, anh là doanh nhân, một vụ làm ăn lỗ vốn như vậy anh nên cân nhắc, đúng không? Còn với anh và em, chúng ta không nợ nần gì nhau, em cũng không trách anh, vậy nhé. Triệu Thành Tuấn, em đã nói hết.”
Mao Lệ nhẹ nhàng đặt chiếc cốc xuống, mắt không gợn sóng, có lẽ những lời đó cô đã nghiền ngẫm rất lâu, cho nên mới nói ra nhẹ nhàng như thế
Cuối cùng cô vẫn nhân từ, cho anh cơ hội: “Anh có gì muốn nói không?”
Triệu Thành Tuấn nhìn cô rất lâu, mỉm cười: “Anh không có gì muốn nói, bởi vì nói gì cũng vô nghĩa, không phải anh bất lực, mà là những việc vụn vặt như vậy anh không làm được. Em có thể bình tĩnh như thế, khoan dung như thế, anh rất cảm tạ, như vậy tốt quá rồi, đã biết là không có kết quả, anh cũng không cần thiết giải thích những việc anh làm, bởi vì anh nói thế nào em cũng không tin, hai người khi đã mất lòng tin còn thảm khốc hơn mất tình yêu, chính anh gây ra kết quả này, nếu làm em tổn thương, anh rất xin lỗi.”
“Không có gì, mọi chuyện đã qua.” Mao Lệ cũng cười, nụ cười đó còn chưa kịp lan trên khuôn mặt hơi tái của cô thì đã biến mất, nhưng đủ bộc lộ một chút xao động. Trái tim cô đâu phải là sắt đá, sao có thể hoàn toàn tỏ ra dửng dưng vô tình.
“Vậy thì được, em còn đang giờ làm việc, anh không làm mất thời gian của em nữa, anh cũng có việc.” Triệu Thành Tuấn nói xong đứng lên, chìa tay về phía cô: “Bắt tay nhé, cùng trong một thành phố, sau này khó tránh gặp lại, em sẽ không làm như không quen anh chứ?”
Anh mỉm cười như vừa kết thúc một vụ giao dịch thương mại, giao dịch không thành, tình cảm vẫn còn.
Mao Lệ bắt tay anh, mặt vẫn bất động: “Không đâu.”
“Vậy
thì tốt.”
Xe của Triệu Thành Tuấn dừng ở bên đường trước quán trà, nơi này rõ ràng không thể đỗ xe, nhưng anh không bận tâm. Quả nhiên khi hai người trong quán đi ra, một cảnh sát giao thông vừa dán hóa đơn phạt lên xe anh, đang ngắm nghía chụp ảnh chiếc xe. Triệu Thành Tuấn còn lịch sự đứng bên cạnh nhìn anh ta chụp ảnh xong mới lên xe, còn an ủi một câu: “Cảm ơn, anh vất vả quá!”
Viên cảnh sát đó ngạc nhiên nhìn anh, có lẽ chưa thấy lái xe nào có thái độ như thế khi bị phạt.
Mao Lệ không nén được, nói với viên cảnh sát: “Đại huynh, chúng tôi chỉ dừng xe một lát thôi, lần sau nhất định không dừng ở đây.”
“Không hề gì, mỗi người đều bị phạt bởi lỗi của mình.” Triệu Thành Tuấn nói một câu đầy ẩn ý, anh bóc tờ hóa đơn dán trên xe, mỉm cười: “Em về làm việc đi, xin lỗi, làm mất thời gian của em lâu như thế.”
“Vậy tạm biệt!”
‘Tạm biệt!”
Triệu Thành Tuấn nhìn theo Mao Lệ sang đường, đi vào cổng nhà xuất bản. Hôm nay cô mặc chiếc váy liền màu thanh thiên, tà váy bay nhẹ, một thân hình thon mảnh quyến rũ, mái tóc đen mướt được cuốn cao sơ sài để lộ khoảng gáy trắng ngần hoàn mỹ, mây sợi tóc mai bay bay trước trán, rất cả đều lặng lẽ, giống như vừa kết thúc một cảnh phim câm.
Cảm ơn em chưa kịp yêu anh. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )
Cho nên mới bình tĩnh kết thúc như vậy, tốt cho cả hai.
Triệu Thành Tuấn từ từ khởi động xe, tưởng là mình rất bình
tĩnh, nhưng hai tay phát run, tầm nhìn nhòa đi, không thể nào điều khiển được vô lăng, đành dừng lại.
Anh rút di động gọi cho Peter: “Peter, cậu tìm giúp tôi một lái xe đến ngay, bây giờ tôi không thể lái được… Tôi không biết đây là đâu, xung quanh không có biển đường. À, để tôi nhìn đã, gần đây là ngã tư, qua ngã tư hình như là công viên, có rất nhiều cây, công viên Nam Hồ? Ừ, có lẽ, tôi đang ở gần đây…”
Tắt máy, Triệu Thành Tuấn gục đầu xuống vô lăng, lòng bức bối khó chịu, còn khó chịu hơn cả lúc đọc mẩu giấy của Mao Lệ để lại. Thì ra cái gọi là “bình tĩnh” chỉ là ảo tưởng, mặc dù tình cảnh đó anh cũng đã nghĩ tới, nhưng rốt cuộc vẫn không thể kiềm chế. Còn vẻ bình thản của cô lúc đối diện với anh, mới càng khiến lòng anh chua chát, có lẽ ngay từ lúc đầu cô đã giữ khoảng cách, cho nên mới có thể nhẹ nhàng rút lui như vậy, giống như phẩy một chiếc lá trên người, không phí một chút lực, cô chưa thực lòng, cho nên khi mất đi cũng chẳng có nhiều tiếc nuối, có đúng thế không?
