watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11775 Lượt

thôi, anh tự an ủi. “Thói quen” là một thị hiếu đáng sợ, một khi đã hình thành, rất khó bỏ. Triệu Thành Tuấn xoay chiếc bật lửa trong tay, trong màn khói thuốc mỏng manh, ánh mắt anh đột nhiên dừng lại trên chiếc đĩa rơi trên sàn nhà, sở dĩ anh chú ý đến nó là bởi vì anh không có thói quen xem băng đĩa, nếu trong nhà có nhất định không phải của anh.

Triệu Thành Tuấn thận trọng cúi xuống nhặt chiếc đĩa, đó là bộ phim cũ của Hàn Quốc có tên Hiệu ảnh Tháng Támcó lẽ là Mao Lệ mang về xem. Những lúc rỗi cô thường vừa ăn vặt vừa xem băng đĩa, cách tiêu khiển của các cô gái chẳng có gì mới.

Khi chuyển đi Mao Lệ đã thu dọn sạch sẽ, phòng ngủ, phòng tắm, cả đồ dùng cô mua thêm trong bếp cũng mang đi hết, chiếc đĩa này có lẽ còn sót lại. Cô bỏ đi kiên quyết như vậy, không cho phép lưu lại một chút gì đổ dùng của mình trong nhà anh, càng khiến anh trân trọng chiếc đĩa. Anh rất ít xem băng đĩa, thỉnh thoảng cũng bị Mao Lệ kéo ngồi cùng xem. Mao Lệ đặc biệt thích loại phim tâm lý tình cảm, có lúc một bộ phim xem lại mấy lần, lần nào mắt cũng đỏ hoe, Triệu Thành Tuần chỉ cảm thấy ấu trĩ và buồn cười, Mao Lệ trách anh: “Anh lòng dạ sắt đá, không hiểu được đâu.”

Lúc này nghĩ đến lời Mao Lệ, anh thầm nghĩ, không biết lòng dạ ai sắt đá hơn ai.

Anh bỏ chiếc đĩa vào đầu máy, thiết bị tiên tiến nhất, lại lần đầu tiên sử dụng, mò mẫm một lúc mới thấy lên hình, đúng như dự đoán, bộ phim trầm buồn, không có những pha gay cấn, cũng không có những cảnh nóng, chỉ là những sinh hoạt vụn vặt, bình thường, nếu mọi khi chắc chắn chưa xem được bao lâu anh đã ngủ gật. Nhưng lần này thì không, đây là chiếc đĩa của Mao Lệ để lại, mỗi cảnh cô xem đều có dấu nước mắt của cô, anh không nỡ bỏ qua.

Câu chuyện đại khái kể về một chàng trai mắc bệnh nan y, anh mở một hiệu chụp ảnh, biết rõ cuộc sống của mình đang mất đi từng ngày, nhưng anh vẫn tươi cười đón tiếp mỗi khách hàng đến hiệu, nụ cười của anh vẫn rạng rỡ, làm động lòng một cô gái đến chụp ảnh. Anh chụp ảnh cho cô, hai người bên nhau rất vui vẻ, dần dần bén lửa. Cô gái đó là một cảnh sát giao thông, xinh đẹp, hoạt bát sôi nổi, cô hoàn toàn không biết nỗi đau khổ của anh đằng sau nụ cười rạng rỡ kia. Cô thích anh, còn anh bất lực trước ánh mắt kỳ vọng của cô, bởi vì bệnh đã di căn vào xương tủy, bác sĩ khuyên anh chuẩn bị hậu sự. Nhưng anh vẫn muốn để lại cho cô ấn tượng đẹp nhất, không bao giờ bộc lộ nỗi buồn trước mặt cô, anh chỉ muốn cô gái anh yêu nhớ nụ cười của anh. Một buổi tối, anh trở về hiệu ảnh, chụp cho mình một bức di ảnh cuối cùng, không lâu sau thì qua đời, người cha thay anh tiếp quản hiệu ảnh. Vào một ngày đông hàn tuyết rơi, một lần nữa cô gái xuất hiện trước hiệu ảnh, ngạc nhiên nhận ra bức ảnh của anh treo trong tủ kính trước cửa hiệu, cô thản nhiên cười, rồi vui vẻ bỏ đi, cô không hề biết chàng trai vẫn sống động trong ký ức của cô với nụ cười rạng ngời đó đã vĩnh viễn rời xa thế giới này.

Sau đó bộ phim kết thúc.

Tình yêu trai gái giống như một bộ phim, trước khi kịch tính xảy ra, cả hai đều hy vọng đi tới kết quả, nhưng khi thực sự đạt được, lại phát hiện thì ra nó cũng bình thường. Mao Lệ rốt cuộc vẫn quá kiêu hãnh, trước sau không hỏi nguyên nhân anh mất tích ba tháng liền. Cô không hỏi, anh cũng không chủ động giải thích, vậy là hai người chia tay, về điểm này cơ hồ giữa họ có một “mặc định” hoang đường, hố ngăn cách quá sâu, cả hai đều biết giải thích gì cũng vô ích, hai bên không tin nhau, có lẽ đó mới là nguyên nhân thực sự khiến họ chia tay.

Đương nhiên Triệu Thành Tuấn không muốn giải thích cũng còn một nguyên do khác, anh muốn giữ chút tự tôn của mình trước mặt cô, cho dù phải kết thúc cuộc tình anh cũng không để mất lòng kiêu hãnh, cô kiêu hãnh, anh còn kiêu hơn.

“Cậu nói thật chứ?” Hai ngày sau, Triệu Mai và A Mạc cùng ăn tối với nhau, khi biết tin anh trai và Mao Lệ đã chia tay, cô còn hoài nghi: “Không thấy Chương Kiến Phi nhắc tới chuyện này, cậu có chắc không?”

Hôm đó tâm trạng Triệu Mai rất tốt, hẹn A Mạc đi ăn, địa điểm do A Mạc chọn, hàng ăn trên tầng thượng tòa cao ốc Địa Vương, lúc đi thang máy lên Triệu Mai hỏi tại sao lại chọn chỗ này, A Mạc cười cười nói: “Tôi đoán nơi này cảnh quan đẹp, xứng với thân phận của cậu, cậu là người rất cầu kỳ trong chuyện này.”

Triệu Mai vừa từ Paris trở về, trên người vận bộ váy liền, màu đen hiệu Givenchy, ôm sát, nổi bật những đường cong quyến rũ trên cơ thể, trên tay là chiếc túi xách hiệu HM số lượng có hạn, những viên kim cương của hãng Tiffani gắn trên ngực lóng lánh dưới ánh đèn, hoàn toàn có dáng một quý phụ đích thực. Triệu Mai chạnh lòng bởi câu nói của A Mạc, giọng không vui: “À, tôi chưa đưa quà cho cậu sao?”

“Thôi đi, cậu hào quang rực rỡ, đi với cậu tôi rất tủi thân!” Hai cô bạn cứ đi với nhau là trêu đùa châm chọc nhưng không ảnh hưởng đến tình cảm thân thiết, mãi mới quay về chủ đề chính, Triệu Mai còn tưởng A Mạc nói đùa: “Ba tháng liền anh tôi không chịu gặp người ta, không biết đi đâu, vừa quay về đã chia tay?”

“Lại còn không ư? Anh cậu mấy hôm nay tâm trạng rất kém, động tí là cáu bẳn. Tôi khá thân với trợ lý của anh ấy, Peter nói đúng là họ đã chia tay.”

“Vậy thì đúng rồi.”

“Lần này cậu hài lòng rồi chứ?”A Mạc nhìn Triệu Mai: “Gần đây khí sắc cậu rất tốt, xem ra đã hòa giải hoàn toàn với Chương Kiến Phi, đây là chuyện đại hỷ, thảo nào hôm nay mời tôi đi ăn.” Nói đoạn cô nâng ly rượu: “Nào, mời cậu một ly, chúc cậu và Chương tiên sinh đằm thắm đến bạc đầu.”

Triệu Mai cười khanh khách: “Con quỷ, cậu rất biết dỗ dành người ta.” Nói vậy nhưng thâm tâm cô rất vui, lời chúc đẹp như vậy ai không muốn nghe? Cô chạm ly với A Mạc: “Còn cậu, có phải cảm thấy cuộc đời lại có hy vọng?”

A Mạc hiểu cô bạn định nói gì, đột nhiên lúng túng, đó là tâm sự sâu kín của cô, tối kỵ bị người khác nhắc đến.

Các đồng sự ở công ty hầu như đều nhận ra A Mạc thầm yêu ông chủ, đây là bí mật ai cũng biết, bởi vì A Mạc đã ở bên ông chủ ngay từ khi sáng lập Bác Vũ, rất nhiều công ty mời mọc cô, tư chất của thư ký tổng giám đốc Bác Vũ hoàn toàn không tồi, nhưng cô chưa từng lợi dụng tư cách đó để được thăng chức hoặc cơ hội phát triển tốt hơn. Dưới con mắt của thiên hạ, ngoài tình yêu, không tìm được lý do nào khả dĩ thuyết phục hơn khiến cô bảy năm như một cần mẫn ở công ty. Công việc cường độ cao, ông chủ vui buồn thất thường đều chưa từng khiến cô dao động, đây không đơn thuần là tác phong làm việc chuyên nghiệp, mà là lòng kiên nhẫn đáng khâm phục.

Nhưng ngoài việc thỉnh thoảng thố lộ với Triệu Mai, trước mặt người khác, cô không thừa nhận, quá thận trọng cho nên càng khép mình, tâm sự riêng tư một mình biết là đủ, cô không chịu được những ánh mắt tò mò bình phẩm. Đó cũng là nguyên nhân ở công ty cô bị coi là thiếu cởi mở, làm việc sáu, bảy năm không hề có một người bạn tâm tình, cô luôn từ chối quan hệ sâu sắc với đồng nghiệp, luôn giữ khoảng cách an toàn với xung quanh, vì thế Peter có lần nhận xét với cô: “Bề ngoài có vẻ dịu dàng, biết chia sẻ, thực ra đằng sau nụ cười là cõi lòng sắt đá, không ai thâm nhập vào được, nhất định phải như thế sao?”

Đúng, nhất định phải như thế sao?

Bản thân cô cũng không giải thích được vì sao phải như vậy, về công việc cô luôn xử lý đâu vào đấy, tất cả đều hoàn hảo, rất ít xảy ra sơ suất, cho nên ông chủ mới giữ cô lâu như vậy. Một người lý trí như cô chỉ riêng về tình cảm là không sao đạt được sự ung dung tự tại, cô hoàn toàn có thể giũ áo ra đi, để anh ngậm ngùi tiếc nuối, nhưng cô không sao làm được.

Lúc này tâm tư thầm kín bị nhắc tới, nỗi buồn bất chợt lại ập đến, A Mạc lặng lẽ xoay chiếc ly thủy tinh trong tay, rượu đỏ sậm sóng sánh trượt qua thành ly để lại từng giọt li ti, dưới ánh đèn màu càng long lanh như hồng ngọc. Cô thẫn thờ nhìn những giọt hổng ngọc đó, khẽ thở dài: “Triệu Mai, tôi khác cậu, tôi không có cơ hội. Ở bên anh cậu sáu, bảy năm, nếu có cơ hội còn phải đợi đến ngày hôm nay? Không có, tuyệt nhiên không có!”

Cô ngửa cổ uống hết rượu trong ly, thực ra A Mạc cũng là một thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp, đường nét xinh xắn tinh tế, hai má hồng rực vì men rượu, dưới ánh đèn dịu dàng càng sóng sánh đào hoa, đẹp như vậy lại không biết làm thế nào để chiếm được trái tim một người, cô tự giễu mình: “Cậu biết, tôi là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, nếu tình yêu không phải từ hai phía, tôi quyết không theo. Tôi rất hài lòng với hiện tại, có thể làm việc bên anh ấy, không có được thì đứng xa nhìn, cảm nhận sự tồn tại của anh ấy, tôi không dám yêu cầu quá cao xa.”

Triệu Mai nhìn cô lắc đầu: “Lại còn chỉ trích tôi, cậu cũng chẳng mạnh mẽ hơn tôi bao nhiêu. Cậu đang giễu tôi chứ gì, cậu biết rõ tôi và Chương Kiến Phi không phải tình cảm đến từ hai phía…”

“Im đi! Tôi nói chính tôi, cậu nghĩ đi đâu thế?”A Mạc rót rượu cho cô: “Mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống của mình, mình đã lựa chọn dù có sai cũng không phải là điều người khác nên bình luận, bất luận là tôi hay cậu, chúng ta đều tự làm tự chịu, phụ nữ về mặt tình cảm đa phần đều như thế khi đã yêu người đàn ông nào đó là không thể nào giữ được

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT