|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đâu.” Cô dịu dàng trấn an: “Anh đi làm việc sớmmột chút đi, như vậy mới có thể về nhà nhanh hơn, em chờ anh mà.”
“Được rồi.” Anh có chút mất hứng nói nốt, rồi khôngquên cẩn thận dặn dò: “Nếu ở nhà quá nhàm chán thì hãy bảo Ruth cùng em đi dạotrong hoa viên một chút, hoặc là tới phòng nghe nhìn xem chiếu phim đi cũngđược.”
“Em biết rồi mà, anh thật quá dông dài–” Cô bật cườikháng nghị, cuối cùng, dưới sự dặn dò liên miên không ngừng nghỉ của anh, dứtkhoát cúp điện thoại.
Sắc Vi sơn trang là nơi kỷ niệm mang tên nữ bá tước đệnhất, tên đầy đủ của bà là Cát Sắc Vi, nghe nói bà vô cùng xinh đẹp, mê người,hấp dẫn được vị quý tộc Đông phương rồi cùng nhau nên duyên vợ chồng, câuchuyện tình yêu xa xưa của họ đã sớm trở thành truyền kỳ nơi đây, không aikhông biết.
Tòa sơn trang này đã trải qua hơn bốn trăm năm mà vẫngiữ được những đường nét cổ xưa quí phái, có thể thấy nó được bảo trì rất khá,mọi người cũng hết sức quan tâm chú trọng đến việc đó. Giống như những tòathành khác ở Scotland, Sắc Vi sơn trang cũng được xây dựng từ những tảng đá lớnvô cùng công phu, rườm rà, có một con sông sạch sẽ, rộng rãi uốn lượn xungquanh để bảo vệ bên trọng, Hướng Phù Nhã khẽ vén váy nhẹ nhàng bước lên nhữngbức tường thành thật dày, khung cảnh lập tức thu vào mắt khiến cô hoàn toàn bịth
Đất đai ở đây rộng rãi vô cùng, khắpnơi đều là những mặt cỏ xanh biếc, rừng cây tươi mát bạt ngàn, còn có cả nhữngbông hoa điểm xuyết bên trên, một cái rồi lại một cái biệt thự nho nhỏ hai tầngnối tiếp nhau trải rộng trên cỏ, cách tòa thành một đoạn không xa, vừa vặn cóthể bao vây xung quanh nó.
Nếu không phải đằng xa kia là một con đường quốc lộ, ôtô chạy bon bon không ngừng, cô thực sự đã nghĩ mình có phải trở về kinh đôScotland thời kì trung đại rồi hay không, nơi này quả thật đẹp như một bứctranh trung cổ vậy.
Edinburgh không hổ là kinh đô của Scotland, thành cổdu lịch được chào đón nhất châu Âu, nơi này bất kì cảnh đẹp nào cũng rực rỡ nhưtrong tranh, mang theo phong tình đặc hữu của Scotland làm cho người ta một khiđã nhìn đều luyến tiếc phải dời mắt.
“Nơi này chỉ là một trấn nhỏ tư nhân, thuộc sản nghiệpcủa ông chủ.” Ruth phủ thêm cho cô một cái áo choàng, tòa thành rất cao, giórất mạnh nên không thể không cẩn thận được. “Mỗi một đời con cháu của Quan giađều được xuất thế ở nơi này.”
“Cô nói nơi này…” Bàn tay nhỏ bé của Hướng Phù Nhã bấtchợt vung lên trong không trung. “Là của Quan Thần Cực?!” Trời ạ, đây là cả mộtthị trấn nha, nhà cửa san sát nối nhau như thế, còn có cả toà thành lớn nhườngnày mà còn bị gọi là thành nhỏ, ai tin nổi chứ? Quan Thần Cực còn dọa cô nhưvậy nữa thì cô thực sự sẽ chạy trốn mất thôi.
“Đúng vậy, từ rất lâu trước đây, nơi này đã là sảnnghiệp của Quan gia rồi, cư dân của thị trấn trên ước chừng 70% đều làm ở trongcác công ty, xí nghiệp trực thuộc Quan thị.” Nhà của Ruth cũng không là ngoạilệ, Quan gia nuôi sống hàng vạn cư dân trong thị trấn nhỏ này, là vị anh hùngcủa tất cả mọi người. Suốt vài thập niên gần đây, tham quan du lịch của thịtrấn phát triển vô cùng tốt, du khách tới thăm nối đuôi nhau không dứt, hấp dẫnnhất đối với bọn họ chính là những cổ vật xa xưa của dòng họ Quan gia, đángtiếc không ai có được cơ hội tiến vào nhìn tận mắt cả.
