watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2726 Lượt

thích nàng.”

“Thập tiểu thư cùng biểu tiểu thư quan hệ rất tốt, không ngờ gặp chuyện cũng giống nhau. Chuyện gì đang xảy ra trong Tô phủ vậy chứ, biểu tiểu thư vừa mới bị từ hôn chưa xong đã đến phiên thập tiểu thư.”

“Hư! Lời này không thể nói lung tung, nếu như bị lão gia nghe thấy sẽ thảm. Thân phận thập tiểu thư là gì, nàng là cháu ngoại đương kim hoàng thượng, Tần nhị công tử cho dù có ý này cũng không có dũng khí.”

“Cũng đúng, ta nghe bác ta trong hoàng cung nói, thái hậu rất thương công chúa Sơ Dương, cũng chính là chủ mẫu Tô gia chúng ta! Nói vậy, đối với thập tiểu thư cũng sẽ không kém. Tần nhị công tử nếu định từ hôn, sợ là cha hắn Tần đại tướng quân cũng sẽ không đồng ý.”

“Ân, ta cũng nghĩ vậy. Du Long Công Tử dám từ hôn biểu tiểu thư, đó là vì bác hắn là người hoàng thượng sủng ái. Đúng rồi, ta còn nghe nói, Du Long Công Tử đã có ý trung nhân, hắn thích người nổi danh cùng mình là Kinh Hồng Mỹ Nhân Diệp Khuynh Thiên.”

“Ta cũng nghe vậy, tuy ta thấy bất công vì biểu tiểu thư bị tổn thương nhưng nói sao thì bọn họ một Du Long Công Tử, một Kinh Hồng Mỹ Nhân thật xứng đôi.”

“Không biết Kinh Hồng Mỹ Nhân kia đẹp bao nhiêu mà có nhiều người điên cuồng vì nàng. Ta nghĩ thập tiểu thư cùng biểu tiểu thư đã đủ đẹp, chẳng lẽ Diệp Khuynh Thiên còn đẹp hơn?”

“Diệp Khuynh Thiên là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, hẳn là đẹp hơn một chút.”

Tứ sư huynh không phải nói Diệp Khuynh Thiên là võ lâm đệ nhất mỹ nữ sao? Sao lại thành thiên hạ đệ nhất? Ai, ta không thể không phục, lực lượng bát quái to lớn dường nào.

Vừa mới nghĩ, ta không cẩn thận đạp trúng gì đó, chỉ nghe thấy răng rắc một tiếng, hai nha hoàn bát quái cảnh giác hô: “Ai đó?”

Có lẽ là có tật giật mình, ta theo bản năng tính tránh, chân còn chưa nhấc lên đã bị các nàng bắt gặp. Tiểu nha hoàn chắc không ngờ đó là nhân vật trung tâm vừa bát quái lúc nãy, trợn tròn mắt. Ta cũng rất xấu hổ, đường đường tiểu thư tướng phủ trốn ở đây nghe lén nha hoàn, nói ra quả thật không sao minh bạch.

Ta pha trò: “Ha ha, kia… Ta mỏi chân, ngồi đây nghỉ ngơi một chút, ha ha.”

Hai nha hoàn nhìn ta, ta nhìn ngươi, ta cười đến trật khớp các nàng vẫn tỏ vẻ không tin ta thật sự trật chân. Nha hoàn lớn hơn thông minh chạy nhanh về phía ta khom người: “Thập tiểu thư, ta dìu ngươi về phòng —— Huệ Nghi ngươi nhanh đi tìm đại phu.”

“Không cần, không cần, ta đi một chút là tốt rồi.”

ta xoay chân, đương nhiên giả bộ xoay chân, khập khiễng tránh ra.

Trước đó không lâu, thất sư huynh so kiếm cùng người ta không cẩn thận trật chân, chúng ta còn cười hắn đi đứng khó coi, không ngờ sớm bị báo ứng như vậy. Ta no cơm rửng mỡ, rõ ràng thực khỏe mạnh lại giả què cho nha hoàn xem, đây là đạo lý gì chứ.

“Tô Nhiễm, ngươi bị chó cắn ?” Tô Nam không sợ chết nhào đến.

Ta hoảng sợ, mắng to: “Ngươi mới bị chó cắn, ngươi còn bị heo cắn!”

Tô Nam sờ cằm, hứng thú nhìn chân ta chằm chằm: “Ta trước kia sao không phát hiện ngươi có tiềm lực giả què.”
“Ngươi cút đi, chân ta rất tốt, ngươi bớt đắc ý.”

Vì chứng minh chân ta quả thật tốt, ta còn nhảy vài cái cho hắn xem, nhảy xong quay đầu bước đi, đi như bay, chỉ chừa lại cho hắn một bóng dáng hoa lệ.

Phía sau truyền đến âm thanh nhỏ xíu của tiểu nha hoàn: “Thập tiểu thư không phải trật chân sao, sao liền khỏe lại?”
“Đúng vậy, không hổ là biết công phu, không giống chúng ta.”

Bị Tô Nam chọc ghẹo, hơn nữa bị một câu “Mong rằng Tô tiểu thư sớm bỏ ý định” kia của Tần Lãng khiến ta thực khó chịu, thở phì phì chạy ào ra cửa chính.

Mới vừa đến tiền viện, phụ thân gọi ta lại: “Nhiễm Nhiễm, ngươi đi đâu?”

“Đi chơi.”

“Đường đường thiên kim tướng phủ, cả ngày chạy loạn bên ngoài, còn ra thể thống gì.”

“Phụ thân xin hãy thương xót ta, ta sắp thành thân mất tự do, ngươi đừng cản trở ta nữa được không?”

Ta nhanh như chớp chạy ra cửa, rất xa còn nghe tiếng phụ thân thở dài, bất lực với nữ nhi như ta. Hắn nên cảm thấy may mắn, so với Lương Gia, ta thấy mình quả thực chính là thục nữ trong thục nữ, ngẫm lại hình dáng kiêu ngạo kia của Lương Gia, chậc chậc, ta thực đau lòng thay bác.

Cũng không biết Lương Gia hiện tại thế nào, có bị ai khi dễ hay không, ăn ngon không, ngủ được không. Nàng không giống ta, ở Thục Sơn hoang dã, da thô thịt dày, chịu chút khổ cũng không sao. Tốt xấu gì nàng cũng là thiên kim tiểu thư ở tướng phủ, từ nhỏ không rời nhà, còn bị phụ thân cùng bác quản chặt. Nàng ở nhà kiêu ngạo một chút không sao, mọi người đều nhường nàng. Ta chỉ sợ nàng ra ngoài sẽ chịu thiệt, trên mặt lại không viết mấy chữ tiểu thư tướng phủ to đùng, người ta cũng sẽ không vì bộ dạng xinh đẹp mà thương hương tiếc ngọc. Vạn nhất…

Ta không dám nghĩ nữa. Coi như hết, ta hiện tại là bồ tát qua sông tự thân khó bảo toàn, dù Lương Gia thực xảy ra chuyện ta cũng bất lực, cùng lắm thì thay nàng thắp thêm vài nén nhang. Ai, tự cầu phúc đi.

Chương 6: Sư muội ta lớn nhất

Ra khỏi tướng phủ không xa chính là phố xá sầm uất, ta nhàn rỗi đi bộ khắp nơi. Vốn xuất môn cũng không có việc, chính là ngại trong nhà buồn bã, muốn ra ngoài hít thở không khí. Trước kia ở Thục Sơn thâm sơn cùng cốc, ta còn cùng cửu sư huynh vụng trộm xuống núi dạo chợ, hiện tại về tới kinh thành, muốn ta an phận ở nhà chờ thành thân là chuyện không có khả năng.

Mới nghĩ đến cửu sư huynh, mắt ta sáng ngời. Ta sao không nghĩ tới cửu sư huynh, hắn hiện tại không phải đang ở kinh thành sao, ta có thể tìm hắn đi chơi. Ta hưng trí hừng hực cố nhớ nhà cửu sư huynh rồi đi.

Cửu sư huynh là tam thiếu gia của Nhạc gia ở thủ phủ kinh thành, nếu là thủ phủ, đương nhiên nhà hắn có thật nhiều tiền. Hắn từng kể với ta, công việc làm ăn nhà bọn họ là kinh doanh tơ lụa, khách sạn, tửu lâu, phàm là chuyện liên quan đến tiền bạc liền dính dáng đến nhà bọn họ. Ta cũng nghe Tô Kiên nói qua, tài lực Nhạc gia rất lớn mạnh, hiệu buôn trải rộng cả nước, kinh thành có hơn phân nửa sản nghiệp là của bọn họ, người trên quan trường làm ăn với Nhạc gia cũng không ít.

Về phần Tô Kiên vì sao lại rành chuyện Nhạc gia như vậy, ha ha, đó là bởi vì phu nhân Nhạc Tâm Nhiên của hắn đúng là Nhạc gia nhị tiểu thư, cũng chính là nhị tỷ của cửu sư huynh. Lúc ấy cửu sư huynh biết chuyện này còn luôn nhắc bên tai ta đó là duyên phận. Ta thực không nể mặt hắn rống lên: “Cút, đó là duyên phận của nhị ca ta với nhị tỷ ngươi, liên quan gì đến chúng ta. Nếu ngươi thật muốn theo ta bàn chuyện duyên phận, ta cũng không ngại, trước đưa bạc đến đây.”

Cửu sư huynh thấy ta đột nhiên cười sáng lạn như vậy, không khỏi run run, hắn nói: “Tô Nhiễm, nhà ngươi cũng không nghèo, ta không hiểu vì sao cứ nhắc đến bạc là ngươi sáng mắt?”

Ta nói: “Ngươi biết gì, có vài thứ càng nhiều càng tốt, tỷ như bạc!”

Nhớ rõ khi đó ta cùng cửu sư huynh vì thảo luận chuyện tiền bạc còn xém ầm ỹ, thật sự năm tháng như thoi đưa, nhoáng cái đã là chuyện một năm trước.

Ta từng ngạc nhiên hỏi cửu sư huynh vì sao cha hắn đưa hắn đến Thục Sơn học công phu, nhà bọn họ là làm ăn buôn bán, lý ra nên để hắn học gảy bàn tính mới phải, cùng lắm là binh pháp gì đó vì thương trường như chiến trường. Nhạc đại tài chủ phỏng chừng lắm tiền, mỗi ngày vì xem sổ sách thiếu tỉnh táo, dám đem con lên Thục Sơn cực kỳ xa với chỗ kiếm tiền kia, hơn nữa một hơi tới mười năm. Thật sự là no cơm rửng mỡ.

Đi một vòng lớn, ta bỗng phát hiện mình lạc đường, đối với một ngươi mê ra ngoài như ta thì chuyện ấy thật không ngờ, tốt xấu gì cũng là nơi Tô Nhiễm ta chơi bời từ nhỏ đến giờ. Năm trước ta và cửu sư huynh cùng nhau về nhà uống rượu mừng của Tô Kiên với Nhạc Tâm Nhiên, ta còn qua Nhạc phủ, ta nhớ rõ không đi nhầm đường nhưng tìm mãi không thấy Nhạc phủ trong ấn tượng.

Tùy tiện gặp một người ta hỏi: “Ngươi có biết Nhạc phủ ở đâu không, chính là Nhạc phủ thủ phủ kinh thành?”

Người nọ tay chân chỉ trỏ, ta hận không thể tự bóp chết mình, khó trách ta đi hơn nửa ngày không tìm được, thì ra là ở hướng ngược lại. Nhạc phủ ở thành đông, ta lại hướng thành tây. Đi thêm chút nữa chắc ta có thể trực tiếp nhảy xuống sông đào bảo vệ

Lại đi thêm một đoạn đường dài nữa, thật vất vả mới thấy cửa chính của Nhạc phủ, ta lau mồ hôi trên trán, cuối cùng cũng đến.

Không hổ là kinh thành thủ phủ, thật khí khái, ngay cả đôi sư tử đá ở cửa cũng lớn hơn nhà người thường nhiều, năm trước lúc đến đến đây sao ta không phát hiện ra. Phỏng chừng lúc đó đang mải chơi.

Ta kéo cửa gõ gõ. Không nghĩ hạ nhân nhà có tiền so với người thường thông minh hơn một chút, ta vừa gõ hai tiếng cửa đã mở ra. Gã sai vặt áo xanh khom người hỏi ta: “Xin hỏi cô nương tìm ai?”

“Ta tìm cửu sư huynh của ta, ta đã quên tên, gọi là Nhạc gì đó…” Ta nghĩ nửa ngày vẫn không nghĩ ra, ngượng ngùng cười cười, “Ta thực đã quên, tóm lại hắn họ Nhạc.”

Gã sai vặt áo xanh nhìn ta, sắc mặt là lạ.

Ta nóng nảy: “Ngươi còn không mau đi gọi tam thiếu gia nhà ngươi ra đây.”

Gã sai vặt áo xanh không kiên nhẫn: “Tam thiếu gia nhà ta không phải muốn gặp là gặp, cô nương ăn mặc rất chỉnh chu, không giống người đầu óc có vấn đề.”

“Đầu óc ngươi mới có vấn đề! Đầu óc ngươi so với óc heo còn giống óc heo

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT