watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4828 Lượt

định. Nhìn thấy vẻ tổn thương trong mắt anh, cô nhếch khóe môi, lơ đãng nói: “Trước khi anh tìm được chỗ khác có thể ở lại đây, nhưng anh có chân có tay, phải nhanh chóng tìm được việc làm.” Trên người anh ta chẳng có cái gì, bắt anh ta đi chẳng khác nào bức đến đường cùng, Ngô Quế Lan cô không nhẫn tâm đến mức như vậy. Bản thân cũng đã từng đi vào ngõ cụt, nếu không có một hai người giúp đỡ, có lẽ cô đã không sống được nữa rồi.
Nghe thấy cô cho mình ở lại, đôi mắt anh ta ánh lên mừng rỡ, cũng không để ý đến những lời đằng sau, chỉ ngoan ngoãn gật mạnh đầu.
Ngô Quế Lan lúc này mới hơi mỉm cười, đứng dậy đi rửa mặt.
“Ngày mai anh tắm rửa một cái, sau đó ăn mặc cho chỉnh tề, như vậy mới mong kiếm được việc.” Vừa tẩy đi lớp trang điểm dày trên mặt, Ngô Quế Lan vừa nói với người đàn ông đang chằm chằm nhìn mình.
Thấy anh nghiêm túc nghe cô nói, tâm tình Ngô Quế Lan đột nhiên tốt hơn nhiều, cười bảo: “Tôi tên là Ngô Quế Lan, anh cứ gọi tôi là A Lan. Tôi nên gọi anh thế nào đây?”
Anh ta ngẩn ra, ánh mắt nhìn cô lại mờ mờ mịt mịt. Ngô Quế Lan vội hỏi: “Anh kiểm tra xem trên người có mang theo giấy tờ tùy thân nào không?” Thật sự cô không muốn nghe ba chữ “Tôi không biết” thêm một lần nào nữa.
Anh chàng nghe lời cô tìm khắp người một lần, kết quả cũng không có gì.
Thấy anh ta lắc đầu đầy vẻ chán nản, Ngô Quế Lan cuối cùng đã thực sự tin người này bị mất trí nhớ. “Bỏ đi, hy vọng anh sớm tìm được việc làm, trước hết tôi cứ gọi anh là Thành Công, mong sẽ gặp may mắn.” Lau mặt xong, cô thuận miệng đặt cho anh một cái tên.
Vì thế, tên của anh cứ như vậy được ấn định, anh cũng không cảm thấy có gì không ổn.
“Ở chỗ này tôi không có ghế sô pha, chỉ có giường, một giường một đệm.” Ngâm chân trong nước nóng, Ngô Quế Lan bắt đầu định ra yêu cầu cơ bản, “Tôi tạm thời có thể chia nửa giường đệm và chăn cho anh. Nhưng anh phải nhớ, đừng có động đến tôi, nếu không thì cút ra ngoài đường hít khí trời mà sống đi.” Cô nói nhẹ nhàng đơn giản, nhưng lại cực kì nghiêm túc. Cô tuy là gái đứng đường, nhưng không có nghĩa ai muốn động vào cũng được, còn phải xem cô có muốn hay không cái đã.
Thành Công không hiểu ý cô, nhưng vẫn trịnh trọng gật đầu đồng ý.
Trời đổ cơn tuyết lớn, Thành Công co người rúc ở khúc quanh vào ngõ, không dám trở về phòng trọ của Ngô Quế Lan. Mười ngày trôi qua, anh vẫn chưa tìm được việc làm. Nhìn sắc mặt A Lan mỗi ngày một âm u, anh thực sự sợ cô sẽ đuổi anh ra khỏi cửa, không cho quay về nữa.
Lạnh quá! Anh vòng tay ôm chặt thân mình. Một tên choai choai tóc nhuộm năm màu, áo quần quái dị lắc lư đi qua, được mấy bước hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía anh, nở một nụ cười ranh mãnh, vòng lại đá một cái…
Trời dần tối hẳn, những ô cửa sổ các nhà hai bên ngõ bắt đầu le lói ánh đèn, tuyết vẫn rơi không hề nhẹ hạt hơn. Một bóng đen xuất hiện ở đầu kia con hẻm, Thành Công theo bản năng co mình lại hết sức có thể, cố không để người ta chú ý.
“Đồ ngốc!” Thanh âm của Ngô Quế Lan vang lên trên đỉnh đầu, trong ấy có sự nhẹ nhõm mà anh không tài nào hiểu được, “Sao không về nhà?” Chiếc ô ngăn lại những bông tuyết đang không ngừng đổ xuống người anh, một cảm giác ấm áp mơ hồ từ từ dâng lên trong cơ thể cóng đi vì lạnh.
“A Lan” Anh ngẩng đầu nhìn cô gái mảnh mai trước mặt, khát vọng trong lòng làm anh liều lĩnh vươn cánh tay đã mất hết cảm giác ôm chặt lấy thân hình đang chực ngồi xuống của cô. Trên đời này chỉ có cô, duy nhất mình cô không bao giờ bắt nạt anh.
Ngô Quế Lan cứng đờ trong giây lát, vẫn để mặc cho anh ôm lấy mình, một lát sau mới bình tĩnh nói: “Về nhà thôi.” Cô đã tìm anh suốt mấy tiếng liền, trong lòng lo lắng hơn cô tưởng rất nhiều, tận đến khi tìm được anh mới thấy nhẹ cả người.
Thành Công nghe vậy co rúm người, rúc đầu trên vai Ngô Quế Lan, lắp bắp nói: “A Lan… Anh không tìm được việc làm…” Nói xong, tim anh nhảy lên một nhịp, chỉ sợ cô sẽ quay lưng bỏ đi không thèm để ý đến nữa.
“Về nhà rồi nói.” Ngô Quế Lan vẫn không tỏ thái độ gì, thoát khỏi vòng tay anh, đứng dậy, tiện thể kéo anh lên.
Thành Công nơm nớp lo sợ theo Ngô Quế Lan trở về. Dưới ánh đèn, những vết bầm tím cùng với khóe môi rướm máu trên khuôn mặt anh lập tức hiện lên rành rành trước mắt cô.
“Lần này là ai làm?” Ngô Quế Lan giận tím mặt, một tay kéo Thành công lên trước mặt xem xét vết thương. Từ ngày đầu tiên Thành Công ra ngoài tìm việc làm, có kẻ thấy anh ngây ngô liền giở trò ác ý, mỗi ngày về nhà đều mang thêm những vết bầm không to thì nhỏ. Đó cũng là lí do chủ yếu khiến anh càng ngày càng nhát gan, càng ngày càng không tìm được việc làm.
Nhìn vẻ hoảng hốt sợ hãi trong mắt Thành Công, Ngô Quế Lan không thể khống chế được lửa giận bừng bừng trong lòng, liên tục mắng chửi. Buông anh ra, cô xoay người đổ một chậu nước ấm, giúp anh rửa sạch vết thương trên mặt.
“Bọn chó này, không biết có còn là con người nữa không?” Cô hầm hừ giận dữ, bàn tay lau vết bẩn xung quanh những vết thương lại nhẹ nhàng vô cùng, không hiểu sao thấy anh bị bắt nạt lại khiến cô tức giận đến như vậy. Chẳng rõ từ khi nào, cô đã tự cho mình phải có trách nhiệm bảo vệ anh, không chịu được việc anh bị người ngoài làm tổn thương.
“A Lan…” Thành Công cảm giác được không phải cô đang nổi giận với mình, dần dần cũng trở lên yên lòng.
Ngô Quế Lan nhìn ánh mắt trong trẻo thuần khiết như chú cún con của anh, chất phác lại ngây thơ, chỉ còn biết thở dài, rốt cuộc buông xuôi: “Được rồi, ngày mai đừng ra ngoài nữa.”
Đừng nói đến chuyện anh bị mất trí nhớ, chỉ sợ là với cái tính nhát như thỏ này ra ngoài cũng khó mà không chịu thiệt thòi.
Thành Công ngơ ngác tròn xoe mắt, không hiểu lời cô nói có ý gì. Cô bảo anh không cần ra ngoài, có phải sẽ nhanh chóng đuổi anh đi hay không? “A Lan, Thành Công sẽ cố gắng nhanh chóng tìm được việc làm… Em đừng bỏ rơi Thành Công…”, anh kinh hoàng cầu xin, vô cùng sợ hãi cảm giác một mình đơn độc lang thang trên những con đường xa lạ.
Bỏ rơi? Ngô Quế Lan ngẩn ra, nhìn gương mặt dù sây sát nhưng vẫn tuấn tú trước mắt, không biết từ khi nào mà anh đã trở thành “của cô”. Nhưng cô cần anh vì lẽ gì đây? Người ta có một người đàn ông để làm chỗ dựa, nhưng anh cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, còn phải nhờ cô nuôi ăn nuôi ở. Cô lấy đâu ra tiền mà làm chuyện vô ích như thế? Dù nghĩ vậy, nhưng cô vẫn vô duyên vô cớ mềm lòng, không cách nào nói với anh những lời nặng nề tuyệt tình.
“Trước mắt anh không cần đi, chờ khi nào thích nghi được thì hãy nói.” Đúng lúc Thành Công bắt đầu thấy lo sợ trước sự im lặng của Ngô Quế Lan, cô mới lên tiếng. Có lẽ, cô nghĩ, tất cả đều do anh mất trí nhớ mà thôi.
Nghe ra cô không có ý đuổi mình đi, lại được cho phép tạm thời không phải ra ngoài đối mặt với những kẻ đáng sợ kia, Thành Công mới ngượng ngùng cười, ngoan ngoãn ngồi yên cho Ngô Quế Lan chăm sóc những vết thương trên mặt.
Một tràng âm thanh sôi lục ục từ bụng anh vang lên, khiến Ngô Quế Lan phải bật cười.
“Đồ ngốc!” Cô mắng vờ một tiếng, cất hộp đồ y tế đi rồi mở nắp bếp lò, đặt chảo lên.
Cơm nấu xong

từ lâu, rau cũng đã rửa sạch, chỉ còn đợi anh về.
Thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Ngô Quế Lan thoăn thoắt qua lại trong căn nhà nhỏ hẹp, Thành Công đột nhiên nhớ đến cảm giác khi ôm cô. Anh không biết vì sao nhìn cô mảnh mai như thế, mà trong vòng tay cô anh lại cảm thấy yên bình đến vậy.
Ngô Quế Lan nghiêng đầu bắt gặp anh đang chăm chú nhìn cô, bất giác giật mình, tim cũng không kìm được mà đập loạn. “Thật không biết anh chui từ đâu ra!” Cô lẩm bẩm, cố tình che giấu cảm xúc vừa cuộn lên trong lòng, không khỏi thấy làm lạ trước cảm xúc của chính mình. Làm sao cô có thể động lòng với một người không rõ lai lịch như anh?
Nghe được lời cô, ánh mắt trong suốt của Thành Công cũng trở nên ảm đạm, rốt cuộc, anh từ đâu mà đến?
Chương 4 : Vận đen
“Saunày cô không cần đến nữa.” Bà chủ quán cơm ném hai trăm lên trên bàn, thảnnhiên nói.
NgôQuế Lan run lên, nhìn vẻ khinh miệt không hề giấu giếm trong mắt bà chủ cùngthái độ mập mờ, liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Cô cũng không nhiều lời,cầm tiền quay lưng khỏi quán cơm mới làm được bốn ngày này.
Dườngnhư chỉ sau một đêm, cả thế giới đều biết cô là gái gọi, còn nhiễm AIDS. Tất cảnhững người đàn ông tìm gái mua vui đều tránh xa cô, những cửa hàng thiếu ngườicũng từ chối nhận cô vào làm. Cô không khỏi phỏng đoán xem rốt cuộc mình đã đắctội với ai, nhưng nghĩ mãi cũng không tài nào tìm ra. Về phần những chị em cùnghội cùng thuyền có một vài lần xô xát, bao gồm cả Tiểu Lệ, dù không ưa gì nhauthì cùng lắm cũng chỉ giành khách, chửi bới mấy câu, ẩu đả vài cái, tuyệt đối sẽkhông bao giờ dồn cô vào bước đường cùng. Dù sao cũng cùng một cảnh ngộ, biếtlăn lộn với đời chẳng dễ dàng gì, quyết sẽ không bao giờ làm ra những chuyệnquá đáng!
Nghĩđi nghĩ lại, Ngô Quế Lan cũng không cảm thấy mình đã làm gì khiến người ta phảighi hận, càng không nhớ ra ai có năng lực lớn như vậy. Cuối cùng cô đem tất cảnhững chuyện gần đây gặp phải quy kết cho vận đen. Đen đến mấy thì cũng có ngàyphải hết, vậy nên cô liền lấy lại tinh thần từ trong hoang mang tuyệt vọng.
Đểkiếm được

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT