|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
hơn!”
“…”
Ta nổi trận lôi đình, hoàn toàn không để ý hình tượng thục nữ, hung dữ mắng hắn. Quả nhiên là kẻ có tiền, ngay cả một tên canh cửa cũng kiêu ngạo như vậy, thật tức chết ta.
Gã sai vặt làm sao là đối thủ của ta, bị mắng vài câu liền lắp bắp hổn hển, nghẹn họng nhìn ta trân trối. Ta cực kỳ đắc ý, trẻ con, năm ta ở Thục Sơn đấu võ mồm với các sư huynh, ngươi còn chưa canh cửa ở đây đâu.
Ta mắng cũng mệt, định nghỉ một chút lại tiếp tục. Đúng lúc đó, tiếng cửu sư huynh truyền đến: “Các ngươi ầm ỹ cái gì, thiếu gia ta rất phiền!”
“Cửu sư huynh, là ta!” Ta kêu to.
“Nhiễm Nhiễm?” Cửu sư huynh đẩy gã sai vặt áo xanh ra, vừa thấy thật là ta, hưng phấn kêu lên, “Thật là ngươi, thật là ngươi!”
Ta liếc mắt xem thường, không để ý tới hắn.
“Làm sao vậy, thấy ta ngươi mất hứng?”
“Có gì cao hứng, một tên canh cửa nhà các ngươi cũng kiêu ngạo như vậy, lần sau ta không bao giờ đến đây nữa.”
Cửu sư huynh đen mặt, mắng gã áo xanh: “Không có mắt nhìn, ngay cả thập tiểu thư tướng phủ ngươi cũng dám đắc tội, thiếu gia ta thấy nàng còn phải cười ba phần, ngươi xứng đáng bị nàng mắng thảm như vậy. Ngươi vệ sinh hậu viện ba ngày cho ta.”
Gã áo xanh dường như vẫn không tin, vẫn giữ biểu tình trân trối, nghẹn ngào.
Cửu sư huynh thúc giục: “Thất thần làm gì, còn không mau đi!”
“Vâng.”
Cửu sư huynh cười khanh khách hỏi ta: “Hết giận chưa?”
Ta bĩu môi không nói, lời hắn nói vừa rồi ta nghe không được tự nhiên, hình như đang nói ta thực hung dữ, ta nào có hung dữ như hắn nói vậy.
Đi được vài bước, cửu sư huynh hỏi ta: “Nhiễm Nhiễm, ta có điều không nghĩ ra, ngươi mặc quần áo sang trọng như vậy vừa nhìn đã biết là kẻ có tiền. Tên trông cửa kia tuy thấp kém nhưng cũng không đến mức nhìn không ra?”
Ta nói: “Ai biết, mấy người nhà các ngươi đều thiếu não hỏi ta tìm ai, ta đã nói, ‘Ta tìm cửu sư huynh, ta đã quên tên, tóm lại là họ Nhạc’, sau đó hắn liền mắng ta đầu óc có vấn đề.”
Cửu sư huynh nhìn ta trong chốc lát, bỗng nhiên xoay người hướng tới cửa chính chưa đóng, kêu lớn: “Người đó, ngươi nhanh làm việc, thuận tiện đưa hắn đến phòng thu chi lĩnh mười lượng bạc, nói thiếu gia ta thưởng.”
“Tô Nhiễm a Tô Nhiễm, ngươi bình thường xấu xa một chút ta không chấp, ngay cả tên ta cũng không nhớ, xứng đáng bị hắn mắng!” Cửu sư huynh nghiến răng nghiến lợi.
Ta thật không phải không nhớ tên hắn, chẳng qua vừa rồi nhất thời không nhớ ra thôi, hắn không phải là Nhạc Phong sao. Nhi nữ của tam sư thúc Tư Nghiên sư muội thầm mến hắn đã lâu, thấy ta giao hảo tốt với hắn, kêu gào ầm ỹ nhờ ta đưa thư tình giúp nàng, còn suốt ngày ở trước mặt ta nói Nhạc Phong sư huynh dài, Nhạc Phong sư huynh ngắn này kia, ta không muốn nhớ cũng khó.
“Đúng rồi, sao ngươi đột nhiên xuống núi đến đây?” Nhạc Phong hỏi ta.
Vừa nhắc đến việc này, ta liền phiền lòng, chán nản nói: “Đừng nói nữa, cha ta bức ta thành thân.”
“Thành thân? Không thể nào, ai không may bị ngươi gả vậy?” Nhạc Phong tuôn một tràng, thấy ta trừng hắn lập tức sửa lời, “Ai có phúc khí có thể lấy ngươi vậy?”
“Là nhị công tử nhà Tần đại tướng quân, ta đã quên tên, tóm lại là họ Tần.”
“Kia không tốt sao, Tần nhị công tử ở kinh thành danh tiếng rất tốt, rất nhiều người muốn gả cho hắn đều không được.”
Ta liếc mắt khinh thường: “Ngươi nếu cũng nghĩ vậy, ta không ngại ngươi gả cho hắn.”
“Ai, Nhiễm Nhiễm, ta biết ngươi không muốn gả cho hắn, trong lòng ngươi không phải còn nhớ thương Tiêu Mộc Trần ngu ngốc kia đi.”
Ta trắng mặt, vội hỏi: “Cái gì, đều là chuyện xưa cũ, ta đã sớm quên.”
Nhạc Phong nói vô tình, ta nghe lại động tâm. Tiêu Mộc Trần không phải ai khác mà chính là nhị sư huynh ta thầm mến đã lâu. Chuyện này ta không nói cho ai, Nhạc Phong tinh mắt, vừa thấy đã nhận ra. Ta cũng không tính giấu hắn, toàn bộ Thục Sơn chỉ mình hắn có quan hệ tốt nhất với ta. Hắn cũng từng bày mưu tính kế cho ta, bất đắc dĩ nhị sư huynh trong lòng trừ bỏ kiếm sẽ không có gì khác.
Nhờ Nhạc Phong ra tay, ta mới biết nhị sư huynh kỳ thật rất rõ tâm tư của ta, hắn chỉ cố ý giả ngu, ngoài mặt như không biết gì nhưng dần dần bất hòa với ta. Mới đầu ta thật khổ sở, thời gian qua lâu cũng phai nhạt. Hắn là kiếm si, sao có thể để tâm đến ta. Nhạc Phong thấy ta khổ sở, cũng rất tức giận, lựa lúc không có ai liền mắng nhị sư huynh ngu ngốc trước mặt ta.
“Không nói nữa,” Ta nói, “Ta đã đói bụng, ngươi dẫn ta đi ăn được không?”
“Ngươi muốn ăn gì?”
“Không biết, dù sao ta muốn ăn thứ quý nhất. Đi đi.”
Ta kéo hắn đi vào một tửu lâu sang trọng.
Chương 7: Oan gia ngõ hẹp cùng hồng nhan họa thủy
Vừa thấy khí thế tửu lâu liền biết giá cả xa xỉ, bất quá không sao, Nhạc Phong thứ khác không có, chính là đặc biệt nhiều tiền, ta không cần lo l ăn xong không có tiền trả bị lão bản lùa xuống dưới rửa chén.
Tiểu nhị đi lên, nhiệt tình như lửa hỏi: “Hai vị muốn ăn gì?”
Ta còn chưa nghĩ ra, Nhạc Phong đã nói: “Mang món quý nhất của các ngươi lên đây.”
“Dạ được.”
Khách sang đến quán, tiểu nhị cười toe toét. Hắn mang trà lên cho chúng ta rồi vui vẻ chạy xuống bưng đồ ăn.
Ta thầm nghĩ cửu sư huynh quả biết tiêu tiền. Ở Thục Sơn lúc ấy hắn chỉ có thể lấy tiền lên núi mua cây mà thôi. Lúc xuống núi chơi đùa, ta cùng Dao Băng sư tỷ mới có cơ hội xài của hắn một chút, bất quá chút tiền này với hắn mà nói không đáng kể, chỉ là vài đồng lẻ mà thôi.
“Sư huynh, ngươi không về lại Thục Sơn đúng không?”
Nhạc Phong nhướng mày: “Có lẽ vậy, cha bảo ta về giúp hắn buôn bán, sợ là không cơ hội quay lại.”
Ta biết trong lòng hắn cực kỳ muốn quay về.
Ta nói: “Ta muốn về.”
“Ngươi muốn về xử lý bọn lão Tứ đi.” Nhạc Phong uống một ngụm trà, ngẩng đầu lên cười tủm tỉm nhìn ta.
Vừa rồi ta cũng kể qua chuyện bọn tứ sư huynh lừa ta, hắn biết tính ta, người không đụng ta ta không đụng người, nếu ai chọc ta, trời tru đất diệt. Khi ta kể chuyện này, hắn cũng hoảng sợ, liên tục nói nếu đã sợ chết tuyệt không nên chọc ta.
“Xử bọn họ là một chuyện, ta muốn về lại là
chuyện khác. Dù sao ta không muốn thành thân, ngươi không biết cái tên Tần gì đó kiêu ngạo bao nhiêu đâu, mắt hắn giống như để trên đỉnh đầu!”
Ta sinh động như thật, thêm mắm dặm muối kể lại cho Nhạc Phong nghe
sự tích ác liệt của Tần nhị công tử, đến đoạn hắn bảo ta từ bỏ ý định với hắn, ta tức giận dùng sức vỗ xuống bàn. Người chung quanh nghe ‘oành’ một tiếng, quay hết lại nhìn chúng ta. Ta lúc này mới thu liễm một chút.
“Hắn dám kêu ta từ bỏ ý định với hắn! A, ai có ý gì với hắn chính là heo.”
“Hắn là ai chứ, thật nghĩ ta muốn gả cho hắn sao, cũng không nhìn lại bộ dạng hắn ra sao, hừ!”
“Hắn không phải rất anh tuấn sao?”
“Ngươi đừng ngắt lời! Ta vừa rồi nói thế nào? Hắn nghĩ mình là ai, mặt đẹp có thể làm cơm ăn sao, ta thấy hắn chính là hồng nhan họa thủy, sẽ gây họa cho ta…”
“Hồng nhan họa thủy là nói nữ nhân.”
“Ta biết, ngươi đừng ngắt lời! Ta vừa rồi nói thế nào? Hồng nhan họa thủy? Đúng vậy, hắn chính là hồng nhan họa thủy, so với nữ nhân còn họa thủy hơn!”
Nói đến lại thấy khát, ta bưng chén uống một ngụm trà, tiếp tục càu nhàu: “Ta ghét nhất là cái loại tự cho mình đúng như hắn, nếu không phải nhà ta, sợ tiểu nha hoàn nào bẩm báo với cha ta, ta nhất định phải giáo huấn hắn một chút.”
Nhạc Phong hé miệng không nói, cười chờ ta tiếp tục. Ta hỏi hắn: “Ngươi sao không nói gì?”
“Nói gì? Nên để một mình ngươi nói.”
“Vậy ngươi phối hợp một chút, cùng ta mắng hắn vài câu.”
“Được được được, hắn là đồ hỗn đản, ngu ngốc, được chưa?”
Ta còn chưa hết giận, nằm úp trên bàn liên tiếp thở dài: “Sư huynh, ta nên làm gì bây giờ, ta thực không muốn thành thân. Nếu không, nếu không ngươi dẫn ta bỏ trốn đi.”
“Phốc —— “
Nhạc Phong đang uống trà, liền phun ra: “Gì? Ngươi nói gì? Bảo ta và ngươi cùng nhau…”
“Ngươi đừng nghĩ lung tung,” Ta ngắt lời hắn, “Ý ta thực thuần khiết, thuần túy muốn làm bạn với ngươi. Ngươi xem đi, ta không tiền, công phu lại kém, xuất môn khẳng định bị khi dễ, ngươi cũng không muốn ta ở ngoài lẻ loi hiu quạnh. Cho nên ngươi hãy thương xót, giúp ta lần này đi.”
“Không nên,” Nhạc Phong đầu lắc như trống bỏi, “Ta trốn cùng ngươi rồi người khác không muốn hiểu sai cũng phải hiểu sai, còn tưởng ta lừa bán con gái nhà lành. Cha ngươi sẽ không bỏ qua cho ta, Tần đại tướng quân cũng sẽ không bỏ qua cho ta, ngay cả cha ta, khẳng định sẽ không bỏ qua cho ta. Không chừng hoàng đế cậu ngươi còn có thể dán thông báo tróc nã ta, trong thiên hạ này, chúng ta cho dù bất tử cũng sống không xong. Ta đáp ứng ngươi ta mới là heo.”
Ta lập tức héo hon, chẳng lẽ Tô Nhiễm ta xong đời rồi, trừ chuyện phải gả cho Tần gì đó, ta vốn không còn đường sống sao? Càng nghĩ càng phiền, đầu ta muốn nổ tung.
Đến khi tiểu nhị mang đồ ăn lên, tư tưởng vừa loạn thất bát tao mới trở lại bàn cơm. Nhạc Phong cười tủm tỉm: “Ăn đi, đừng nghĩ nhiều, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.”
Ta gật gật đầu, bắt đầu động đũa. Mới ăn một miếng, phía trước không biết đã xảy ra chuyện gì, thang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




