|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
liên kết, thiên hạ vô địch! Em có tin không, hôm nay chúng ta chơi golf ở đây, ngày mai cổ phiếu của Hồng Hải đại sụt giá?”
th��`#r��9 �: xuống nhặt chiếc đĩa, đó là bộ phim cũ của Hàn Quốc có tên Hiệu ảnh Tháng Támcó lẽ là Mao Lệ mang về xem. Những lúc rỗi cô thường vừa ăn vặt vừa xem băng đĩa, cách tiêu khiển của các cô gái chẳng có gì mới.
Khi chuyển đi Mao Lệ đã thu dọn sạch sẽ, phòng ngủ, phòng tắm, cả đồ dùng cô mua thêm trong bếp cũng mang đi hết, chiếc đĩa này có lẽ còn sót lại. Cô bỏ đi kiên quyết như vậy, không cho phép lưu lại một chút gì đổ dùng của mình trong nhà anh, càng khiến anh trân trọng chiếc đĩa. Anh rất ít xem băng đĩa, thỉnh thoảng cũng bị Mao Lệ kéo ngồi cùng xem. Mao Lệ đặc biệt thích loại phim tâm lý tình cảm, có lúc một bộ phim xem lại mấy lần, lần nào mắt cũng đỏ hoe, Triệu Thành Tuần chỉ cảm thấy ấu trĩ và buồn cười, Mao Lệ trách anh: “Anh lòng dạ sắt đá, không hiểu được đâu.”
Lúc này nghĩ đến lời Mao Lệ, anh thầm nghĩ, không biết lòng dạ ai sắt đá hơn ai.
Anh bỏ chiếc đĩa vào đầu máy, thiết bị tiên tiến nhất, lại lần đầu tiên sử dụng, mò mẫm một lúc mới thấy lên hình, đúng như dự đoán, bộ phim trầm buồn, không có những pha gay cấn, cũng không có những cảnh nóng, chỉ là những sinh hoạt vụn vặt, bình thường, nếu mọi khi chắc chắn chưa xem được bao lâu anh đã ngủ gật. Nhưng lần này thì không, đây là chiếc đĩa của Mao Lệ để lại, mỗi cảnh cô xem đều có dấu nước mắt của cô, anh không nỡ bỏ qua.
Triệu Thành Tuấn cười: “Chắc chắn rồi, người sốt ruột nhất e có lẽ là Tô Nhiếp Nhĩ, ngày mai chắc chắn hắn phải bán tháo cổ phần của mình ở Hồng Hải, lúc đó anh sẽ kiếm món lớn?”
“Anh kiếm lời của hắn làm gì, chỉ cần cậu nhượng cổ phần của cậu cho anh, Hồng Hải sẽ đại loạn.”
“Tôi chờ chính là câu đó của anh, nói đi, anh trả bao nhiêu?”
Chương Kiến Phi nói ra một con số.
Triệu Thành Tuấn cười ha hả: “Ok, coi như xong!”
Sau đó hai người vào câu lạc bộ cạnh sân ngồi nghỉ, tầng một câu lạc bộ là quán trà, những bức tường kính trong suốt không hề cản trở tầm nhìn, phóng mắt nhìn xa, trời thắm mây bay, hồ nước trong, bức tranh thiên nhiên sơn thanh thủy tú hoàn toàn thu vào tầm mắt.
“Khí sắc cậu xem ra khá tốt.” Chương Kiến Phi nhìn Triệu Thành Tuấn, vẻ quan tâm, lại quay về chủ đề vừa nãy. “Cậu nói thật đi, ba tháng vừa rồi rốt cuộc cậu đi đâu, anh đã tìm khắp nơi, ngay đến Mao Lệ cậu cũng bỏ mặc, có chuyện gì chăng?”
“Tôi chia tay với cô ấy rồi.” Triệu Thành Tuấn nói thản nhiên.
Chương Kiến Phi đăm đăm nhìn anh, cơ hồ không quá ngạc nhiên, mắt lại u ám. Anh quay mặt nhìn ra cảnh trí bên ngoài, cau mày.
Triệu Thành Tuấn lấy hộp thuốc lá, rút một điếu cầm trong tay: “Vừa trúng ý anh, không phải sao?”
“A Tuấn, không thể nói như vậy, mặc dù anh luôn cảm thấy hai người không hợp lắm, nhưng nếu hai người có thể đi đến kết quả, anh vẫn chúc phúc. Mao Lệ đã chịu nhiều đau khổ về tình cảm, anh mong cô ấy có thể sống hạnh phúc, không ngờ…”
“Anh còn yêu cô ấy?”
“Anh không biết nói thế nào, yêu hay không đã không còn quan trọng. Xảy ra nhiều chuyện như vậy, anh cảm thấy cuộc đời còn những thứ khác quan trọng hơn tình yêu. Bây giờ anh đã có Tiểu Mai, anh có trách nhiệm chăm sóc cô ấy tốt nhất, còn Mao Lệ, anh chỉ có thể mong cô ấy gặp được một người thật lòng yêu cô ấy, mang đến cho cô ấy hạnh phúc.”
“Sao anh lại đoán tôi không thật lòng với cô ấy?”
“Nếu thật lòng, cậu đã không bỏ mặc cô ấy suốt mấy tháng. Trước Tết có lần anh gặp cô ấy trên phố, hôm đó trời rất lạnh, gió to, nhưng Mao Lệ ăn vận rất phong phanh, đi một mình như mất hồn, người lạnh run, lúc đó anh rất muốn cởi áo choàng của mình khoác cho cô ấy, nhìn bộ dạng tuyệt vọng của cô ấy anh rất đau lòng. A Tuấn, đó là thái độ của cậu đối với tình yêu? Thích thì theo đuổi, không thích thì đá, làm sao anh tin cậu?”
Triệu Thành Tuấn lại tỏ ra bất cần: “Tôi không muốn giải thích, quan hệ giữa tôi và cô ấy không liên quan đến anh, anh không nên nhắc đến cô ấy, đừng quên bây giờ anh là chồng người khác.” Nói đoạn, anh lập tức chuyển chủ đề: “À, tôi lại muốn hỏi anh, sao bỗng dưng anh lại không đội trời chung với Chương Thế Đức? Muốn lật ông ta?”
“Ông ta nói năng bạt mạng, chửi anh đã đành, còn chửi cha anh, chửi cả cậu nữa.Chương Kiến Phi mặt u ám: “Mấy năm vừa rồi, cậu cũng biết, anh luôn nhẫn nhịn, không ngờ ông ta không biết điều.”
“Anh định tính sổ với ông ta đến mức nào?”
“Chỉ cần ông ta chịu xin lỗi cậu và Tiểu Mai, anh sẽ tha cho ông ta. Nếu ông ta không chịu, anh sẽ không nể tình bác cháu. Đó là một mặt, nguyên nhân quan trọng là Hồng Hải cũng có cổ phần của anh, anh cũng là người thừa kế Hồng Hải, anh có thể không tham gia kinh doanh, nhưng anh có trách nhiệm gìn giữ sản nghiệp gia tộc. Hồng Hải bây giờ đã sa sút, hồi còn sống cha anh đã dốc hết tâm huyết vào đó, bây giờ Chương Thế Đức làm cho nó rối beng, ông ta không tập trung phát triển sự nghiệp, suốt ngày chỉ lo để phòng người này người kia, nội bộ cũng không quản lý nổi, các bè phái đấu đá nhau. Ông ta không hề nghĩ đến người đáng đề phòng nhất chính là Tô Nhiếp Nhĩ, gã này mắt hổ hau háu, chỉ mong Hồng Hải càng loạn càng tốt, như vậy hắn có thể giậu đổ bìm leo chiếm đoạt Hồng Hải, dã tâm của Tô Nhiếp Nhĩ cậu cũng biết, chắc chắn anh không để hắn đắc ý!”
Nhưng Chương Kiến Phi vẫn có chút băn khoăn, trong đợt Bác Vũ tổng thu mua cổ phiếu của Hồng Hải lần thứ hai, rõ ràng Hồng Hải không nghênh chiến như trước, thái độ gần như ngồi chờ chết, không có bất kỳ phản kích nào. Mấy ngày Bác Vũ thu mua nhiều nhất, Chương Kiến Đức lại đưa tùy tùng đi nghỉ mát ở Địa Trung Hải, bỏ mặc Hồng Hải như bàng quan ngồi xem kịch, không hề có phản ứng trước khả năng Hồng Hải có thể rơi vào tay Triệu Thành Tuấn.
“A Tuấn, cậu nhìn nhận thế nào?” Lúc này Chương Kiến Phi nhắc đến chuyện đó, lòng vẫn băn khoăn.
Triệu Thành Tuấn nhả một hơi khói dài, lơ đãng nói: “Có lẽ là do ông ta bị Tô Nhiếp Nhĩ kiềm chế quá dữ, anh nghĩ xem, với tình trạng thất thường hiện nay của Hồng Hải, tương lai không ngoài hai số phận, hoặc là bị chúng ta thu mua, hoặc là rơi vào tay Tô Nhiếp Nhĩ. Chương Thế Đức không ngốc, nếu hai khả năng chỉ có thể chọn một, có thể ông ta muốn Hồng Hải rơi vào tay chúng ta, Tô Nhiếp Nhĩ dù gì cũng là người ngoài.”
“Có lý, nhưng ông ta hận hai chúng ta muốn chết, lẽ nào giương mắt nhìn Hồng Hải rơi vào tay chúng ta?”
Triệu Thành Tuấn cười ha hả: “Nhung vẫn còn hơn rơi vào tay tập đoàn Duy La Phan, tâm huyết mấy thế hệ của Hồng Hải lại lọt vào tay ngoại tộc, tội này chắc ông ta không gánh nổi!” Nhưng cuối cùng anh vẫn có chút băn khoăn: “Đương nhiên, tôi cũng là ngoại tộc, đây là điều tôi khó hiểu, tôi đã là ngoại tộc, lẽ nào Chương Thế Đức cam lòng trao Hồng Hải cho tôi? Lần thu mua vừa rồi, rõ ràng ông ta ngồi chờ chết, không hiểu rốt cuộc lão già đó có ý đồ gì?”
Chương Kiến Phi lẩm bẩm: “Có lẽ bởi vì… ông ta ít nhiều cũng niệm tình xưa.”
“Vớ vẩn! Tôi và ông ta có tình xưa gì?”
“A Tuấn, không thể nói như vậy, ông ta hận cậu, hình như rất ghét cậu, nhưng cậu không nhận ra ư, có lúc ông ta rất tốt với cậu, nếu không, năm xưa đã không cho cậu sang Anh du học. Cậu nhớ lại xem, hình như lúc đó rất cả những gì anh và Gia Minh được hưởng, cậu cũng được hưởng, thậm chí sinh nhật hàng năm ông ta còn tặng quà cho cậu, nếu anh nhớ không nhầm, anh lớn bằng này chưa bao giờ được ông ta tặng quà, cậu nói xem có lạ không?”
Triệu Thành Tuấn nhất thời không biết nói sao.
Chương Kiến Phi lại tiếp: “Anh cảm thấy quá kỳ quặc, hình như thái độ của ông ta với cậu rất mâu thuẫn, có lúc hận đến mức muốn lột da cậu đem rán, có lúc lại gần như cưng chiều, cảm giác đó rất khó diễn tả, giống như coi cậu là con, để mặc cậu làm theo ý mình, cậu muốn gây sự thế nào, chống đối thế nào cũng không chấp, đó là thái độ khoan dung điển hình của trưởng bối với con cháu, mặc dù bề ngoài tỏ ra giận dữ, nhưng trong lòng dường như không chấp…”
“Anh càng nói càng vớ vẩn! Tôi không phải là con ông ta, sao ông ta có thể không chấp tôi?”
“Cho nên anh mới thấy kỳ lạ.”
Đêm đó, Tnệu Thành Tuấn hầu như không ngủ, anh không ngốc, mối băn khoăn của Chương Kiến Phi thực ra cũng là băn khoăn của anh. Trong quá trình Bác Vũ thu mua Hồng Hải lần thứ hai, thái độ ngồi chờ chết của Chương Kiến Đức quá đáng ngờ, nhất định ẩn chứa bí mật không thể nói ra. Chương Kiến Đức mong anh chết, sao có thể giương mắt nhìn Hồng Hải rơi vào tay anh? Để đối phó lâu dài với Bác Vũ thậm chí ông ta còn không ngại dẫn sói vào nhà, lôi kéo tập đoàn Duy La Phan làm chỗ dựa, bây giờ lại đột nhiên đầu hàng, giơ cổ cho anh chém, quả thực không phải là phong cách của Chương Thế Đức, hai lần thu mua, phương thức đối phó hoàn toàn khác hẳn, trong quá trình đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Quá nửa đêm, ngoài trời có mưa nhỏ, Triệu Thành Tuấn nằm trên giường nhìn màn đêm đen như mực bên ngoài, lòng trống rỗng, chuyện cũ theo tiếng mưa gió dồn dập ào về. Tám năm rồi, mẹ ra đi đã tám năm, nếu mẹ còn sống anh có rất nhiều điều muốn hỏi bà, anh mong đêm nay mẹ lại đi vào giấc mơ của anh, anh muốn ôm mẹ mà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




