|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
chặt,chặt đến mức cô có thể cảm giác được lúc này anh có bao nhiêu kích động.
Qua một lúc lâu, anh mới chậm rãi bình tĩnh trở lại,thản nhiên mở miệng: “Tháng sau chúng ta đi Scotland đi!”
“A?” Như thế nào đột nhiên……
“Anh nghĩ em đã nghe Jason nói qua rồi đúng không?Quan gia bọn anh, sự nghiệp hầu hết đều nằm ở nước Anh.”
“Vâng.” Công ty của của anh, rồi ngân hàng linh tinhgì đó, tất cả đều rất đáng rất khủng bố, Jason mới nói được một nửa thì cô đãlăn quay ra ngủ rồi. Nghĩ đến đây, Hướng Phù Nhã có chút ngượng ngùng, dạotrước còn dám mạnh miệng nói vì sao một chút chuyện nhà anh cũng không chịu nóicho mình, kết quả lúc anh chịu nói thì cô lại cảm thấy quá buồn tẻ mà ngủ quênluôn.
“Quan gia chúng ta từ hơn bốn trăm năm trước đã địnhcư ở Scotland, mỗi một đời con cháu của Quan thị đều được sinh ra ở biệt thựSắc Vi, đây là truyền thống.” Anh vươn tay khẽ vỗ về bụng của cô. “Con của anh,tất nhiên cũng không là ngoại lệ.”
Một đoạn lịch sử này, cô từng có nghe Jason nói qua,nghe bảo khi ấy là năm Khang Hi, một vị lão lão lão tổ tông nào đó trong Quangia là vương gia Chính Hoàng Kì, từ nhỏ đã kiệt ngạo bất tuân, ưa thích mạohiểm, mười bảy tuổi liền vụng trộm trốn lên thuyền thương nhân lang bạt trênbiển, trôi dạt đến nước Anh. Lúc ấy ở Anh đang là vương triều của Stuart,William cùng Mary thông đồng chấp chính, ông ấy cùng với một nữ bá tước ngườiScotland yêu nhau rồi sống luôn tại đấy, từ đó về sau, đời đời Quan gia liềncắm rễ trên đất Scotland.
Khi nghe đến đó, Hướng Phù Nhã liền giật mình, thì rangười mà cô sắp cưới hóa ra lại là con cháu Vương gia đời Thanh, liệu có cònchuyện gì đáng sợ hơn mà cô không biết nữa không???
“Nhưng mà……” Đột nhiên nói muốn mang cô đi Scotland,cô căn bản chưa kịp chuẩn bị tâm lý, vừa mới tròn mười tám tuổi, cô cho tới bâygiờ đều chưa từng rời khỏi Đài Loan quá nửa bước nha.
“Giấc mộng của em không phải là muốn đi du lịch khắpnơi trên thế giới hay sao?” Anh dịu dàng dỗ dành. “Đi Scotland dưỡng thaitrước, chờ em sinh hạ cục cưng xong, anh sẽ đưa em đi khắp một vòng châu Âu,đương nhiên, bao gồm cả Hy Lạp của em rồi.”
“……Được.” Thật sự là không có nguyên tắc chút nào,Hướng Phù Nhã thầm khinh bỉ mình dưới đáy lòng, nhưng mà đó là châu Âu, là HyLạp nha. Trời ạ!
Phụ nữ mang thai có thể đi máy bay sao? Đáp án cho vấnđề này là, có thể, nếu thời gian mang thai chưa vượt qua tám tháng hoặc khôngcó tình huống gì đặc biệt thì vẫn có thể lên máy bay như thường, nhất là khiđấy còn là chuyên cơ riêng của Quan Thần Cực nữa.
Nhưng mà, Hướng Phù Nhã say. Từ nhỏ vốn là đứa trẻkhỏe mạnh, số lần cô sinh bệnh quả thực cực kì ít. Cô đã từng đi trên thuyền,trên xe, một chút vấn đề đều không có, thế nên hoàn toàn không ngờ tới, mìnhthế nhưng lại say máy bay.
Một hành trình mười mấy giờ, cô say máy bay đến choángváng cực kì thê thảm, trên cơ bản là máy bay vừa cất cánh, đầu cô đã choángváng vô cùng, ăn gì cũng đều nôn ra hết cả, nước uống cũng phun luôn, Quan ThầnCực gấp đến mức thiếu chút nữa bắt máy bay quay về chỗ xuất phát.
Hướng Phù Nhã kiên quyết phản đối điều này, dù sao đứanhỏ của Quan Thần Cực cũng nhất định phải được sinh ra ở Scotland, đây là điềubắt buộc. Hơn nữa cô không muốn bao công sức nôn kinh khủng khiếp của mình nãygiờ lại trở về điểm ban đầu, chuyện thiệt thòi như thế còn lâu cô mới chịu.
Cho nên, suốt mười mấy giờ, cô trừ bỏ việc nôn ói rathì đều nằm ở trong lòng Quan Thần Cực, thuốc chống say máy bay cũng không dámuống vì sợ ảnh hưởng đến cục cưng, cuối cùng vì mệt mỏi tốn sức nên đã mê manngủ luôn.
Như vậy cũng tốt, ít nhất sẽ không phải khó chịu nữa.Thế nhưng đến lúc tỉnh dậy, cô thực sự lắp bắp kinh hãi không thôi.
Cô đang nằm trên một chiếc giường có bốn cái trụ lớn,đắp một chiếc chăn mềm mại, mỏng manh, trong căn phòng phảng phất có mùi hoathơm, cửa phòng mở rộng, bài trí cũng đơn giản, tao nhã vô cùng, song cũng rấtđáng thưởng thức.
Đồ đạc gần như đều mang theo phong cách cổ xưa, QuanThần Cực là một người cực kì coi trọng hiệu suất làm việc nên phòng của anh hếtsức bình thường, gọn gàng sáng sủa, những món đồ gia dụng chạy bằng điện đềuđầy đủ không thiếu thứ nào, bố trí cũng cực kì hợp lí.
Đứng dậy khỏi chiếc giường mềm đến độ sắp khiến ngườinằm lún xuống tận đáy, đầu của cô đã có cảm giác tỉnh táo hơn đôi chút, trênngười mặc bộ áo ngủ hoa mà mình thích nhất bất giác khiến cô mỉm cười, nhấtđịnh là anh đã thay giúp vì anh biết cô cực kì thích chiếc áo ngủ này.
Vừa mới đi được vài bước, cánh cửa gỗ rất nặng độtnhiên truyền đến tiếng mở khẽ rất nhẹ nhàng, Hướng Phù Nhã quay đầu nhìn, cửavừa hé ra đã thấy một cô gái mặc chiếc váy dài màu đen sơ mi trắng bước vào,khuôn mặt thanh tú lộ ra nụ cười sáng lạn: “Phu nhân, người đã tỉnh rồi.”
Phu nhân? Hướng Phù Nhã lại lần nữa thở dài, khôngnghĩ tới đã tách ra khỏi má Điền rồi mà vẫn còn phải nghe hai chữ phu nhân này,cô chỉ còn cách cười yếu ớt, gật gật đầu.
“Tên của tôi là Ruth, cậu chủ bảo tôi đến chăm sóccuộc sống cho cô.”
“Xin chào, Ruth, tôi đã ngủ bao lâu rồi?”
“Từ lúc cậu chủ ôm cô vào trang viên thì…” Ruth nhìnlại đồng hồ. “Cô đã ngủ suốt hơn hai mươi ba tiếng rồi.”
A? Cô có thể ngủ nhiều được như vậy sao? Cảm thấy cóchút ngượng ngùng, Hướng Phù Nhã đành dời sự chú ý sang mái tóc đỏ của cô gáitrước mặt, còn có ánh mắt màu nâu sữa, nói lảng sang chuyện khác. “Tiếng Trungcủa cô tốt thật!”
Ruth nở nụ cười. “Trước kia nhà của tôi từng có mấylưu học sinh Trung Quốc đến sống, bọn họ dạy tôi nói tiếng Trung.” May nhờ nămđó học được ít nhiều thứ tiếng này nên hiện tại cô mới có thể tìm được côngviệc tốt đẹp lại lương cao, nhiều phúc lợi như vậy.
Nói thế nào thì ở nơi xa xôi nghe được thứ tiếng mẹ đẻquen thuộc vẫn là một cảm giác vô cùng vui vẻ, Hướng Phù Nhã gật gật đầu. “QuanThần Cực đâu rồi?”
Ruth nghe thấy cô gọi thẳng tên cậu chủ của mình,trong ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng rất nhanh đã được che giấu, lễ phépđáp lại: “Cậu chủ đến công ty, cậu có dặn dò, chờ phu nhân tỉnh lại thì để chocô dùng cơm, phu nhân muốn dùng cơm ở phòng hay đến nhà ăn ạ?”