“Tôi nhớ Quan Thần Cực hình như vẫn còn ông bà thìphải!” Hướng Phù Nhã vội vàng nói lảng sang chuyện khác, nếu còn nghe thêm nữa,cô sợ mình sẽ nhịn không được mà lập tức mua vé máy bay chạy về Đài Loan mấtthôi
“Lão gia cùng lão phu nhân ở nơi khác, họ thích khíhậu ở đó hơn, bất quá cô cùng cậu chủ cử hành hôn lễ thì hai người sẽ trở vềngay.”
Được rồi, tài phú của Quan gia quả nhiên dọa người,bất quá nhân khẩu lại đơn giản, không phức tạp cho lắm. Hướng Phù Nhã tự an ủichính mình, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Những ngày kế tiếp, mặc dù Quan Thần Cực cố gắng đểcho cô nghỉ ngơi nhưng cũng có những chuyện Hướng Phù Nhã phải đích thân làm,ví dụ như thử áo cưới chẳng hạn. Nhìn bộ lễ phục trắng muốt được vận chuyển tớitừ Paris kia, cô lại một lần nữa trợn mắt há hốc mồm.
“Phu nhân, bây giờ cô có thể mặc thử xem để có vừa lòngkhông để tôi còn biết đường sửa chữa.” Nhà thiết kế áo cưới nổi tiếng đến gần,vẻ mặt hòa ái tươi cười, cung kính nhìn cô, bàn tay mảnh khảnh bận rộn sửa sanglại tà váy bên dưới. Ông ta may mắn vì được là người thiết kế áo cưới cho nữchủ nhân tương lai của Quan gia, đây quả thực chính là vinh dự lớn lao, bộ áocưới này cũng là tâm huyết bao ngày ông lao tâm khổ tứ, từng thước vải, từngmũi kim cũng đều được ông tự tay cắt may, thêu dệt mà tạo thành.
Hướng Phù Nhã có chút nín thở nhìn bộ lễ phục xa hoakia, được rồi, cái áo cưới này chắc chắn sang quý đến độ cô không dám hỏi giánữa, nghe đâu mỗi một tấc ren ở mặt trên của váy kia đều do nhà thiết kế tựmình khâu lên, mỗi một viên trân châu sáng bóng được đính vào cũng đều do ôngta chọn lựa kĩ càng trước đó.
Cô thừa nhận, tiền tài đi đôi với địa vị, đôi khi cũngkhông đại biểu là tục khí, nhìn bộ quần áo cao quý thanh lịch trước mắt, hoa lệcòn mang theo nét thanh thuần khó tả, quả thật cô rất thích nó.
Hướng Phù Nhã mặc lễ phục chậm rãi đi ra khỏi phòngthay đồ, nhìn nét mặt sợ hãi kinh ngạc của mấy người đi theo, cô lại một lầnnữa thừa nhận, quả nhiên có nhiều tiền cũng không phải là một chuyện quá ư saitrái.
Chiếc váy được thiết kế ngang vai, sau lưng là mộtchiếc nơ dài tinh xảo, bên vai trái cũng có một cái nơ con bướm điệu đà, mangtheo chút thanh xuân nghịch ngợm. Lớp ren trắng muốt tinh tế được tạo thànhtừng đóa, từng đóa quốc hoa của nước Anh [1"> đnhaunở rộ trước ngực áo, tôn lên đường cong nõn nà của bộ ngực, bênhông còn thêm một chiếc thắt lưng che khuất cái bụng bầu bốn tháng, lại làm lộra cả vùng lưng xinh đẹp; tà váy rất dài, thiết kế cũng rất công phu chi tiếtmà không chút thô tục, lại mang theo vài phần thành thục, tao nhã, nữ tính.
Nhìn xem Hướng Phù Nhã cô, một nữ sinh mới chỉ mườitám tuổi, còn chưa bước chân vào giảng đường đại học đã mặc lên người bộ áocưới cao sang như thế, quả thực hệt như những thiên kim tiểu thư bình thường,khí chất bất phàm.
“Phu nhân, người thật sự là cực kỳ xinh đẹp.” Ruth kéokéo làn váy dài chấm đất dưới chân cô, sợ hãi nói.
Ngay cả nhà thiết kế Craig cũng kích động cầm lấy bàntay đang mang chiếc bao màu trắng của cô, dùng thứ tiếng Trung không mấy lưuloát than lên: “Phu nhân, người quả thực đã mang đến sinh mệnh cho quần áo củatôi!” Khóe mắt mang lệ, cô gái phương Đông này quả thật là đẹp như một đóa senmới nở rộ, nếu cô ấy không phải là vợ sắp cưới của tổng tài Quan thị, ông thậtsự rất muốn mời cô trở thành người mẫu cho nhãn hiệu thời trang của mình.
“Cái áo cưới này có phải quá mức long trọng không?” Bịmọi người nhìn quá chăm chú khiến Hướng Phù Nhã ngượng ngùng, khuôn mặt ửnghồng, cúi gằm đầu xuống, chuyên chú cởi bao tay.
“Không long trọng, không long trọng, phu nhân nghĩ thửxem, ngay cả nữ hoàng bệ hạ [2"> cũngđến để tham dự hôn lễ, người trang điểm như vậy quả thực là không thể tốt hơnđược nữa rồi.” Cái gì?
Nữ hoàng? Bao tay trắng noãn giống như đóa hoa hồngtrắng rơi xuống mặt đất, ai mau nói cho cô biết, sân bay gần nhất ở nơi nào???
[1"> Quốc hoa của nước Anh: hoahồng Tudor, có nguồn gốc từ cuộc Chiến tranh hoa hồng -30. Đây là cuộcnội chiến xảy ra giữa hai dòng họ Lanchester (với biểu tượng hoa hồng đỏ) vàYork (với biểu tượng hoa hồng trắng). Chiến tranh kết thúc với chiến thắng củaHenry Tudor, người nhà Lanchester. Ông đã sáng lập nên vương triều Tu dor caitrị nước Anh và xứ Wales trong 117 năm với quốc huy được lựa chọn là hoa hồng Tudor – biểu tượng hoa được thống nhất từ ểu tượng của hai dòng họ.
Kì thực đó chỉ là tên gọi thôi, chứ hoa hồng Tudor hem có thực á, làm gì có loại hồng nào tên thế. Gọi vậy để phân biệt a, vì quốc hoa của Mĩ và Bulgari cũng là hoa hồng
[2"> Nữ hoàng bệ hạ: Nữ hoàng Anh đó mọi người, bạn Nhã chạy là phải rồi, anh Thần Cực quả nhiên thâm tàng bất lộ, giờ nếu bảo anh í là hoàng tử chắc bạn Nhã hóa thành tượng luôn mất thôi ~~~
Chương 7
Bảo bối thân yêu, thì ra tình yêu của chúng mình thựcsự đã chuyển biến.
Cục cưng trong bụng của Hướng Phù Nhã đã hơn nămtháng, từ một tháng trước đây thông qua kiểm tra siêu âm đã có thể xác định,đứa trẻ trong bụng cô là một bé trai, bác sĩ nói cơ bắp cùng hệ thần kinh củanó đã cơ bản hoàn thiện, thính giác cũng phát triển rất tốt, có thể nghe đượctiếng tim đập của mẹ, cũng đã có thể phản ứng được với các tiếng động bênngoài.
Chuyện này đối với hai ông bố bà mẹ trẻ tuổi đều hếtsức đáng mừng, mỗi ngày Quan Thần Cực đều chăm chỉ chịu khó ghé vào bụng của cônói chuyện với cục cưng, còn việc nói chuyện phiếm với con trai mỗi ngày đã trởthành việc tất yếu trong cuộc sống của Hướng Phù Nhã.
Dưới ánh nắng tươi sáng và không khí mát mẻ của thángchín, từng tiếng sáo du dương hòa theo cơn gió bay khắp chân trời, Hướng PhùNhã chính thức trở thành vợ của Quan Thần Cực, đồng thời cũng trở thành phunhân công tước Anh.
Danh hiệu này thật sự cho cô kinh sợ không nhỏ, trướcgiờ cô chỉ biết đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