Gục xuống vô lăng, cảm thấy khó chịu, anh hạ thành ghế để có thế nằm một lát, nhưng cảm giác đau tức ở ngực không hề dịu đi, anh nghĩ cơ thể lại có vấn đề, gọi điện cho Henson, nói rõ tình trạng, hỏi anh ta: “Chẳng phải anh đã nói, tôi còn có thể sống thêm một thời gian nữa? Sao bây giờ tôi khó chịu thế này, như sắp chết đến nơi, phẫu thuật của anh rốt cuộc thế nào, có phải anh đã gây ra một vết thương trong tim tôi mà chưa kịp khâu lại…”
Henson kiên nhẫn lắng nghe, hỏi lại: “Anh xác định mình khó chịu là vì nguyên nhân sức khỏe chứ không phải tinh thần bị cú chấn động quá mạnh nào đó? Brant, hình như anh không phân biệt được cơn đau thể xác và cơn đau tinh thần… thế nào, chia tay rồi ư?”
Triệu Thành Tuấn ngạc nhiên: “Sao anh biết?”
“Tôi hiểu mọi đau khổ của anh.”
“Nhưng anh không chữa được.” Triệu Thành Tuấn ngoảnh mặt nhìn màu xanh lấp loáng ngoài cửa kính: “Henson, đột nhiên tôi hơi hối hận đã làm phẫu thuật, nếu không, tôi sống không quá ba tháng nữa, có thể sớm kết thúc đau khổ này. Thật đấy, tôi khó chịu vô cùng, khó chịu hơn trước ngàn lần, tôi muốn chết, tôi bỗng muốn chết.”
“Brant…”
Peter nhanh chóng cử một lái xe đến, Triệu Thành Tuấn vốn định trở về công ty xử lý một số công việc, nhưng quả thực không chịu nổi, bảo lái xe đưa về căn hộ của mình. Vừa vào phòng, anh đi ngay lên tầng, cởi áo khoác lao lên giường, gọi điện cho Peter bảo hủy mọi cuộc hẹn. Peter nhắc đi nhắc lại câu gì đó nhưng anh nghe không rõ, bởi anh lập tức ngủ thiếp. Mặc dù cảnh trong mơ đen tối lạnh lẽo, nhưng còn dễ chịu hơn nỗi đau âm ỉ khi tỉnh, trong mơ ít nhất cũng có mẹ ở bên, anh muốn chìm mãi trong mơ không bao giờ tỉnh lại.
Không biết anh đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy phát hiện ngoài cửa sổ phòng ngủ một màu tối đen, xem ra trời đã tối.
Anh dậy đi tắm, vừa tắm xong nghe thấy tiếng chuông cửa dưới tầng. A Mạc mang bữa tối đến cho anh.
“Đây là cháo em tự nấu, rất thanh đạm.” A Mạc nói.
“Cứ để đó, tạm thời tôi chưa muốn ăn.” Triệu Thành Tuấn ngồi trên đi văng, không nhìn cô một lần, người anh như tỏa khí lạnh, càng khó đên gần.
A Mạc biết, lúc này tốt nhất không nên quấy rầy anh, cô ngập ngừng muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn buột miệng: “Tổng giám đốc, anh có thời gian đi gặp Tiểu Mai không? Hôm nay cô ấy đến công ty, nói muốn gặp anh.”
“Tiểu Mai?”
“Vâng, bây giờ cô ấy đang ở Nam Ninh, sẽ ở đến qua Tết Nguyên đán.”
“Không gặp!” Triệu Thành Tuấn từ chối thẳng: “Cả đời này tôi không muốn gặp lại nó, kể cả Chương Kiến Phi!”
Dưới ánh đèn bộ dạng anh thực đáng sợ, A Mạc không dám nói thêm gì, cúi đầu lui ra, nhẹ nhàng khép cửa. May cô kịp thời khép cửa, bởi vì Triệu Thành Tuấn đã vớ lấy chiếc gạt tàn bằng thủy tinh trên bàn trà ném về phía đó: “Tôi không gặp ai hết! Đi đi!” Anh gầm lên, chiếc gạt tàn đập vào khung cửa vỡ tan, vẫn chưa nguôi cơn giận, anh lại hất chiếc đĩa và mấy cái cốc trên bàn xuống đất.
Triệu Thành Tuấn không thể không thịnh nộ, chắc chắn Triệu Mai đã nói gì với Mao Lệ, cô mới đột nhiên quyết định chấm dứt quan hệ của họ như vậy! Vốn dĩ ít nhiều anh vẫn còn nghĩ đến tình ruột thịt, Triệu Mai sinh non, lại bỏ đi, khiến anh xót xa thương cô em gái duy nhất, lại còn mắng Chương Kiến Phi một trận tơi bời, nhưng bây giờ anh cảm thấy, cô em này thực không đáng để anh thương xót, không hề biết chia sẻ với anh trai, chỉ biết gây rắc rối, anh thực sự không muốn nhìn thấy nó nữa!
Sau khi trút giận, Triệu Thành Tuấn dần dần bình tĩnh, anh mệt mỏi lún mình trong đi văng, Henson đã nhắc anh không được hút thuốc, nhưng anh không nhịn được. Chiếc bật lửa vẫn là quà tặng sinh nhật của Chương Kiến Phi, dùng đã lâu, đây là loại bật lửa được đặt làm riêng, trên vỏ kim loại màu bạc có khắc tên tiếng Anh của Triệu Thành Tuấn, anh cũng không hiểu tại sao anh luôn mang theo bên người, ngay cả khi hai người trở mặt thành thù anh cũng không quang đi.
Thói quen
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




