watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4826 Lượt

Công lại không ở trong phòng, tìm quanh một vòng cũng không thấybóng dáng đâu, Ngô Quế Lan hơi hoảng. Thành Công rất sợ tiếp xúc với ngườingoài, nếu không phải bất đắc dĩ quyết không bao giờ bước chân ra khỏi cửa mộtbước. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Nhớ đến những ngày đầu quen anh đều là bịngười ta bắt nạt đến thê thảm, lòng cô bỗng dưng căng thẳng, vội chạy ra ngoàitìm.
Mãiđến khi thành phố lên đèn, Ngô Quế Lan mới vừa hoảng vừa lo trở về phòng trọ,mà Thành Công chẳng khác gì em bé trong nhà trẻ, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắntrên ghế chờ cô trở lại, trên bàn trước mặt là mấy món ăn đã nguội từ lâu. Nhìnthấy cô, anh mừng rỡ đứng lên, tươi cười lấy lòng.
“Anhchạy đi đâu thế?” Thấy anh không việc gì, cô yên tâm lại, mà trong nháy mắt lửagiận lại bừng lên, Ngô Quế Lan cao giọng chất vấn, “Anh tưởng đây là cái kháchsạn, muốn đi thì đi, muốn đến thì đến có phải không?” Dù biết mình tự nhiên nổigiận vô duyên vô cớ, anh sờ sờ là một người sống, đâu thể suốt ngày giam mìnhtrong phòng được, chỉ là cô không khống chế được miệng mình. Đã mệt mỏi cả mộtngày trời, lại thêm một hồi hoảng sợ vừa rồi, ai có thể bình tĩnh cho nổi?
Nụcười tắt ngấm trên mặt Thành Công, anh trầm mặc cúi đầu nhìn hai tay đang xoắnchặt lấy nhau, đầy một lòng chờ mong cũng trở nên nguội lạnh.
Anhkhông nói lời nào, Ngô Quế Lan ngược lại càng thêm tức giận, những lời không kịpnghĩ cứ vậy tuôn ra, “Không muốn ở đây thì cút đi, tôi không có nghĩa vụ nuôi mộtngười ăn không ngồi rồi lại chỉ biết gây phiền toái!”
Côhẳn là phải nghĩ vậy đi, tự nuôi mình đã đủ khổ rồi, giờ còn phải gánh thêm mộtcái tàu há mồm nữa, cô… cô hẳn không thể là tự nguyện đi? Chính vì vậy nên mớithốt ra những lời ác độc này…
ThànhCông ngước mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt đi vì tức giận của cô, khóe môi nở một nụcười buồn bã: “Anh hiểu rồi.” Anh nhỏ giọng trả lời rồi xoay người đi ra cửa.Thực ra cô không hề cần anh, anh cũng đã sớm biết, chỉ là anh vẫn muốn ở cùngcô, nhìn thấy cô. Có lẽ với cô, đó là một gánh nặng.
Nhìnbóng lưng cô đơn của anh khuất dần sau cửa, Ngô Quế Lan bất giác chết lặng. Đâylà kết quả cô muốn ư? Ép anh phải ra đi như vậy… Vậy khi nãy cô sợ hãi hoảng loạnđi tìm anh để làm gì?
Mệtmỏi ngồi xuống chiếc ghế anh vừa ngồi, ánh mắt Ngô Quế Lan bất giác dừng trênbàn, bắt gặp đĩa trứng tráng hành cùng với đĩa đậu xào thịt băm, còn có hai bộbát đũa chỉnh tề, một hồi lâu mới định thần lại.
Côđứng phắt dậy như bị điện giật, vội vàng lao ra cửa. Lạy trời, lạy trời anhchưa đi xa!
Nhìnthấy bóng dáng cô đơn ngồi cạnh tường bao, Ngô Quế Lan mừng rỡ như điên, cũngkhông thể bình tĩnh như ngày thường, lập tức chạy đến ôm chầm lấy anh, “Xin lỗi…Xin lỗi, là em không tốt…” cô run rẩy lặp đi lặp lại, run rẩy ôm chặt lấy ngườitrong lòng, tựa như ôm lấy báu vật quý giá nhất trên đời.
Bịcô làm cho kinh ngạc, Thành Công ngơ ngác ngẩng đầu, đưa tay kéo khuôn mặt côgái đang vùi đầu trên vai mình ra nhìn cho rõ, chẳng ngờ lại chạm phải hai hànglệ đầm đìa.
“ALan?” Anh bối rối, không phải cô đang giận anh ư? Không phải cô nói không muốnnhìn thấy anh ư? Bây giờ như thế này… là tại sao? Anh không hiểu, nhưng anhkhông thích cô khóc. “Đừng khóc!” Cô bướng bỉnh không cho anh thấy mặt mình,anh chỉ có thể lấy tay nhẹ nhàng lau đi dòng nước ẩm ướt đang không ngừng tuôntrên má cô.
Khôngcó đèn đường, chỉ có bóng đêm vây lấy hai bóng người đang ghì chặt lấy nhau.Màn đêm lạnh lùng tĩnh mịch, nhưng hai trái tim của hai con người vốn khôngcùng một thế giới này lại vì nỗi quyến luyến dành cho nhau mà hòa chung một nhịp,xua đi cái giá lạnh tưởng chừng làm cho người ta không thở nổi của mùa đông.
“Chiềunay anh đi đâu? Em tìm anh lâu quá.” Không biết làm thế nào bù đắp cho anh nhữngtổn thương mình vừa gây ra, Ngô Quế Lan chỉ có thể chọn cách giữ lại tronglòng, mong muốn sẽ dùng hành động để trả lại những áy náy ngày hôm nay.
Lúcnày, Thành Công mới hiểu được lí do vì sao cô nổi giận, tim không khỏi loạn nhịp,vươn tay ôm lấy cơ thể mảnh mai gầy yếu của cô, “Anh đi giúp người ta chuyển đồ,kiếm được ít tiền.” Anh thương cô mỗi ngày đi sớm về hôm vất vả cực nhọc, nên cốnén lại cảm giác sợ hãi trước những người xa lạ, một lần nữa ra ngoài tìm việc.May mắn là cách đó không xa có một người đang sửa nhà, thiếu người làm, thấyanh đứng một bên mà không dám hỏi liền chủ động gọi vào thuê. Thù lao tuy khôngnhiều nhưng anh cũng rất vui, ít nhất điều này cho thấy bản thân vẫn còn cóích, không phải chỉ biết dựa dẫm vào A Lan.
“Vừarồi có phải anh muốn nói với em chuyện này?” Ngô Quế Lan nhớ đến nụ cười lấylòng vừa nãy của anh, cảm giác được anh đang gật đầu, trong lòng vừa hổ thẹn vừađau đớn. Từ khi nào cô biến thành một người không biết phân biệt tốt xấu như vậy?
“Theoem về nhà đi, sau này em sẽ không bao giờ như thế nữa.” Cô cảm thấy xấu hổ vôcùng vì hành động của mình, chỉ lí nhí van vỉ anh, hỏi xong không khỏi căng thẳngnín thở, chỉ sợ anh từ chối, dù sao vừa rồi cô cũng đã làm tổn thương lòng tựtrọng của anh.
ThànhCông không đáp ngay, chỉ yên lặng hồi lâu. Ngay lúc Ngô Quế Lan cảm thấy cực kỳbất an, đột nhiên anh cúi đầu nói: “Em không thật lòng thích anh, em chỉ thươnghại anh…” Thương hại anh không có nhà để về, thương hại anh không thể tự kiếm sống.Anh không biết bản thân mình muốn gì ở cô, nhưng anh chắc chắn một điều, anhkhông cần lòng thương hại của cô.
NgôQuế Lan mím chặt môi, rời khỏi lòng anh. Trong bóng đêm, mắt anh rất sáng,trong tia sáng mang theo nỗi bi thương dịu dàng khiến người ta không thể nàoquên.
“Nhưng…emkhông biết anh là ai…” Cô cụp mắt, thở ra một hơi nhẹ nhàng, áp môi mình lênmôi anh, cảm giác mềm mại từ anh truyền lại khiến bao nhiêu e dè lo sợ trong côđều lắng lại. Cô biết cô đối với anh không phải lòng thương hại, nhưng cô càngbiết rõ ràng hơn một người đàn ông bình thường sẽ dùng ánh mắt thế nào mà đánhgiá quá khứ của cô. Bây giờ anh mất trí nhớ, lại không giao tiếp với thế giớibên ngoài nên không để tâm những điều này, nhưng sau này thì sao, ai biết đượcchuyện gì có thể xảy ra? Chỉ là trước khi kịp suy nghĩ cho thấu đáo, cô đã dùnghành động để lựa chọn mất rồi! Một lựa chọn đầy bất an, đầy mâu thuẫn và cũng đầyhạnh phúc.
Nétbi thương trong mắt Thành Công bị xóa mờ, thay vào đó là niềm vui sướng tràotuôn vô cùng chân thật.
“Anhơi!”
LúcThành Công lấy chìa khóa mở cửa thì bỗng nghe một thanh âm non nớt kêu lên,không khỏi ngạc nhiên nhìn quanh.
Bênkia tường bao thò ra một cái đầu bé xíu sợ sệt, nhìn qua khoảng bảy, tám tuổi,tóc kiểu đầu nấm xấu xí, nhưng ánh mắt đen lay láy rất lanh lợi đáng yêu.
“Chàoem!” Cho dù chỉ là đứa bé, Thành Công vẫn rất lịch sự gật đầu chào, trên mặt hiệnlên nụ cười thân mật chân thành. Chợt nhận ra mình không còn sợ người lạ, có lẽanh đã chậm rãi bắt đầu thích nghi với cuộc sống này.
Thấyanh đáp lại, đứa bé mừng rỡ, sôi nổi tiến ra khỏi chỗ nấp sau tường bao. Nó mặcmột cái áo bông sờn rách, chân kéo lê theo đôi giày thể thao vừa to vừa bẩn,khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên vì lạnh.
“Emtên là Tiểu Kinh, anh chơi với em có được không?” Nó đi đến trước mặt ThànhCông, van vỉ rất đáng thương.
Nhìnđứa bé chỉ cao đến hông mình, Thành Công nghiêm túc suy nghĩ một lát mới đáp:“Nhưng anh còn phải nấu cơm đợi A Lan về.”
“Khôngsao, em chờ được mà.” Tiểu Kinh vừa giơ tay vừa cười hì hì nói.
“Đượcrồi, vậy em vào trong này chờ anh.” Thành Công mở cửa, Tiểu Kinh đi theo anhvào nhà.
“Nhàanh ấm quá.” Tự động kéo ghế ngồi cạnh bếp lò, Tiểu Kinh kêu lên đầy ao ước.
“Thếnhà em ở đâu? Lẽ nào không giống như vậy sao?” Thành Công vừa vo gạo, vừa tò mòhỏi. Anh còn tưởng rằng gia đình nào cũng đều thế này.
TiểuKinh dẩu môi, “Nhà em ở đối diện hồ nước, không bao giờ nhóm lửa, không có tiềnmua than, lạnh chết đi được.”
“À…Vậysau này lạnh em có thể đến đây ngồi, A Lan giấu chìa khóa dưới chân cửa ấy.”Thành Công nhớ đến bản thân mình sau khi tỉnh lại, hai đêm liền chịu đói chịurét ở ngoài, không khỏi đồng cảm với Tiểu Kinh, bèn hào phóng đề nghị.
“Anhthật là tốt!” Tiểu Kinh reo sung sướng, nhảy chồm lên ôm lấy Thành Công đangkhom lưng đặt nồi cơm lên bếp lò, hôn chụt một cái.
Cólẽ ở ngoài trời lạnh lâu, môi Tiểu Kinh cũng lạnh như băng, Thành Công rùngmình một cái, nhưng nhìn khuôn mặt rạng rỡ của thằng bé, anh cũng bất giác thấyvui.
“Nhưngchị kia dữ lắm.” Đột nhiên nhớ tới điều gì đó, khuôn mặt mừng rỡ phấn khích củaTiểu Kinh bỗng nhiên ảm đạm đi, “Chị ấy nhất định sẽ không hoan nghênh TiểuKinh.”
Nghĩđên A Lan, ánh mắt Thành Công trở nên dịu dàng, “Con người A Lan rất tốt, em đừngsợ.” Ở trong lòng anh, không có ai có thể tốt hơn A Lan.
TiểuKinh cười khanh khách, vỗ tay kêu lên: “Em biết rồi, anh thích chị A Lan! Xấu hổquá, xấu hổ quá, xấu hổ quá, con trai thích con gái!”
ThànhCông bị trêu đỏ nhừ mặt mũi, tuy rất ngượng nhưng vẫn thật thà thừa nhận: “Đúngvậy, là anh thích A Lan.” Vì thích, cho nên vẫn luôn đi theo cô ấy.
Thấyanh xấu hổ, Tiểu Kinh tỏ ra cực kì vui vẻ, lại tốt bụng an ủi anh: “Đừng ngại,đừng ngại… hì hì… mẹ em nói người lớn đều thế cả mà.” Dừng một chút, nó lạikhông nhịn được nói thêm:

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT