|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cô mới lên làm nhân viên chính thức nhưng mà vẫn có thời gian nghỉngơi, hiểu không? Mệt mỏi mấy ngày, đang muốn hẹn lũ bạn ra chơi cho thư tháimột chút, ai dè phát hiện ra là hẹn ai cũng! Không hộc máu mới là lạ. “Mình gửicho cậu nhìn tin nhắn như vậy? Sao cậu cái nào cũng không trả lời thế?!”
“A, cái này……” Đều tại cái kẻ ngang ngược QuanThần Cực kia, anh nói di động có sóng điện từ nên không cho phép cô dùng! Đemđiện thoại của cô tịch thu, báo hại cô bây giờ chỉ có thể liên lạc với Bối Bốibằng điện thoại bàn, may mà cô còn không quá thích chạy ra ngoài chơi đấy.
“Cậu tìm mình có chuyện gì sao?” Cô vội vàng nói sangchuyện khác.
“Nhất định phải có việc mới có thể tìm sao? Cái đồ vôlương tâm nhà cậu, cùng bạn trai ở chung liền quên hết bạn bè, đúng không?” Côđi đến tận nhà Tiểu Nhã tìm người mới biết không có ai ở đó, thậm chí ngay cảđêm cũng không về. Cô cô đáng giận, chắc chắn là đến ở nhà của người bạn traithần bí đó rồi, thật không ngờ Tiểu Nhã bảo thủ của bọn họ đã tiến triển đếnmức này rồi.
“A……” Cách điện thoại nhưng mặt của Hướng Phù Nhãvẫn đỏ ửng lên. “Vậy cậu có muốn tới đây chơi không?” Thời tiết nóng như vậy,hiện tại thân thể cô cũng không thích hợp đi ra ngoài, cứ hẹn Bối Bối tới đâychơi cũng được.
“Như thế nào, cuối cùng cũng chịu để cho chúng mìnhgặp mặt người bạn trai trong lồng kính của cậu?!” Chế nhạo, chế nhạo.
Ừm, trên thực tế, không phải bạn trai mà là vị hônphu, bất quá Hướng Phù Nhã vẫn không dám thông báo qua điện thoại như thế, miễncho Bối Bối lại hung hãn lao tới trực tiếp lột da của mình.
Cô vội vàng đọc địa chỉ, đại khái hơn hai giờ sau, haingười bạn mang hai vẻ mặt khác nhau liền bước vào phòng khách.
“Hướng Tiểu Nhã, lần này cậu chết chắc rồi!” Nghê BốiBối hung hăng trừng mắt nhìn chằm chằm đại sảnh xa hoa cao nhã nhưng khí chấtkhông chút tầm thường này, sắc mặt âm trầm, thực ra, từ lúc cùng Thủy Tinh đivào khu đất tư nhân này, hai người đều đã lâm vào trầm mặc rồi.
Diêu Thủy Tinh thì vẫn giữ nguyên vẻ mặt có chút đămchiêu như lúc nãy.
Má Điền vừa mang lên hai bát dâu tây ướp lạnh đã thuhút ngay ánh nhìn thèm nhỏ dãi của cô.
“Thiếu phu nhân, tổ yến sào của cô đã xong rồi, tôilập tức bưng tới ngay đây.” Nhìn ánh mắt tham ăn của thiếu phu nhân, má Điềnthương tiếc nở nụ cười.
“Thiếu phu nhân?” Có tiếng người hít sâu rồi thét chóitai vang lên.
Hướng Phù Nhã vô lực thở dài, má Điền thật là, mặc dùcô đã cố gắng sửa vô số lần nhưng bà vẫn cứ kiên trì gọi cô là thiếu phu nhân,mãi không lay chuyển được nên cô đành phải nghe theo.
Đưa cho mỗi người một ly nước xong, má Điền còn dặn dòHướng Phù Nhã nhất định phải thừa lúc còn nóng uống hết xong rồi mới chịu yêntâm mà lui đi.
Bởi vì Quan Thần Cực không thích có quá nhiều người ởtrong nhà cho nên trừ những người ở công ty vệ sinh cố định mỗi ngày đến quétdọn nhà cửa, tu sửa biệt thự và má Điền ra thì chỉ còn có chú Thanh chăm sóchoa cỏ và nhân viên bảo vệ ở cửa mà thôi.
“Thủy Tinh, chúng ta sẽ không phải là đi nhầm thờigian rồi đi?” Nghê Bối Bối nhấp một ngụm nước thơm, ngây ngô hỏi. Đây là thờiđại nào rồi mà vẫn còn có người xưng hô
là thiếu phu nhân chứ?!
Diêu Thủy Tinh không để ý đến vấn đề của cô mà trực tiếphỏi Hướng Phù Nhã: “Bạn trai của cậu tên là gì?”
“…… Quan Thần Cực.” Thanh âm nhỏ tí, có chút chộtdạ vang lên.
“Mau nói cho mình biết, sẽ không phải là Quan Thần Cựckia đi–” Khuôn mặt luôn luôn
lạnh lùng bắt đầu có một tia dao động. Diêu gia cũnglà nhà giàu có số một số hai ở Đài Loan, từ lúc mười sáu tuổi Diêu Thủy Tinh đãbắt đầu đến thực tập tại Diêu Thị, thế nên cô đối với những động thái của giớithương nhân đều hết sức rõ ràng.
“Chính là, ừm, người đó đấy.” Mấy ngày nay Jason cómang tới một ít tài liệu của công ty giúp cho Hướng Phù Nhã hiểu biết mình rốtcuộc đã gả cho người như thế nào, có bao nhiêu tiền, mà Jason còn nói thêm, đâychỉ là một phần trong sản nghiệp của Quan gia mà thôi, quả thực rất khủng bố.
“Cái người Scotland kia sao?”
“Thật sự!” Gật đầu mạnh một cái, Diêu Thủy Tinh cầm lylên, ngửa đầu uống một hơi, căn bản quên mất không để ý nó vẫn còn là đá.
“Hai người thần thần bí bí cái gì thế?” Nghê Bối Bốikhông hiểu rõ ràng liền hỏi.
Diêu Thủy Tinh cúi đầu, không nói một câu, khiếp sợquá lớn khiến cô nhất thời không thể khôi phục kịp. HướngPhù Nhã mở cái miệng nhỏ, từng ngụm từng ngụm tỉ mỉ uống bát canh bổ dưỡng máĐiền đã nấu cho, sau một lúc lâu mới khẽ lên tiếng. “Cái kia…thật ra, mình…đãcó thai, cho nên…lập tức muốn kết hôn–” Nếu là chuyện đã định thì để một lầnnói ra toàn bộ đi.
Uy lực của quả bom này quả nhiên đủ lớn!
“Cho nên, em bị mắng rất thảm thương sao?” Quan ThầnCực ôm cô thiếu nữ xinh đẹp đang vô cùng ủy khuất vào lòng, vẻ mặt thương tiếc.
“Vâng.” Cô ngoan ngoãn gật đầu, đôi môi phấn nộn khẽchu lên, ánh mắt đáng thương vô cùng. Hôm nay bị Bối Bối mắng cho không biếttrời đất, haizz, ai bảo cô chuẩn bị kết hôn rồi mới chịu thông báo cho bạn tốtcủa mình, nhưng mà cô cũng rất oan uổng nha, rõ ràng kết hôn cũng là quyết địnhđột ngột với cô mà…
May là bạn tốt dù sao cũng vẫn là bạn tốt, tuy rằngtức giận vì muộn như vậy mới được thông báo nhưng vẫn đặt hạnh phúc cùng sự vuivẻ của cô lên hàng đầu, Bối Bối còn nói: “Nếu Quan Thần Cực đối xử với cậukhông tốt thì nhất định phải nói với bọn mình, tớ giúp cậu giáo huấn anh ta!”
Cô thật sự rất vui vẻ, mặc dù mẹ không thương mìnhnhưng cô có được những người bạn tốt nhất trên đời, bất luận là lúc nào cũngluôn ở bên cạnh cô, vì thế Hướng Phù Nhã sẽ không bao giờ buồn phiền vì ngườimẹ ấy nữa.
“Đừng buồn.” Anh hôn nhẹ lên hai má phấn hồng của cô.“Dù sao sớm muộn gì cũng phải nói.” Lúc anh trở về từ công ty thì những ngườibạn tốt ấy đã rời khỏi từ lâu nên không có cơ hội gặp mặt. Nhưng mà xem ra quamiêu tả của cô thì hôm nay Tiểu Nhã của anh bị mắng thật thê thảm rồi. “Khẩu vịcủa em bữa nay thế nào? Có uống thuốc bổ mà má Điền chuẩn bị không?”
Nói đến thuốc bổ, gương mặt đáng yêu của Hướng Phù Nhãliền nhăn tít lại càng nhiều: “Anh đi nói với má Điền đi mà, đừng bắt em uốngcái loại thuốc bổ đó ba bữa một ngày nữa được không?Em ăn muốn nôn ra đến nơirồi!” Má Điền cực kì khủng bố, nhão nhão sệt sệt dạng nào cũng làm ra được, hômnay nhân sâm, ngày mai tổ yến, muôn hình vạn trạng, mùi vì càng khỏi bàn, đadạng vô cùng, làm ơn đi, bây giờ đang là mùa hè nha, thuốc bổ như thế khiến côchỉ muốn phát điên lên thôi.
“Yên tâm, má Điền đối với những phương thuốc cổ truyềncó nghiên cứu qua, bà ấy sẽ căn cứ theo thời tiết để chuẩn bị thức ăn, em phải ngoanngoãn nghe lời mới được.” Vuốt ve làn da càng lúc càng mịn màng của cô, anh đốivới tay nghề của má Điền vô cùng hài lòng nên âm thầm quyết định phải vỗ béo cômột chút.
“Dạo này em ăn uống nhiều nên béo lên rất nhanh.” Côoán giận, không thích bộ dáng tròn mập thũng trướng lên của mình chút nào.
“Làm sao lại béo lên được?” Bàn tay to xấu xa ở trênngười cô dao động, khẽ dời tới bộ ngực sữa, xoa nắn nhẹ nhàng. “Chỗ này hìnhnhư lớn lên không ít.”
“Đáng ghét!” Mặt cô đỏ ửng lên, muốn gạt cái tay xấuxa trên ngực mình ra nhưng Quan Thần Cực nào chịu nghe lời dễ dàng như thế.
Bàn tay lần theo áo ngủ tơ tằm tiến vào bên trong, khẽvuốt ve bộ ngực không hề mặc áo lót. “Bảo bối, em quả nhiên lớn hơn nhiều rồi.”Anh tà mị thì thầm bên tai cô, ngón tay vẫn không ngừng sờ soạng.
“Đau!” Cô thất thanh kêu lên, tóm lấy tay anh ngănlại. Thân thể cô bây giờ cực kì mẫn cảm, một chút kích thích đều chịu khôngđược, anh chỉ cần xoa nhẹ là đã có cảm giác rồi.
“Anh sẽ nhẹ nhàng, không đau đau.” Anh trắng trợn vénáo ngủ lên, áp môi mình vào.
Cô yêu kiều rên rỉ, chịu không nổi sự càn rỡ của anh,hô hấp càng thêm dồn dập, thân thể trằn trọc ở trên giường, muốn xoay mìnhtránh thoát mà lại như luyến tiếc, cứ muốn hưởng thụ tiếp cảm giác kích thíchnày, hình như cô đúng là hết thuốc chữa rồi.
Quan Thần Cực bỗng nhiên ngừng lại, ngẩng đầu nhìn dấuhôn của mình trên ngực cô, hơi thở anh gấp gáp nặng nề như người vừa chạy nămngàn mét vậy.
Một lúc lâu sau, anh cắn răng. “Chờ thêm bốn tháng nữaxem anh thế nào dạy dỗ em.”
Đã có một lần giáo huấn, anh không dám làm ra chuyệnkhiến mình phải hối tiếc nữa. Lần kiểm tra trước bác sĩ có nói, kích thích tìnhái quá lớn sẽ khiến tử cung của cô co rút mãnh liệt, cục cưng ở trong bụng chịukhông nổi mới bị động thai, vì thế gần đây anh ngay cả âu yếm một chút cũngkhông dám, dù sao bảo bối của mình có bao nhiêu mẫn cảm anh đều hiểu rõ.
Hướng Phù Nhã nằm ở trên chiếc giường mềm mại, chumiệng lên, ánh mắt mang theo tia nhìn xuân sắc, bộ dáng kiều mị này quả thựckhiến Quan Thần Cực thiếu chút nữa không nhịn được nhào tới lần nữa.
Anh oán hận nằm xuống, đem cô gái bên cạnh ôm chặt vàolòng. “Còn lấy ánh mắt câu dẫn anh nữa, anh sẽ mặc kệ em luôn.”
Cô nào có! Hướng Phù Nhã ủy khuất cắn cắn môi, nhưngcũng đành ngoan ngoãn nằm im không dám động đậy nữa bởi vì anh ôm rất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




