|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đàn bập bùng tạo thành thứ hợp âm không có ở bất kỳ thứ sân khấu ca nhạc nào. Lão Ngọc cũng cầm lấy mic, cái chất giọng nhừa nhựa, buồn buồn của lão cất lên:
– Lời đầu năm ba viết cho con
Trên quê hương khói lửa rã mòn…..
Sau này về với xã hội, thi thoảng hứng chi đi coi liveshow của mấy đám ca sỹ tiếng tăm, tôi cũng chỉ thấy không khí bị nổ tung cỡ như khi lão Ngọc cất tiếng hát là cùng. Phần vì tò mò với màn trình diễn của 3 nhân vật tiếng tăm, phần vì thực sự lão ca bản đó quá hay, cái không gian im ắng như bị xé toạc bởi tiếng vỗ tay, hú hét. Mấy bà giáo vụ già tay cũng đã buông khỏi ngực, ánh mắt hướng về lão ngập tràn vẻ biết ơn. Biết ơn lão đã tha mà không có quậy trại!
Phần trình diễn của tam ca du đãng vừa kết thúc, tiếng hò reo vang lên quá trời. Mấy tay bảo vệ, quản lý gương mặt cũng giãn hẳn ra. Mấy cha bảo vệ già coi bộ còn trầm ngâm xúc động, lặng đi không nói nên lời. Biểu hiện của khán giả như vậy, tới cỡ Micheal Jackson còn âm thầm sung sướng chớ nói chi 3 lão nghệ sĩ nửa mùa này. Lão Ngọc cúi đầu xuống chào khán giả, coi bộ say quá tưởng mình là ca sỹ thiệt hay sao trời. Đám học viên bắc tay vô miệng, la chói lói:
– Tiếp đi ba anh ơi!
– Em thần tượng anh quá, anh Ngọc ơi!
Cái lão này coi bộ rượu vào dễ dụ à nha. Chỉ thấy lão làm bộ như cảm kích, vớ cái micro, chép miệng:
– Tính hát một bài rồi đi xuống, mà anh em nhiệt tình thế này anh đành phải tiếp nhận thôi. Trong không khí đêm Noel tưng bừng như thế này, anh biết nhiều đứa ở đây xa bồ, xa vợ, chắc cũng tủi thân và cô đơn lắm…
Tôi hơi bất ngờ nha, rượu vào không ngờ lão trở nên tâm lý và tình cảm như là người khác vậy. Lại nghe cái giọng lè nhè của lão tiếp tục:
– … bởi vậy anh và Nam, Hiếu sẽ gửi tới các em một nhạc phẩm vui tươi hơn. Mọi người đồng ý không?
Đám học viên lại vỗ tay rào rào. Mặt lão tỉnh bơ, quay qua Hiếu mốc, nói vọng vào micro:
– Hiếu chơi cho anh bản "Đồi thông hai mộ" đi em!
Nguyên đám học viên té chúi nhủi. Tiếng cười rần rần vang lên khắp sân trại. Đám giáo vụ cũng nhịn không nổi, mấy bà có máu nhột ôm lấy bụng mà cười. Hiếu mốc cũng cúi gằm đầu, cái vai rung rung kiểu nín cười mà không có nổi. Con nhỏ Mỹ Anh cười hết cỡ, tay níu chặt lấy áo tôi, cái bụng gập cả xuống. Thiệt tình, tôi cũng phục lão quỷ này quá xá. Đêm Noel tưởng chừng buồn chán ở trại, không dè lại là một đêm vui tới nín thở đối với đám học viên. Có điều, chỉ tội cho đám học viên đăng ký hát sau tam ca du dãng. Mất công trang điểm đẹp thiệt đẹp, áo quần xúng xính, ai dè bị lão cướp sân khấu tới gần hết cả đêm. Nam tàu hứng lên còn ca luôn một bản tiếng Hoa, giọng khỏe khoắn cao vút. Hiếu mốc cũng góp một bản đàn não nùng, nghe hay tới giật mình. Đêm ca nhạc sắp tàn, nhỏ kéo tay tôi:
– Chờ em một chút nha!
Tính hỏi nhỏ "em đi tiểu hả" nhưng thấy vậy bất lịch sự quá nên tôi bỏ. Nhỏ chạy vô phòng một hồi rồi lon ton chạy lại chỗ tôi. Trên tay con nhỏ là một cái bọc gói giấy màu sặc sỡ. Mặt nhỏ hãnh diện và sung sướng trông thấy khi rón rén đưa cho tôi món quà:
– Quà Noel của anh nè. Tự em làm đó, anh không được chê xấu nha!
Tôi nghe trong lòng xúc động quá đỗi. Con nhỏ này thiệt tình chu đáo và quan tâm tới tôi hết mức luôn. Cầm cái bọc trong tay, tôi nghe trong lòng mình ấm áp hẳn. Nhỏ len lén ngồi xuống bên canh, bám chặt lấy tay tôi chờ đợi. Tôi cũng tò mò, không hiểu trong cái trại này nhỏ kiếm được thứ gì làm quà Noel cho tôi. Cái bọc giấy mở ra, tôi lặng người khi thấy bên trong là một cái áo gối thêu một hình trái tim bự thiệt bự. Cái áo gối may vẫn còn vụng lắm, hình trái tim còn hơi xiên xẹo một chút, nhưng có hề gì, bởi tôi biết bên trong đó là cả tấm lòng của nhỏ. Mắt nhỏ nhìn đăm đăm vô khuôn mặt tôi, giọng ngượng nghịu:
– Em học hoài nhưng chỉ may được vậy thôi! Có xấu không anh?
Tôi choàng tay qua eo nhỏ, khẽ đẩy nhỏ dựa sát hơn vô mình, thì thầm:
– Đây là cái áo gối đẹp nhất anh từng thấy luôn đó!
Mặt nhỏ bừng lên một tia hạnh phúc, ngả đầu vô vai tôi. Phía sau lưng, đám bảo vệ lại bắt đầu làm nhiệm vụ:
– Mỹ Anh lạnh hả? Lạnh thì vô buồng nằm, đừng có ngồi ôm ấp bạn trai ở đây nha!
Tôi giơ cái bộ mặt đưa đám về con nhỏ bảo vệ có duyên hết sức kia:
– Tui cũng lạnh nè, 2 đứa vô phòng một lượt được không?
Thấy cái tay con nhỏ lại luồn luồn xuống đùi tôi. Thiệt tình, sao nó khoái chữa thẹn bằng cách cấu nhéo tôi vậy hả trời!
Đêm ca nhạc rốt cuộc cũng khép lại một cách "thành công mỹ mãn". Tôi cũng chỉ nghĩ rằng nó vui vẻ, an toàn, vậy cũng tính là thành công. Nhưng cuộc sống trường trại đâu đơn giản vậy. Đối với đám giáo vụ mà nói, đây là một thành công mang tính bước ngoặt trong cuộc đời giáo dục đám nghiện của họ. Phải biết rằng đám du đãng anh lớn không khi nào hợp tác với cán bộ hết trơn, đám em út thấy đàn anh vậy lại càng không dám. Trường trại có cái lệ riêng của trường trại, đàn anh kêu đi quét nhà răm rắp làm theo ngay, nhưng đám cán bộ kêu thì còn phải xét lại à nha. Cái tư tưởng chống đối và luồng suy nghĩ: nghe theo cán bộ thì bị mất mặt là cái cản trở lớn thiệt lớn trong công việc của mấy bả. Nhất là thứ học viên trong đây toàn thứ mang tiền nhà đóng để vô, không thể cư xử kiểu đám cai nghiện tập trung, cãi là đập chèm bẹp. Sau lần này, công việc của mấy bả rốt cuộc cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều lắm, nhất là trong vụ nhờ vả mấy đứa học viên hưởng ứng mọi thứ phong trào. Nếu như trước đây, đứa nào cũng ngại quê, ngại bị chọc vì nghe lời giáo vụ, giờ có thách kẹo cũng không đứa nào dám há miệng. Hễ há miệng sẽ mắc phải 3 cái quai bự thiệt bự, cô hồn một cây!
Sáng sớm hôm sau, tôi và nhỏ đang ngồi uống cafe dưới sân đã nghe loa gọi chói lói từng hồi. Thiệt tình, muốn cảm ơn thì để lúc nào tiện cũng được, làm chi gấp gáp dữ vậy. Tôi thở dài, dắt nhỏ đi lên phòng giáo vụ. Bữa nay có 2 người trực – bà giáo vụ già và ông thẩy Bảo.
Ông Bảo đã để sẵn một ly cafe đời bốc khói thơm phức trên bàn phần tôi, còn con nhỏ chắc bà giáo vụ già sẽ lo. Ổng làm bộ mặt như đón con trai đi du học Havard về, trìu mến vỗ vai tôi:
– 2 đứa ngồi đi con. Con nhỏ Mỹ Anh qua tủ lạnh lấy trái cây ra dùm thầy.
Bà giáo vụ già cũng ỏn ẻn lại gần ngồi, cái mặt hiện rõ một tia hưng phấn. "Đừng có ý định xấu với tôi nha" – Tôi tính la lên vậy. Mặt bả phấn khích thấy gớm, chắc bữa hôm qua được nghe khen dữ lắm.
– Đêm ca nhạc hôm qua bất ngờ quá Long ha. Anh Ngọc của con có nhiều tài lẻ ghê, mà sao nói chuyện đám học viên chịu nghe quá vậy? Phải chi cô nói, tụi nó cũng nghe lời vầy thì tốt quá!
Bả chẹp chẹp miệng, nói có vẻ tiếc nuối. Tôi nghĩ bụng: "Vụ này dễ ẹt. Đề nghị lên ban quản lý cho ổng … làm giáo vụ là xong chuyện mà". Lại thấy mắt bả chớp chớp, coi bộ đang hồi tưởng.
– Bữa hôm qua, ban quản
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