Hướng Phù Nhã nhìn sắc trời bên ngoài, ánh mặt trờivẫn còn rất chói chang, xem ra đã đến lúc giữa trưa rồi. “Tôi đi nhà ăn vậy!”Ngủ lâu quá nên xương cốt đều mau cứng đơ lại, cô không muốn lại ru rú trongphòng nữa.
Dưới sự dẫn đường của Ruth, hai người đi qua mười mấycăn phòng, lại xuyên qua một cái cầu thang thật dài rồi mới đến nhà ăn nhỏ ởlầu một. Nói là nhà ăn nhỏ kì thật cũng phải rộng tới hai mươi mét vuông, chínhgiữa là một bàn ăn hình chữ nhật, mặt bàn sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, trênđó còn có một bình hoa hồng trắng tỏa hương thơm thoang thoảng xung quanh.
Cá trích sốt cà chua, tôm chiên tẩm vừng, canh bí đỏthịt bò, rau chân vịt xào tỏi, những món ăn đơn giản mà phong phú đủ kiểu lầnlượt được bày lên, Hương Phù Nhã vừa ăn vừa hớn hở cười vui vẻ, tất cả nhữngcảm giác khó chịu lúc còn trên máy bay đều bay đi mất sạch.
Cắn một miếng trên quả táo vừa được rửa sạch, cô ngồitrên sopha thích thú vô cùng, Ruth dịu dàng cầm điện thoại đưa đến gần. “Phunhân, là cậu chủ.” Cô liền cầm lấy.
“Bảo bối, tỉnh rồi à?”
“Ừ…m” Miệng nhỏ đầy táo khiến tiếng đáp lại của cô mơhồ không rõ.
“Lại đang ăn cái gì rồi?” Anh cười khẽ, có tiếng nóichuyện rì rầm, tiếng lật giấy hỗn loạn truyền tới.
“Quả táo, rất ngọt.” Nuốt xuống một miếng táo nữa, côvui vẻ nói, hoa quả ở Scotland quả nhiên ăn cực kì ngon. Ngay cả quả táo cũngtuyệt như vậy, vừa giòn, vừa ngọt, vị cũng hoàn toàn khác với bình thường.
“Vật nhỏ này…” Anh thở dài bất đắc dĩ. “Có nhớ anh haykhông?”
Thực tế thì, từ lúc tỉnh lại đến giờ, cô bận đến độkhông có thời gian nghĩ ngợi lung tung luôn. Hướng Phù Nhã thè lười, ngọt ngàolàm nũng. “Chừng nào thì anh mới có thể trở về, người ta một mình ở nhà rấtnhàm chán.”
Quan Thần Cực bị thanh âm yêu kiều mềm mại này của côlàm cho suýt chút nữa xúc động muốn ném hết đống văn kiện giấy tờ này đi, trựctiếp chạy về nhà ôm lấy tiểu bảo bối của mình, đáng tiếc là không được. “Tốinay anh mới có thể trở về, em đã quên rồi sao, chúng ta cần kết hôn ngay nênanh cần phải sắp xếp ngày nghỉ, giờ là lúc phải liều mạng làm cho kịp việc đã,dạo trước ở Đài Loạn đã chậm không ít dự án rồi, phải đem bổ sung trước.”
“Thế thì chẳng phải anh sẽ rất vất vả sao?” Cô đaulòng nó
“Tổng tài, cầu xin ngài mà, đã quá thời gian họp 20phút rồi, anh có thể ngừng buồn nôn như thế đi nữa được không?” Từ bên kia điệnthoại truyền tới tiếng kêu rên rỉ ai oán của Jason.
“Anh cứ làm việc đi, em sẽ chờ anh về.” Cô vội vàngnói, nhất định phải làm một người vợ biết chăm sóc chồng mới được, không thểlúc nào cũng quấn quít lấy anh, cần thông cảm cho công việc bề bộn của chồngnữa chứ.
“Cậu đang ngại vì thời gian làm việc quá ít đúngkhông?” Quan Thần Cực vì kẻ tự cho mình là lá gan lớn dám đánh gãy điện thoạicủa anh kia vô cùng bất mãn.
“Không cần để ý đến hắn, bảo bối.”
“Không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




