|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cái tôi của mình.”
“Câu này của cậu nghe sao ảo não vậy?”
“Không phải là ảo não mà là nhận rõ hiện thực.”
“Nhận rõ rồi thì sao, liệu có thay đổi được hiện thực không?” Triệu Mai ngoảnh ra nhìn cảnh đêm Nam Ninh lộng lẫy bên ngoài, tâm tư bỗng chốc xáo động: “Tôi không thay đổi được, nhưng cũng không thể từ bỏ, đằng nào cũng sống như thế anh ấy đi đâu tôi theo đến đó, tôi sẽ không cho cô ta chút cơ hội nào hết.”
“Bây giờ Chương tiên sinh đối với cậu thế nào?”
“Cũng tại anh ấy bằng lòng cho tôi rất cả những gì tốt nhất trên đời, ngoại trừ tình yêu.”
“…”
“Quá nực cười phải không?” Cô nhún vai tự hào: “Tôi nói gì với anh ấy cũng được, muốn Kiến Phi lên trời hái sao anh ấy cũng không ngần ngại, duy nhất không thể nói tới tình yêu, vừa nói là hỏng, tôi đã thử nhiều lần.”
“Đó là tâm tư của anh ấy, Tiểu Mai, tôi khuyên cậu đừng có gây sự, hãy sống thật tốt với anh ấy. Con người Chương tiên sinh rất tốt, cậu tìm đâu ra người như thế, không thể cho cậu tình yêu cũng bởi vì tình yêu đâu phải là thứ muốn cho ai là có thể cho được. Anh ấy yêu Mao Lệ, nhưng Mao Lệ có yêu anh ấy không? Hình như chưa hẳn.”
Vừa nghe thấy tên đó, mặt Triệu Mai tối sầm: “Người đàn bà đó yêu Chương Kiến Phi hay không can có gì đến tôi? Chẳng lẽ tôi mong cô ta yêu anh ấy?”
“Ý tôi không phải thế, trông cậu kìa, sao lại xù lông như con nhím vậy?”
“Già trước tuổi!” Triệu Mai không vui uống cạn rượu trong ly. Cô đã uống không ít, lúc này đầu chếnh choáng, lại nhìn ra ngoài ô cửa rộng mở, chỉ thấy những tòa cao ốc lấp lánh ánh đèn đang chao đảo. Cảnh phồn hoa huy hoàng đều dưới chân, hình như cô có tất cả nhưng lại cảm thấy không nắm được thứ gì, dường như lúc nào cũng có thể rơi xuống hồng trần sâu vạn trượng xương tan thịt nát. Cô lẩm bẩm: “Lần sau cậu đừng chọn ăn ở một nơi cao thế này được không? Lần nào đến đây cứ nhìn xuống là tôi chóng mặt.” Nói xong cô lại nhấc chai rượu, A Mạc giằng lại: “Cậu uống nhiều rồi!”
“Tối nay tôi mời đúng không?”
“Vậy tôi càng không để cậu uống nhiều, nếu xảy ra chuyện gì, tôi biết ăn nói thế nào với Chương tiên sinh.”
“Tôi say ngã, anh ta cũng không bận lòng, cho dù tôi nhảy từ đây xuống chưa hẳn anh ta đau lòng bao nhiêu. A Mạc, cậu không biết anh ta ngán tôi thế nào đâu! Anh ta đối tốt với tôi bao nhiêu chẳng qua coi tôi là bệnh nhân đầu óc không bình thường. Hôm trước cãi nhau, anh ta lại khuyên tôi đi gặp bác sĩ tâm lý, cậu nói xem anh ta ác độc đến thế như vậy chẳng phải nói thẳng tôi là kẻ điên? Tôi có là kẻ điên cũng là do anh ta ép!” Triệu Mai nhắm mắt xoa huyệt thái dương, đầu choáng váng khó chịu, vừa mở mắt lại nhìn thấy xung quanh toàn những bức tường thủy tinh trong suốt, lại càng cảm thấy như bị treo trên không. “A Mạc, sau này không đến đây nữa, đây là nơi nào, cậu biết rõ tôi không có cảm giác an toàn, vẫn rắp tâm khiến tôi khó chịu!”
A Mạc nhún vai: “Anh cậu thích chỗ này.”
“Sao cậu biết?”
“Anh ấy thường cùng Mao Lệ đến ăn ở đây, lần nào cũng là tôi đặt chỗ.”
Triệu Mai giận dữ: “Không được nhắc đến người đàn bà đó!”
Thế sự đổi thay
Nam Ninh cứ đến mùa xuân là mưa nhiều, mưa rả rích không dứt. Ngày ngày Mao Lệ lái xe trong màn mưa thành phố, cảm giác cả người ướt át, nhìn gì cũng nhạt nhòa, chỉ có lá cây ven đường bóng loáng, được mưa xối, sạch bong không hạt bụi. Thời tiết như vậy, làm gì cũng ngao ngán, dễ phân tán tư tưởng, Mao Lệ thường đứng ngây một mình bên cửa sổ nhìn đường phố bên dưới, cô nhận xét đó là “hội chứng mùa mưa”, than thở với Bạch Hiền Đức: “Biết làm thế nào, con người tôi quá đa cảm, cứ đến mùa mưa là buồn, quả thực rất buồn.”
Bạch Hiền Đức cười nhạt: “Tại cô sung sướng quá đấy thôi, nhàn cư vi bất thiện.”
“Vậy cứ giao thêm việc cho tôi để tránh nhàn cư.” Cô nói rất nghiêm túc. Nhưng Bạch Hiền Đức rõ ràng không tin cô có thể chăm chỉ, ngắm cô một hồi, phán: “Dạo này cô rất bất thường.”
“Vâng, tôi buồn lắm.”
Khi nói vậy cô bần thần nhìn ra ngoài cửa sổ, quán trà bên kia đường làm ăn mỗi ngày một kém, nhân viên rỗi rãi ngồi ngáp vặt, xem ra sắp đóng cửa đến nơi. Hàng ngày lái xe qua cửa quán trà, cô đều vô ý thức liếc vào trong đó, chiếc bàn cạnh cửa sổ tầng hai, lúc trông, lúc có người ngồi, cô không biết mình nhìn gì, giống như đánh mất vật gì, đang trông ngóng xem nó có còn ở đó không.
Chỗ đó là nơi cô và Triệu Thành Tuấn ngồi lúc chia tay.
Mao Lệ cơ hồ bị di chứng, cứ nhìn thấy chỗ đó là ngực co thắt, không thở được, có lúc phải mất một hồi lâu mới dịu đi. Hôm đó thực ra cô biểu hiện rất tốt, ít nhất cảm thấy không có chỗ nào đáng phàn nàn, nói năng rành mạch, từ đầu đến cuối bình tĩnh tự nhiên, hai người đều khá thoải mái, lúc chia tay, cô quay đi không hề do dự, cũng không ngoái lại.
Cô có thể cảm nhận được ánh mắt Triệu Thành Tuấn nhìn theo, cho nên tuyệt nhiên không thể ngoái đầu, cô đã gắng chịu được lâu như vậy, không thể vì một cái ngoái đầu ở giây cuối cùng mà hỏng việc.
Mắt nóng đỏ, mũi cay cay, sang bên đường, vào thang máy là gặp đồng nghiệp, cô lại vui vẻ chào hỏi, chuyện phiếm, bàn luận thời tiết và đi ăn trưa ở đâu. Cô thực sự tỏ ra rất bình thường, nhưng lên tầng, cô không về phòng làm việc mà đi thẳng vào nhà vệ sinh, đóng cửa nhỏ trong ngăn vệ sinh, cả người rã rời, ngồi sụp xuống nền đá lạnh lẽo, nước mắt trào ra không thể kìm chế
Lúc đó liên tục có người vào rửa tay, cô bịt chặt miệng chỉ sợ bật ra tiếng khóc, chỉ thổn thức một mình, ngồi dựa vào cánh cửa, đau khổ não nề.
“Ố, Mao Lệ đi đâu nhỉ, sao mãi chẳng thấy?” Bạch Hiền Đức vừa bước vào, giọng oang oang.
Tiếng đồng nghiệp Đỗ Quyên: “Em thấy chị ấy xuống tầng, hình như sang bên kia đường.”
“Con bé dạo này không biết làm sao, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, chẳng hiểu hồn vía để đâu.” Bạch Hiền Đức bất đắc dĩ nói sau lưng cô.
Tiếng Đỗ Quyên: “Thất tình, em nhìn là biết ngay.”
“Thất tình? Cô nói Mao Lệ và chàng hoàng tử đứt rồi?”
“Đứt với ai thì không biết, nhưng khẳng định là thất tình, em đã trải qua, hi hi!”
“Ôi la la, đây đúng là một tín tốt, tôi đã nói cô ấy với anh chàng kia sẽ không trụ được bao lâu mà, phải nói ngay với sếp Dung mới được.”
“Chị đúng là lắm chuyện.”
Rất nhiều ngày sau, Mao Lệ vẫn không nguôi ngoai, quả thực ngoài dự đoán của cô, cô không yếu đuối đến thế, cũng không phải chưa từng thất tình, cô lại chưa yêu anh.
Có câu thời gian là liều thuốc trị thương tốt nhất, nhưng di chứng mãi vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, cô sắp phát điên, mỗi ngày mấy lần nhìn vào chỗ ngồi cạnh cửa sổ quán trà bên kia đường. Hết giờ làm trở về nhà, cô thường đứng trên ban công nhìn tòa cao ốc phía xa, hình dung bóng anh đi lại trong phòng làm việc sau những bức tường kính. Điều này quá bất thường, tuyệt đối không phải là tác phong vốn có của cô.
Có lúc nhìn vào gương trong nhà tắm cô tự hỏi, mình bận tâm đến người ta như vậy sao? Ngay từ đầu mình đâu có tin anh, tưởng là đã tin, nhưng trong lòng không ngừng thuyết phục bản thân, tin tưởng thực sự là như thế ư? Cô chưa thực tin anh, chẳng qua hai người đều diễn kịch mà thôi, mình cũng chẳng mất gì, sao lại buồn như vậy?
Mao Lệ không muốn nghĩ nhiều, có lẽ cô sợ sự thật phũ phàng, cô không muốn kết cục đó, bởi vì cô không chịu nổi, cô đã không còn đường lui.
Thời gian trôi nhanh, nhoáng cái mưa đã ít dần, hàng cây ven đường đã nảy chồi non, ánh mặt trời tỏa chiếu, xanh nõn long lanh đến nao lòng.
Một ngày, khi Mao Lệ nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện quán trà bên kia đường đã đóng cửa, tấm biển với hàng chữ “Cho thuê lại” treo trước cửa khiến người ta nẫu ruột. Mao Lệ cùng đồng nghiệp thường ăn trưa ở quán cơm bên kia đường, ăn xong lại kéo nhau vào đó uống trà, hầu như ngày nào cũng thế, từ khi chia tay Triệu Thành Tuấn cô ít đến đó, không ngờ mới qua mấy ngày, nơi đó đã là bộ mặt mới, trên đời rốt cuộc có gì vĩnh hằng không?
Mặt tiền quán trà cũ bắt đầu sửa chữa lại, xem ra chủ nhà đã tìm được người thuê. Bạch Hiền Đức có phần luyến tiếc, thường thở dài: “Sau này muốn uống trà cũng chẳng có chỗ, đến là chán.”
“Chị đoán xem, họ chuyển thành cửa hàng gì?” Buổi trưa phòng làm việc vắng vẻ, Mao Lệ ngao ngán, hỏi Bạch Hiền Đức.
Bạch Hiền Đức nhìn ra ngoài cửa sổ: “Làm việc đi, người ta mở hàng gì không liên quan đến cô!”
“Không liên quan, nhưng tôi thích đoán, người ta thường tò mò những chuyện không liên quan.” Mao Lệ dạo này gầy đi rõ rệt, mắt hõm sâu, tinh thần vẫn chưa phục hồi.
Cô cũng biết bộ dạng như vậy là không hay, cô thầm giễu bản thân: Cô chưa yêu anh, anh cũng không mấy bận tâm đến cô, không đúng sao? Chia tay bằng ấy ngày, một dòng tin nhắn hỏi thăm cũng không có, anh thoải mái hơn cô nhiều!
Lại tự dằn vặt, Mao Lệ chưa bao giờ coi thường bản thân như thế.
Trưa hôm đó, một mình Mao Lệ sang bên kia đường ăn cơm, Bạch Hiền Đức và Đường Khả Tầm đi hiệu sách chưa về, có lẽ đã ăn ở bên ngoài, Mao Lệ gẩy mãi chưa hết bát cơm, ăn một mình thật vô vị. Ánh nắng buổi trưa hơi gay gắt, nắng xuyên qua kẽ lá, từng đốm nhảy nhót trên mặt đất. Thỉnh thoảng có chiếc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




