|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
xe hơi lặng lẽ lướt qua, thời gian như bị chia cắt. Khi Mao Lệ ăn cơm một mình, không hề biết có một chiếc xe hơi màu đen đỗ dưới bóng cây bên kia đường, cửa sổ ghế sau hé mở, một làn khói thuốc bay ra.
Peter ngồi trước tay lái, quay đầu dè dặt hỏi: “Có nên chào một tiếng?”
Triệu Thành Tuấn nhả một hơi thuốc dài, búng tàn thuốc, nói: “Đi thôi.” Chiếc xe lập tức lướt đi. ( Truyen ngan , truyen tinh yeu , truyen dai , tieu thuyet , ngon tinh , tho ca , truyen , truyen hay nhat )
Thông thường trong quan hệ nam nữ, ai quan tâm nhiều hơn, người đó thua càng thảm, Triệu Thành Tuấn cảm thấy lần này anh thua sạch cả vốn, không phải thua Mao Lệ mà thua chính mình. Tâm trạng bất an đã đành, cảm giác bồn chồn khó chịu, giống như đốt lửa trong ngực, đau rát nghẹn ứ, không nói ra được. Anh đột nhiên nghĩ đến cái tên công ty mà Chương Kiến Phi mới thành lập: “Nirvana” âm tiếng Phạn là “Niết bàn”, nghĩa là trải qua đau khổ được trùng sinh, thật nực cười, Chương Kiến Phi cả đời thuận buồm xuôi gió, không biết anh ta còn muốn trùng sinh gì nữa.
Triệu Thành Tuấn vừa mới biết Chương Kiến Phi thành lập công ty ở Nam Ninh, là do Peter tìm hiểu. Trong thời gian Triệu Thành Tuấn rời khỏi Nam Ninh, Bác Vũ buộc phải dừng thu mua Hồng Hải, sau đó không lâu, một công ty khác lập tức tấn công thu mua cổ phiếu của Hồng Hải, còn mạnh hơn cả Bác Vũ, khí thế như muốn dồn Hồng Hải vào chỗ chết. Peter lúc đầu không chú ý, tưởng là công ty cạnh tranh khác nhân lúc Hồng Hải sa sút tranh thủ kiếm lời, nhưng tình hình sau đó càng đáng ngờ, trước Tết đấu thầu mảnh đất ở Phong Lĩnh kết thúc, kết quả không phải Bác Vũ cũng không phải Hồng Hải trúng thầu, mà là Nirvana – một công ty bất động sản mới hoàn toàn chưa có tiếng, trước đó anh chưa từng nghe tên, không ngờ công ty đó vừa ra tay đã làm lớn. Sau khi mua thành công lô đất số 12 ở Phong Lĩnh, lại mua tiếp vùng Vịnh Liễu – địa chỉ vàng ai cũng thèm muốn, đáng kinh ngạc nhất là, công ty này không chỉ đầu tư bất động sản ở Nam Ninh, còn vươn ra tận Bắc Hải, cảng Phòng Thành, nhanh như chớp giành được một dự án khai thác du lịch của đảo Huy Châu Bắc Hải, dự án này vốn là trọng điểm cạnh tranh giữa Bác Vũ và Hồng Hải, Hồng Hải ngầm ngăn cản công tác giải phóng mặt bằng làng nghỉ mát của Bác Vũ chính là vì dự án đó.
Peter lập tức cho người đi điều tra lai lịch công ty Nirvana, kết quả khiến anh ta kinh ngạc, ông chủ đứng sau lại là Chương Kiến Phi. Nhưng Chương Kiến Phi vừa rời khỏi Hồng Hải, duyên cớ gì đột nhiên quay lại tấn công Hồng Hải? Hơn nữa, anh ta lấy đâu ra số vốn lớn như vậy? Lẽ nào đằng sau anh ta là một thế lực nào đó rất mạnh?
Sau khi Triệu Thành Tuấn từ Tân Thành trở về Nam Ninh, Peter trình lên một báo cáo phân tích nguồn gốc số vốn của Nirvana, Triệu Thành Tuấn bất chợt nhớ đến một tài khoản dự trữ lớn của Hồng Hải ở nước ngoài mất tích năm xưa, cũng chính vì tài khoản đó mà Triệu Hiền Văn, cha anh bị người ta coi đó là chứng cứ phạm tội khiến ông mất mạng. Cha anh chết, nhiều sự việc của Hồng Hải phải gác lại vì không có người đối chứng, tài khoản này sau đó không cánh mà bay, Chương Thế Huân phụ trách điều tra sự việc, năm đó tuyên bố đại bộ phận số tiền đã bị Chương Thế Đức vung phí, Chương Thế Đức sống chết không thừa nhận, anh em tranh chấp bao năm xung quanh chuyện đó, cho đến khi Chương Thế Huân qua đời vẫn chưa có kết luận. Rõ ràng, tài khoản bí mật lai lịch bất minh đó đã bị Chương Thế Huân lấy làm của riêng, nhưng để che đậy tai mắt, ông ta đã chuyển đứng tên con trai Chương Kiến Phi lúc đó còn chưa thành niên, để tránh truy cứu của Chương Thế Đức. Số vốn hùng hậu để Chương Kiến Phi khởi nghiệp bây giờ có lẽ chính là số tiền đó.
“Chương Kiến Phi quả là biết giữ mồm giữ miệng, ung dung ngồi hưởng số vốn mấy tỷ đồng, qua mắt được cả con cáo già Chương Thế Đức.” Triệu Thành Tuấn cuối cùng khi tìm ra nguồn gốc số vốn của Nirvana, không khỏi ngưỡng mộ sự kín tiếng của Chương Kiến Phi: “Anh ta nhẫn nhịn bằng ấy năm, không biết lão già Chương Thế Đức trêu chọc gì khiến anh ta trở mặt. Lão già đó luôn mắng tôi là con chó vô ơn, xem chừng Chương Kiến Phi mới giống con chó vô ơn. Chương Thế Đức chắc bầm gan tím ruột lắm.”
Lúc này trong văn phòng ngoài Peter và phó tổng giám đổc Rosen, còn mấy vị cao cấp trong ban lãnh đạo. Rosen nói: “Tôi có biết chuyện, nghe nói trong bữa tiệc gia đình Chương Thế Đức mắng Chương Thế Huân khiến Chương Kiến Phi phẫn nộ, hai bên còn lao vào đánh nhau, ngày hôm sau Chương Thế Đức triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp, cách chức Chương Kiến Phi. Chương Kiến Phi tức giận lập tức rời Penang đến Nam Ninh thành lập công ty Nirvana, tuyên bố đối đầu với Chương Thế Đức. Hiện nay Chương Kiến Phi đang vận động để mua cổ phần của Tô Nhiếp Nhĩ, nếu thành công anh ta sẽ trở thành cổ đông lớn nhất của Hồng Hải, Hồng Hải sẽ thuộc về anh ta.”
“Rất thú vị, ha ha…” Triệu Thành Tuấn thấy buồn cười: “Sớm biết thế chúng ta khỏi cần đấu với Hồng Hải, có Chương Kiến Phi ở phía trước đánh trận đầu…”
“Chúng ta chi cần làm ngư ông ngồi thu lợi.” Rosen mặt tươi như hoa.
Triệu Thành Tuấn giơ tay: “Không, tôi còn muốn giúp anh ta một tay. Peter, hẹn cho tôi gặp Chương Kiến Phi, nói là tôi cần bàn chuyện làm ăn với anh ta, ngày mai gặp nhau trên sân golf.”
Giám đốc tài chính không kịp phản ứng: “Tổng giám đốc tìm anh ta làm gì, chúng ta có gì làm ăn với anh ta?”
Rosen gõ đầu giám đốc tài chính: “Đầu óc mít đặc, đương nhiên là bán cổ phần, anh quên chúng ta là cổ đông lớn của Hồng Hải? Nếu chúng ta bán cổ phần cho Chương Kiến Phi, nói xem Chương
Kiến Phi còn cần vận động Tô Nhiếp Nhĩ không?”
Giám đốc tài chính vỗ đùi: “Chính thế! Sao tôi không nghĩ ra!”
Peter đứng dậy: “Tôi đi liên hệ.”
Sáng hôm sau Triệu Thành Tuấn và Chương Kiến Phi gặp nhau trên sân golf vùng núi Thanh Tú. Thời tiết rất đẹp, buổi sáng còn chút mưa nhỏ, mặt trời vừa hiện ra, bầu trời như được thau rửa tinh khôi. Sương trên đầu ngọn cỏ long lanh như ngọc dưới ánh nắng ban mai. Một vùng núi triền miên chập chùng trải ra trước mắt, không khí tràn trề hương cỏ cây. Sân golf tựa sơn cận thủy, những thảm cỏ mềm quanh co khéo léo liên kết những hổ nước xanh và dải núi hùng vĩ, phía xa xa là dòng Ấp Giang uốn khúc, không cần đánh golf, chỉ cần ngắm cảnh cũng là thiên đường.
Đã lâu Triệu Thành Tuấn không động đến chiếc gậy golf. Sau khi bị bệnh anh từ chối nhiều hoạt động, lại thêm nơi này anh không có bạn bè, sân golf này tổng cộng mới đến hai lần.
Chương Kiến Phi lại giống thường khách ở đây, ngay chủ sân cũng quen anh, nhìn thấy từ xa đã mặn mà chào hỏi. Điều khiến Triệu Thành Tuấn ngạc nhiên hơn là, không biết từ bao giờ Chương Kiến Phi học được tiếng địa phương mặc dù còn chưa thạo, nhưng cũng ứng đáp khá tự nhiên.
“Anh có vẻ sống rất tốt, sắp bén rễ ở đây rồi.” Lời Triệu Thành Tuấn có phần châm biếm kín đáo. Hai người lúc này đang ở trên một con dốc, dưới chân dốc là chiếc hồ nhân tạo in bóng trời xanh mây trắng. Chương Kiến Phi vung gậy golf, cười lớn. “Anh nói vẫn kém, cần hòa nhập vào cuộc sống ở đây mới phát triển sự nghiệp tốt hơn.”
“Anh không định trở về Penang?”
“Tạm thời thì chưa.” Chương Kiến Phi chống gậy golf nhìn Triệu Thành Tuấn: “Còn cậu, khi nào trở về?”
“Khi Chương Thế Đức tắt thở.”
“Nhưng gần đây không thấy cậu có động tĩnh gì.”
“Bây
giờ còn cần tôi động đến ông ta sao?” Triệu Thành Tuấn liếc anh, khóe miệng hơi nhếch: “Có Chương thịếu gia đối phó với cây đại thụ đó, tiểu bối như tôi chỉ cần đứng xem thôi, khi nào đến lượt tôi động thủ?”
Chương Kiến Phi lơ đãng nói: “Hôm nay cậu hẹn anh không phải để chơi golf.”
Triệu Thành Tuấn giơ ngón tay cái: “Thông minh đấy!”
“Bán cổ phần cho anh?”
“Anh biết à?”
“Ha ha, chúng ta là anh em, biết gốc biết rễ.” Chương Kiến Phi quả nhiên thông tuệ, anh chậm rãi nhằm lỗ golf phía xa, dường như đã đoán trước cuộc gặp hôm nay: “A Tuấn, anh đợi cậu từ lâu, chính là chờ cuộc hẹn này, chỉ sợ cậu không thèm nhìn anh nữa.”
“Làm ăn thôi mà, tôi có thể làm ăn với Tô Nhiếp Nhĩ, đương nhiên cũng có thể làm với anh.”
“Sao cậu có thể so sánh anh với Tô Nhiếp Nhĩ?”
“Có khác ư?”
“A Tuấn, anh biết cậu vẫn giận anh, năm trước Mao Tấn đến Nam Ninh định hòa giải nhưng cậu không chịu gặp, sau đó lại mất tích ba tháng, cậu có biết anh lo cho cậu thế nào không!” Chương Kiến Phi hoàn toàn không có tâm trạng choi golf, đập bóng đi, anh cũng không nhìn nó có trúng hố không, chỉ mải nói chuyện với Triệu Thành Tuấn: “Đúng, ba tháng đó rốt cuộc cậu đi đâu?”
Triệu Thành Tuấn quay mặt nhìn anh, giễu cợt: “Nói vậy là anh sai người theo dõi tôi không thành, theo dõi ba tháng cũng không tìm ra manh mối?”
Chương Kiến Phi không biết nói thế nào.
“Không cần theo dõi, tôi vẫn sống sờ sờ trên trái đất này, dù có chết cũng vùi trong đất, tôi có thể trốn đi đâu?”
“A Tuấn!”
“Được rồi, không nói nhiều, tôi đến đây là bàn chuyện làm ăn với anh, không phải để ôn chuyện cũ.”
Triệu Thành Tuấn không muốn tiếp tục chủ đề đó.
Chương Kiến Phi ngại lại làm anh nổi nóng, tựa cằm vào gậy golf: “Làm ăn không phải rất dễ sao? Anh em chúng ta
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




