watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:02 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8178 Lượt

lý trại còn gọi tụi cô ra khen hết lời luôn. Thiệt tình chưa có trại nào mà kêu được đám đó hợp tác hết trơn đó con. Chỉ có duy nhất trại mình, duy nhất cái phòng giáo vụ tụi cô làm nổi đó!

Tôi cũng tiện tay đưa bả lên cao thêm một chút. Mất gì của bọ đâu, hơn nữa cái tính bà này khoái nịnh nọt như con nít, nhưng cũng là người tốt và nhiệt tình đặc biệt với tụi tôi. Với lại, bả cũng không phải không biết điều.

– Công của 2 con lớn lắm đó. Không có con với con nhỏ Mỹ Anh, sức mấy mà đám tụi cô nói chuyện được với mấy người kia. Cô với thầy Bảo thiệt không biết làm gì để cảm ơn tụi con nữa Long à!

Mắt tôi sáng rực. Vụ cảm ơn này dễ ẹt. 2 người ông bà chịu khó ra ngoài sân bóng chuyền đi dạo cỡ 2 tiếng là được rồi, cho tụi tui mượn phòng giáo vụ nói chuyện riêng tư! Đang tính nói ra thì ông Bảo cười cười, kêu:

– Thầy với cô Mỹ dắt hai đứa đi chơi một buổi nha!

Tôi muốn té ngồi xuống đất. Lão già này biết giỡn ghê. Trại cai nghiện mà lão làm như trại mẫu giáo lớn không bằng, bộ muốn đi chơi là đi được hả? Tính chọc lão kêu cho tụi con ra công viên nước hay bay ra Hà Nội thăm con rùa bự ở Hồ Gươm hả thầy, bà Mỹ lại nói bằng một giọng hết sức nghiêm túc:

– Thực ra đi chơi cũng không đúng lắm, chỉ là tiện công việc thôi, nhưng thầy cô cũng muốn hai đứa con ra ngoài thoải mái một chút. Vài bữa nữa, trại và mấy trại khác quanh địa bàn này sẽ có buổi giao lưu về công tác giáo dục học viên, có cả thành phố tới dự. Mỗi trại sẽ cử giáo vụ và học viên tiêu biểu tới tham gia, con có muốn đi không Long!

Cái hàm tôi muốn rớt xuống đất cái bụp. Chuyện tốt như vầy mà từ chối, thiệt tình bả có nghĩ tôi là con người không hả trời! Con nhỏ Mỹ Anh mắt cũng sáng bừng, lau tau trả lời dùm tôi luôn:

– Có, có mà cô ơi!

Nói xong nó nhào ra ôm bả chặt cứng. Bả cười re, để yên cho con nhỏ ôm, quay qua bảo tôi:

– Vậy nếu Long cũng đồng ý thì quyết định vậy đi. Mà còn chuyện nữa, đi giao lưu lần này có phần học viên lên đọc báo cáo thành tích cai nghiện tại trại mình, Long giúp cô nha. Con viết dùm cô báo cáo rồi đọc luôn, được không con?

Cái lý thuyết không có bữa trưa nào miễn phí coi bộ đúng thiệt đúng à nha. Nhưng giờ, bả kêu tôi cầm dao đi giết người tôi cũng dám lắm, sá gì ba cái vụ viết lách nịnh đầm tầm bậy. Tôi quả quyết gật đầu:

– Cái chuyện nhỏ xíu đó cứ để con!

Mấy bạn ở đây có ai từng… xui xẻo vô tù hoặc vô trại chưa? Tôi hy vọng là chưa. Nhưng cái thứ cảm giác tôi trải qua lúc đó là một thứ rất khó có thể miêu tả thành lời. Thứ cảm giác bước chân ra khỏi khung cảnh tù túng, thiếu tự do, mắt nhìn cuộc đời mà lòng thấy nghẹn ngào. Con đường vô trại xấu mù, nhưng trong mắt tôi lúc đó, nó giống hệt như đại lộ ánh sáng ở Hollywood vậy (tôi cũng tả đại chứ chưa qua bển bao giờ). Ấy là thứ cảm giác mà tôi và con nhỏ Mỹ Anh có được, ngay khi bước những bước chân đầu tiên ra ngoài cổng trại.

Từ mấy bữa trước, bên giáo vụ kêu tôi và nhỏ Mỹ Anh lên điện thoại về nhà để kêu nhà mang lên ít "quần áo đời". Ra ngoài mà bận mấy bộ đồ trại kiểu Pyjama này dám người ta kêu cấp cứu tới hốt về viện tâm thần lắm. Con nhỏ lựa đồ qua điện thoại cỡ cả tiếng đồng hồ, tôi thì gọn lỏn: Mang con cái quần jean, đôi giày và mấy cái áo con hay mặc. Đàn ông phải phóng khoáng vậy chớ!

Tôi ở ngoài cũng không để ý lắm mấy cái vụ đồ đạc. Thường thì tôi chỉ dùng đồ tầm trung, dễ mua, dễ mặc, hỏng cũng dễ bỏ. Sáng sớm hôm đi cùng 2 ông bả ra ngoài, tụi tôi được gọi lên từ sớm, đưa đồ cho bận. Của tôi chỉ có một bọc nhỏ, còn khi nhìn qua đống đồ của con nhỏ, tôi muốn té xỉu luôn. Nó đừng có nói với tôi tính mở shop thời trang trong trại nha. Quần áo váy từa lưa, ba cái dây lưng, phụ kiện, lại còn cả túi, ví. Tôi nghi chắc ông bà già con nhỏ cũng phải đút tiền cho đám bảo vệ mới mang nguyên đám này vô đây được. Trong đống quần áo lỉnh kỉnh này, có khi giấu được cỡ 2 bánh heroin mà không ai biết à nha.

Bà già tôi gởi vô cái jean Bossini màu xanh, đôi giày thể thao tiệp màu và một cái áo thun hiệu trắng hiệu Cavalli. Tôi vẫn khoái ăn mặc bụi bặm kiểu này, nhìn vừa khỏe vừa tiện, làm gì cũng được hết trơn. Ba cái kiểu đóng thùng đóng bộ, tôi chúa ghét. (Mặc dù trong lúc type những dòng này, người đang bận sơ mi một cục). Tôi thay quần áo chỉ cỡ 5 phút là xong xuôi đâu ra đó. Ông Bảo và bà giáo vụ già ngó ngó qua, trầm trồ:

– Trời, nó bỏ cái đồ trại ra nhìn bảnh dữ ha. Cỡ này ra đường con gái không nhao theo mới lạ đó!

Tôi cũng thấy bình thường thôi. Mấy lời cỡ này tôi quen quá trời quen rồi. Làm mặt lạnh, hút điếu thuốc đời của ông Bảo mà nghe thấy mình như tăng một lúc mấy chục level. Thiệt tình, lâu lắm rồi mới có cái cảm giác thoải mái khi diện jean, có điều lúc đi tiểu tôi vẫn chưa quen lắm, không cởi cúc mà vẫn giơ tay tuột cái một như quần trại T_T

Con nhỏ làm cái gì bên trong mà lâu lắc dữ dội. Ông Bảo chờ tới nóng ruột, mắt ngó đồng hồ lom lom. Tôi chạy vô trong, kêu con nhỏ:

– Mỹ Anh ơi, bữa nay đi hội nghị chớ đâu phải biểu diễn thời trang em!

Thấy giọng con nhỏ ỉu xìu:

– Nhưng mà em chưa kiếm được cái váy nào hợp hết! Gởi vô toàn mấy đồ em ít bận thôi nè!

Tôi cũng thấy ớn lạnh. Đống đồ ít bận của con nhỏ chắc cũng cỡ 1 tủ, vậy đồ nó hay bận chắc cỡ bằng cái shop Milano ngoài Đồng Khởi quá. Mai mốt cưới con nhỏ này, dám tôi cũng sạt nghiệp vì mua đồ cho nó lắm. Tôi bước vô trỏng, la:

– Thôi để anh lựa dùm nha!

Nghe con nhỏ "Á" lên một tiếng nhỏ xíu, cái mặt đỏ bừng bừng. Nhỏ đang bận trên người nguyên bộ đồ lót trắng, chắc mới lựa đồ xong lại thay ra. Thấy con nhỏ ngượng nghịu, làm bộ muốn đuổi tôi ra ngoài, tôi mắc cười muốn chết. Nhỏ cởi truồng tôi còn coi qua rồi, giờ lại bày đặt mắc cỡ mấy cái vụ này. Tôi kệ nhỏ, xáp lại gần. Nhỏ cũng im im, nhưng mắt dán vô bộ đồ tôi mặc, lộ ra vẻ hài lòng:

– Anh mặc bộ này đẹp ghê! Áo này của Cavalli hả? Mà sao lại đi đôi giày đế thấp vầy? Anh mặc jean và áo thun phải đi giày hầm hố hơn chút nó mới đẹp!

Tôi muốn quỳ xuống chân nhỏ luôn. Vừa làm bộ mắc cỡ, giờ lại chuyển tông sang bình luận thời trang ngay được. Thiệt đúng là cái thứ đàn bà, nhìn ba cái đồ quần áo là quên hết trơn hết trọi. Tôi làm mặt khổ, kêu nhỏ:

– Thôi được rồi mà em, thầy cô đang đợi ngoài kìa. Anh lựa váy cho em nha!

Chả cần con nhỏ trả lời, tôi làm bộ lựa lựa trong mớ đồ chất cao chót vót của con nhỏ, moi ra một cái đầm trắng. Tôi đưa lên ngắm nghía một hồi ra chiều cân nhắc, rồi quả quyết kêu nhỏ:

– Em mặc cái đầm này cho anh coi. Dáng của nó đẹp quá ha!

Tôi thề có chúa là tôi nhìn mấy cái áo đầm dù là của Versace hay D&G cũng không khác mấy cái đầm bán vỉa hè là mấy. Cũng là vải may thành cái váy chứ có khỉ khô gì hấp dẫn đâu. Nhưng con nhỏ thì không biết vậy.

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT