|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cô. “Anh sẽ tiếp tục cầu nguyện, cầu nguyện, dùng chân tình đến làm emcảm động rồi say yes? Không, đó không phải là tác phong của Quan Thần Cực anh.”Cầm lấy nhẫn, động tác của anh dịu dàng nhưng vô cùng kiên định lồng vào ngónáp út của cô. “Hướng Phù Nhã em đời nàykiếp này chính là người phụ nữ của Quan Thần Cực, em dám không lấy anh làmchồng thử xem?”
Tốt lắm, quả nhiên là tác phong nhà quan, bá đạo lạikhiến cho cô ngọt tận đáy lòng, người đàn ông này thế nhưng quỳ xuông cầu hôncô, có thể khiến anh quỳ gối, cô còn rụt rè để làm gì? Hơn nữa, cô cũng muốn gảcho anh.
“Được rồi, em đây gả cho anh.” Nhẫn đều đã đeorồi, nghĩ muốn không cũng khó đi.
Đến lúc này anh mới vừa lòng lộ ra nụ cười, đứng lênôm cô vào lòng. “Vài ngày nữa chờ thân thể em ổn định chút, chúng ta đi Nam Bộnói với mẹ em chuyện kết hôn.” Anh rõ ràng cảm giác được sự khẩn trương củangười trong lòng, bàn tay liền vuốt ve cánh tay mảnh khảnh của cô, trấn an từngchút, từng chút. “Cho dù thế nào, bà ấy đều là mẹ của em, mặc dù không thânthiết nhưng đó là lễ phép.”
“Anh, anh làm sao có thể…” Biết? Cô há hốc mồm, vôcùng vất vả nói hết câu.
“Anh là Quan Thần Cực, một khi đã nhìn trúng một ngườithì chắc chắn sẽ không thể chẳng hiểu chút chuyện gì về người đó đi?” Hôn lênmái tóc dài, trên thực tế, từ ngày lần đầu tiên gặp cô, không đến hai giờ, tưliệu cá nhân của cô đã hoàn toàn được đưa đầy đủ lên trên bàn của anh rồi. tổngkhông thể đối cô hoàn toàn không biết gì cả đi?”
Khó trách lần đầu tiên anh mở miệng nói chuyện liềngọi ngay tên của cô, Hướng Phù Nhã cũng không rõ trong lòng mình giờ là tư vịnhư thế nào, sự riêng tư bị anh tra xét, nên tức giận hay vẫn là nhục nhã đây.
“Bảo bối, anh chỉ là muốn biết thêm về em thôi.” Anhcúi đầu thấp giọng, mang theo một tia dịu dàng.
Cô không dễ dàng trấn an như vậy. “Nhưng em một chútcũng không hiểu về anh.” Cô không biết, nhà của anh là như thế nào, không biếttrong nhà còn có những ai, thậm chí không biết, anh phần lớn ở lại Đài Loan hayvẫn là tạm thời nữa.
“Về anh, em lập tức sẽ được biết, muốn biết baonhiêu đều có thể.” Anh cười khẽ. “Nhưng mà trước hết, ít nhất anh cũng cần đượcmẹ em đồng ý đã đi.” Anh muốn kết hôn với con gái nhà người ta, lại là kiểu lênxe trước rồi mới mua vé bổ sung, tối thiểu cũng cần hiểu được hai chữ tôn trọnglà gì mới được.
“Vâng.” Cô thản nhiên đáp lời, miễn cưỡng đồng ý.
Anh ôm cô vào lòng, bảo bối của anh thật ra chính làmột người con gái hết sức quật cường, mà sự quật cường này khiến anh cảm thấyvô cùng thích thú.
Thân thế của Hướng Phù Nhã kì thật hết sức đơn giản,báo cáo Jason đưa lên cũng chỉ là một tờ giấy mỏng. Khi cô mười lăm tuổi, chabị bệnh qua đời, mà mẹ thì hai tháng sau đã tái giá, đến Đài Nam, trước mắt cóchồng cùng với một đứa con, trở thành một gia đình ba người bình thường.
Hướng Phù Nhã không theo mẹ đến Đài Nam, cô một mìnhsống tại nhà trọ mà cha để lại, sống dựa vào số tiền cha để dành, trừ bỏ haingười bạn tốt đã quen biết từ lúc đi nhà trẻ là Nghê Bối Bối và Diêu Thủy Tinhthì cuộc sống của cô phạp thiện khả trần 0 đến cựcđiểm.
0
“Kỳ thật, em đã sớm nhận ra, trước khi cha mất, mẹthường xuyên đi gặp gỡ ở ngoài, không trở về nhà, nếu có ở nhà cũng chỉ là mắngcha vô dụng, cho tới bây giờ cũng chưa từng để ý đến em.” Cô nhắm mắt lại, tựađầu vào chiếc ghế. “Cha thật sự rất yêu thương em, nhưng mà tình yêu đơn phươngcủa ông thật sự rất đáng buồn, thay lòng đổi dạ chính là thay lòng đổi dạ,không yêu chính là không yêu, mẹ kỳ thật đã luôn muốn ly hôn, nếu không phải…”Cô dừng lại một chút. “Nếu không phải sau đó cha bị phát hiện mắc chứng bệnhđại tràng, không sống thêm được vài năm nữa, em nghĩ bà cũng sẽ không chịu đựnglâu đến vậy.”
Dù sao, cha vẫn đều đối xử thật tốt với mẹ, tốt đếnkhông thể tưởng tượng nổi, mẹ vẫn còn có chút lương tâm, chỉ cần nhẫn nhịn mộtđoạn ngắn thời gian, thỏa mãn tâm nguyện cuối cùng của chồng, bà cũng đồng ý.
“Anh có biết lúc cha em mất ở bệnh viện, mẹ đãmang thai hơn năm tháng rồi không, châm chọc cỡ nào, bà ta lúc nào cũng khôngđể ý đến cảm thụ của cha, mang thai đứa nhỏ của kẻ khác và nhìn chồng mất đi sẽlà một loại tâm tình như thế nào?” Khóe mắt hơi ướt, nhưng cô sẽ không rơi lệvì câu chuyện này nữa.
“Có lẽ em không thể hận bà, dù sao sau khi chaqua đời, bà để lại tiền cùng phòng trọ cho em, không đến mức để em lưu lạc đầuđường.” Với điều kiện là không được đến quấy rầy mái ấm hạnh phúc mới củabà.
Kỳ thật, cho dù mẹ không nói ra, cô cũng sẽ không đi.Cha rõ ràng còn có thể sống thêm một năm nữa, vì sao mới được bảy tháng đã rađi, vì sao? Con người ta một khi đã tan nát cõi lòng, sống còn ý nghĩ gì chứ?Người cha nho nhã từ ái của cô, yêu thương cô như vậy nhưng lại không giữ nổingười con gái mình yêu.
Hướng Phù Nhã không tự chủ được vỗ về bụng của mình,cô không thể hiểu nổi, làm sao có người có thể đối xử nhẫn tâm như thế với đứanhỏ do chính mình sinh ra, nhẫn tâm đến thế, tuyệt tình đến thế, tình yêu làcái gì, một khi đã yêu là có thể vứt bỏ mọi thứ xung quanh sao?
“Yêu phải một người vốn không thmình là thống khổ biếtbao nhiêu, từ đó về sau, em liền thế, tuyệt đối sẽ không để cho mình có kết cụcđáng buồn giống như ba. Người em yêu nhất định cũng phải yêu em mới được.” Cômở to mắt, nhìn gương mặt tuấn tú bên cạnh lóe ra nhu tình.
Anh nắm tay lái thật chặt, quay đầu nhìn cô một cái,nở nụ cười. “Em yên tâm, anh vĩnh viễn sẽ đối tốt với em, vĩnh viễn sẽ khôngrời bỏ em.”
“Em đương nhiên biết, bằng không em còn lâu mới chịugả cho anh.” Cô cười ngọt ngào, cảm thấy nỗi đau đớn tận tâm từ ngày xưa đã dầnbị những sủng ái yêu thương của anh chen lấp. Tựa đầu vào ghế dựa trằn trọc mộtchút, sau đó cô liền chìm vào giấc ngủ.
Anh điều chỉnh lại độ ấm trong xe, tuy rằng hiện giờnhiệt độ không khí rất cao nhưng thân thể của cô vốn không được như bìnhthường, luôn khiến anh lo lắng, trăm ngàn không thể để cho cô bị cảm. Bởi vì cômang thai nên anh mới thay đổi xe, tuy rằng tốc độ không cao những càng chậmcàng tốt, tình trạng của cô bây giờ cần được ổn định, anh muốn cô an ổn ngủ ởtrong xe mà không bị khó chịu.
Gặp mẹ của Hướng Phù Nhã- Trần Vận Như thực ra cũngchẳng phải chuyện khó khăn gì. Dù sao đối với cô con gái từ nhỏ đã không thèmquan tâm, cuộc sống của cô không phải do bà quyết định là được. Bà đã có giađình của riêng mình, mặc dù trong lòng vẫn còn bất an nhưng không rảnh đi để ýcuộc sống của con gái chồng trước. Nói đến cùng, vẫn là vì hai chữ ích kỷ. Vìtình yêu của chính mình, bà bỏ qua con gái, lừa gạt lương tâm bản thân, lừa gạtchính mình rằng mọi thứ vẫn ổn, nhưng mỗi khi về đêm, bà đều gặp ác mộng, luônnhìn thấy ánh mắt bất đắc dĩ và đau thương của người chồng đã mất trong quákhứ.
Con người thực sự có thể vô tri vô giác sao? Tuy rằngđối với chuyện Hướng Phù Nhã mới mười tám tuổi đã chuẩn bị kết hôn, bà có chútgiật mình, nhưng mà khi nhìn thấy chi phiếu hơn bảy con số mà Quan Thần Cực đưara thì bà liền vui vẻ không có ý kiến gì. Mẹ ruột bạc tình, Hướng Phù Nhã cũngkhông vì thế mà cảm thấy thương tâm.
Từ lúc còn nhỏ đến giờ, cô đã học được cách dựa vàochính mình, mẹ luôn không để ý đến cô, cha lại là giáo sư đại học, tuy rằng yêuthương cô nhưng công việc bộn bề, hơn nữa cha là đàn ông, rất nhiều chuyện côđều phải tự mình để ý.
Nhìn cô nhu nhược ngọt ngào thật ra là người phithường độc lập lại có chủ kiến, đối với việc chính mình muốn gì đều có thể rõràng. Ngoài mềm trong cứng là từ tốt nhất để hình dung về cô.
Quan Thần Cực nhìn Trần Vận Như, rốt cục cũng biếtHướng Phù Nhã lớn lên thì ra giống cha, như thế là tốt nhất.
Công việc xuống phía Nam gặp gỡ người lớn rất nhanhliền hoàn thành. Hướng Phù Nhã chẳng có bao nhiêu lời muốn nói với mẹ, QuanThần Cực đối với mấy kẻ khúm núm này cũng không định nói ra suy nghĩ của mình,vì thế hai người nhanh chóng trở về nhà.
Rốt cục bảo bối của anh cũng có thể danh chính ngôn thuận nép vào bên dưới cánh chim của mình, Quan Thần Cực lần đầu tiên
trong đờicảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Chương 6
Bảo bối thân yêu, những lời hứa hẹn của tương lai, anhnhất định sẽ thực hiện tất cả.
Tĩnh dưỡng tại một ngôi biệt thự thật to, mỗi ngày đềubị má Điền bắt uống hết đủ loại canh bổ dưỡng, gương mặt của Hướng Phù Nhãnhanh chóng béo tròn lên, làn da cũng trở nên mượt mà sáng bóng, khắp người tảnra một loại hơi thở quyến rũ vô cùng.
“Này, cậu ở nhà nuôi heo thôi mà cũng lâu như vậy, saolúc nào cũng thất hẹn thế?” Ở bên kia điện thoại truyền tới những tiếng bất mãncủa Nghê Bối Bối, có quá mức hay không chứ?! Trước khi nghỉ hè, bọn họ lúc nàocũng ở cùng nhau một chỗ, bây giờ cô cô này bắt đầu biết yêu đương rồi thì ngaycả bóng người cũng không thấy đâu? Hừ, khi dễ Bối Bối cô là người cô đơn duynhất chắc?
“Cậu không phải đang đi làm thêm sao?” Hướng Phù Nhãnhấp một ngụm nước, hương vị ngọt ngào lan tỏa khiến cô cảm thấy vô cùng thoảimái.
“Mình cũng không phải mỗi phút mỗi giây đều làm việc.”Tuy rằng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




