|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chút tiền sinh hoạt, cô rút ra hai ngàn đồng từ ngân hàng, đến phố chợphía Tây mua một ít đồ trang sức, theo chân người ta bày một sạp hàng ở vỉa hè.Buôn bán không thể nói là tốt, nhưng cũng không đến nỗi kém. Đáng tiếc vận đenđã đến thì làm gì cũng không ra hồn, Ngô Quế Lan mở hàng mới được vài ngày đã bịĐội Quản lý trật tự đô thị bắt được, tịch thu toàn bộ hàng hóa. Không chỉ sinhhoạt phí không kiếm được mà tiền vốn bỏ ra cũng coi như mất trắng.
Cànglàm cho cô thấy tuyệt vọng hơn là chạng vạng ngày hôm đó trở về nhà trọ, cô thấyThành Công đáng thương ngồi ở bên ngoài, khóa phòng đã bị đổi.Thì ra là chủ nhàđã tới, đuổi anh ra.
Cônổi trận lôi đình đi tìm chủ nhà, ông ta ngang nhiên tuyên bố hạn thuê phòng đãhết, không muốn cho cô thuê tiếp nữa.Chưa hết, ông ta còn chửi cô mắc bệnh lạidám thuê trọ chỗ này, không đòi bồi thường tổn thất coi như đã là tử tế với côlắm rồi.
Bồithường tổn thất? Ngô Quế Lan bị chọc cho giận điên, thanh minh cũng chẳng íchgì, liền không thèm nhiều lời với ông ta, tâm trạng bị đè nén bây lâu lúc nàybùng nổ, bao nhiêu uất ức phải chịu đều trút lên lão chủ nhà. Trước khi đi nhìnlão ôm đầu rúm ró dưới đất, mặt sưng vù như mặt heo, cô đột nhiên bật cười. Lẽra, cô nên đi làm cướp!
ThànhCông vẫn lẽo đẽo theo sau, bị bộ dạng phát hỏa của cô làm cho sợ hãi không dámho he một tiếng. Anh không ngờ được nhìn cô mảnh mai yếu ớt mà khi đánh người lạikhí thế ngất trời như vậy.
Tìmmột nhà nghỉ giá rẻ nghỉ tạm, Ngô Quế Lan vừa tìm phòng ở, vừa nghĩ kế sinhnhai cho hai người mà phiền não không thôi.Thành Công tuy rằng vẫn ngây thơ chẳnghiểu gì về cơm áo gạo tiền, nhưng cũng cảm nhận được sự cùng quẫn của cô, tronglòng luôn hy vọng có thể giúp ích chút gì đó.
Cólẽ vận đen cũng sắp đến hồi kết thúc, một hôm bà chủ nhà nghỉ đột nhiên nói vớibọn họ gần đó có một căn nhà nhỏ muốn cho thuê, giá rất rẻ, mỗi tháng chỉ cầnnăm mươi đồng. Đó là một căn nhà ba gian có tường bao nằm kẹt giữa những ngôinhà cao tầng, khi quy hoạch thành phố dường như quên mất nơi này. Bà chủ cũngkhông dối gạt cô, chỉ nói nơi đó có vấn đề, trước kia còn có người ở, tiền thuêcũng không rẻ như vậy. Mấy năm nay chẳng ai thuê nữa, chủ nhà cũng không dám ở,lại tiếc mảnh đất đó nên muốn tìm người trông coi, tiền thuê gọi là lấy cho có.Tuy nhiên có vấn đề ở chỗ nào thì bà chủ lại không nói.
NgôQuế Lan bây giờ chỉ sợ không có chỗ ở, còn “có vấn đề” hay không, không quan trọng.Hơn nữa từ bé cô đã là đứa to gan, chưa bao giờ sợ mấy chuyện như thế, liền lậptức thuê nhà, cùng Thành Công dọn về ở ngay hôm đó.
Tuyếtrơi rất dày, Ngô Quế Lan kéo theo một cái bao tải to đi dọc đường, hễ gặp thùngrác là dừng lại, thò bàn tay đeo chiếc găng cáu bẩn nhìn không ra màu sắc bới lộnbên trong xem có thứ gì có thể bán hoặc miễn cưỡng sử dụng được, đem quẳng vàobao.
Đãđến bước đường cùng, làm gì cũng không thuận lợi, ngoài việc nhặt rác cô khôngbiết mình có thể làm gì để sống qua giai đoạn khốn khó này nữa.
Vừalạnh vừa mệt, Ngô Quế Lan kéo cái bao lép kẹp đi rất lâu mà vẫn không ăn thua.Thời tiết thế này chẳng mấy ai uống nước giải khát, đương nhiên vỏ chai cũngkhông nhiều. Mấy ngày tuyết lớn thậm chí còn không kiếm được gì, chỉ là côkhông muốn nằm chết dí ở xó nhà mà thôi. Cô ho khan một tiếng, tự nhiên cảm thấybụng âm ỉ đau, không khỏi thở dài, thấy trước mặt có lối vào ga tàu điện ngầmbèn đi xuống.
Côngồi lên băng ghế, cũng không để ý đến ánh mắt kì thị của dòng người qua lại,chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mong có thể làm ấm lên đôi chút.
Dùcô đã mặc đến mấy lớp, dưới chiếc áo khoác cũ là hai chiếc áo len, lại quàngthêm một chiếc khăn to che kín cả đầu cả cổ, nhưng gió lạnh vẫn tìm được cáchluồn vào trong, buốt đến độ tưởng như cả máu cũng sắp đóng băng vậy. May mắntrong toa tàu điện ngầm so với bên ngoài ấm áp hơn rất nhiều, ít nhất cũngkhông có gió.
Mỗingày thế này tiền kiếm được có khi chẳng đủ chi dùng trong ngày, nhưng dù saocũng còn hơn ngồi không. Miệng ăn núi lở, có lẽ mấy ngày nữa cô lại phải tínhchuyện quay về nghề cũ. Aiz, thật không ngờ người sống trên đời lại có thể mạtvận đến nông nỗi này.
Nhẹnhàng xoa xoa bụng, cô không khỏi ủ rũ. Cái thứ nho nhỏ trong này là một mốiphiền to, giữ lại nó không thể nói là một quyết định sáng suốt. Nhưng ai bảo côsợ kia chứ?
Nhớtình cảnh ngày hôm đó lén lút trốn khỏi phòng khám, cô không nhịn được bật cười.Vừa thấy những dụng cụ phẫu thuật lạnh như băng, còn có chiếc gương phẫu thuậtkì dị, trong lòng cô đột nhiên hoảng sợ, lông tóc trên người đều dựng ngượclên. Vì vậy, không hề nghĩ ngợi, cô lấy cớ muốn đi toilet rồi vắt chân bỏ chạy.
Thựcra, cô vẫn không quên chuyện trước kia có mấy chị em cùng nghề vì phá thai quánhiều mà vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Có những người vừa làm tiểu phẫuxong không bao lâu đã phải đi tiếp khách, kết quả thành thân tàn ma dại, chuyệnnhư vậy rất nhiều. Tất cả những việc đó hiện lên rõ mồn một trong đầu cô trướclúc vào phòng khám. Cho nên giữ lại đứa bé không rõ lai lịch này, thực tế là bởivì cô sợ chết, sợ đau, chứ không phải vì cái gọi là tình mẫu tử thiêng liêng gìgì đó như người ta vẫn nói. Ngay cả cha nó là ai cô còn không biết, yêu vớithương gì từ đâu mà ra chứ? Thật là…
Aiz…Không biết rốt cuộc là của gã nào nữa, sinh ra chắc không đến nỗi xấu xí khócoi chứ?
Côbất giác cúi đầu nhớ lại những khách hàng dạo đó, nghĩ một hồi mới mang máng nhớra một tên ma men. Chỉ có tên khốn đó không chịu dùng biện pháp an toàn nào,nhìn bề ngoài hắn hình như cũng không đến nỗi tệ. Cô cũng không dám chắc, songvẫn thở phào nhẹ nhõm.
Châncô đã lạnh đến mức tê cứng, thử nhúc nhích vẫn cứ trơ ra không có cảm giác gì.Ngô Quế Lan vội vàng lấy chân này đạp chân kia liên tục cho đến khi thấy đau mớichậm rãi đứng dậy, rời ga tàu điện ngầm lên mặt đất.
Tuyếtrơi còn dày hơn lúc đầu, mà người đi trên đường vẫn ồn ào đông đúc, phần nhiềulà những người lao động dưới đáy cùng xã hội đang chật vật bôn ba kiếm sống giốngnhư cô. Thành thị với nông thôn khác nhau ở điểm này. Ngày nhiều tuyết thế này,ở quê đâu còn có ai đi lại, chủ yếu là ở nhà làm mấy việc lúc nông nhàn như sửachữa đồ lặt vặt.
“BéLan… Bé Lan!”
Đúnglúc Ngô Quế Lan vừa nhớ tới chiếc bếp lò ấm áp ở nhà, vừa dáo dác nhìn xuyênqua đám đông tìm kiếm những thùng rác ven đường, giọng nói của một người đànông chấp chới truyền đến tai cô, cô bèn dừng lại. Ở quê, ngay cả cha mẹ lẫn mọingười trong thôn đều gọi cô thế. Giọng nói này rất quen thuộc, trong đầu cô lậptức hiện lên một người, theo tiếng gọi nhìn lại, quả nhiên là anh ta.
Đólà bạn từ thời tiểu học của cô, Trương Vĩ. Khi cô ở tù, chính anh là người giúpcô gửi tiền về nhà, cũng là anh giúp cô giấu giếm chuyện này với mọi người.
“Dạ!”Kéo chiếc khăn quàng to sụ xuống khỏi mặt, cô cười cười đáp tiếng, nhìn anh tavới vẻ mặt nghi hoặc đang đi về phía mình.
Dángngười Trương Vĩ vừa gầy vừa nhỏ, tuổi cũng xấp xỉ cô nhưng trông cứ như đãngoài ba mươi tuổi. Bọn họ đều giống nhau, lăn lộn trong cảnh bần hàn cực khổnên già trước tuổi so với người thành phố. Ngô Quế Lan biết mình cũng vậy, sớmđã thành quen, cũng không có hơi sức đâu mà đi so đo tị nạnh.
“Anhđi đâu đấy?” Ngô Quế Lan hỏi, vừa mở miệng đã bị gió lạnh táp thẳng vào, xộclên cay cả mũi muốn sặc, ngực lạnh buốt, vì vậy lại nhanh chóng kéo khăn bịtkín mũi miệng.
TrươngVĩ gãi gãi đầu, ngây ngô cười, ngượng ngùng đáp: “Hôm nay nghỉ việc, đưa bạn đidạo phố ấy mà.”
NgôQuế Lan nhìn vẻ lúng túng của anh ta, lập tức hiểu ra “bạn” mà anh ta nói ở đâychính là bạn gái, không khỏi cười hì hì. “Hôm nay thật là…” Cô đang định trêuchọc anh ta mấy câu, nhưng thấy một cô gái mập mạp sắc mặt không lấy gì làm vuivẻ xăm xăm tiến về phía bọn họ, liền im bặt.
“VĩVĩ, anh đang làm gì vậy?” Cô gái kia liếc xéo Ngô Quế Lan bằng ánh mắt khôngchút thiện cảm, vừa cao giọng gọi vừa lại gần ôm lấy cánh tay Trương Vĩ với vẻchiếm hữu, “Anh qua xem giúp em đôi giày kia có đẹp không nào?” Nói xong cũngkhông chào hỏi Ngô Quế Lan một câu đã kéo tay anh chàng lôi về phía tiệm giàycô ta vừa bước ra.
TrươngVĩ bất ngờ bị kéo đi, nhất thời loạng choạng, lại không thể to tiếng khiểntrách, chỉ đành vội vội vàng vàng ném cho Ngô Quế Lan một ánh mắt vừa xấu hổ vừabất đắc dĩ cùng một câu ngắn ngủi: “Có việc gì đến tìm anh nhé.”
NgôQuế Lan cũng không để bụng, cười tít mắt với anh ta, gật đầu.
Cônhìn về phía tiệm giày bọn họ đang đi tới.Cửa hàng treo bảng giảm giá, ngườicũng không đông. Những cửa hàng trong thành phố lúc nào cũng có khuyến mại…
Cônhớ tới Thành Công đang ở nhà mãi không dám ra ngoài, trong lòng khẽ thở mộthơi dài ngao ngán. Ngoài ngày đầu tiên để anh ra ngoài kiếm việc làm nên cô muacho anh một chiếc áo khoác, còn lại, ngay cả một bộ quần áo mặc ở nhà cũngkhông có. Mấy ngày nay cô làm ăn không thuận, không có tâm trạng quan tâm đếnanh, mà anh cũng không hề kêu ca dù chỉ một tiếng. Nghĩ đến đây, ánh mắt của côkhông khỏi mềm hẳn xuống, rất dịu dàng.
Bấtkể cuộc sống khó khăn thế nào, những thứ cần thiết vẫn phải mua cho anh, nếukhông thì giữ anh lại có ý nghĩa gì?
Vềnhà, Thành
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




