|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Mỗi bên tay một con beo đi liêu xiêu, đám bảo vệ ngó thấy cũng coi như đui luôn, chẳng thấy chạy ra hỏi han gì hết ráo. Thằng cha đội trưởng đội bảo vệ chính là đại lý rượu trong trại, tụi nó cũng có phần vậy!
Thiệt tình, cảm giác có 2 con beo 2 bên không sung sướng như tôi nghĩ trước giờ, chỉ thấy nặng bà cố. Mỗi em một tay đung đưa, tôi mệt muốn xỉu luôn. Con nhỏ Mỹ Anh coi bộ tỉnh táo hơn, chỉ hơi lơ mơ, còn nhỏ Thư chắc xỉn quắc cầncâu luôn. Mấy tháng trời không đụng vô giọt rượu nào, giờ nó làm một hơi cỡ nửa ca một, không say mới là lạ. Con nhỏ đi không có vững, tựa hẳn vào người tôi nghe nóng hổi. Nhưng giờ tôi cũng chẳng có tâm trí gì mà thưởng thức thân hình con nhỏ. Tôi chỉ muốn đưa cả 2 con beo này vô chuồng thật lẹ, để nó sổng ra chắc nguyên trại tan hoang quá.
Con nhỏ bảo vệ cũng là một con nhỏ nhanh nhẹn. Nhác thấy mấy cái bóng, nó cũng hiểu ngay đây chính là sản phẩm của quá trình kiếm tiền của đám bảo vệ, vội vàng phụ tôi xốc nhỏ Mỹ Anh dìu vô buồng. Tôi nhẹ cả người, hai tay khẽ ôm nhỏ Thư, bế nó đặt vô trong phòng. Chân con nhỏ vừa chạm đất, cái tay nó đã níu chặt lấy cổ tôi, lè nhè la:
– Đừng bỏ em xuống. Vô với em đi!
Người say tôi chưa khi nào thấy có ai biết nói thầm hết trơn hết trọi. Con nhỏ cũng vậy. Nó nói với tôi mà như nói cho nguyên trại nghe. Giả dụ lúc nó chưa say, nghe được câu đó thì đỡ quá. Nhưng lúc này, nguyên một đám beo nữ nhìn tôi như sinh vật quý hiếm, còn con nhỏ bảo vệ trẻ tuổi cũng sượng sùng tới tận mang tai, kéo tay nhỏ:
– Nói linh tinh gì vậy Thư, vô giường ngay. Quản lý nhìn thấy là đi kỷ luật đó!
Trên đời này, không có gì vô ích bằng việc dọa dẫm mấy người say. Con nhỏ nghe xong coi bộ muốn gào lên à nha, nó vùng vẫy khỏi tay nhỏ bảo vệ, nhao người về phía tôi nức nở:
– Anh không được đi. Em không cho anh đi!
Tôi đưa mắt nhìn nhỏ bảo vệ một cái. Con nhỏ cũng đưa ánh mắt cầu cứu hướng về phía tôi. Nhỏ Thư có tiền sử quậy tưng trại, nhất là khi nó bị chút kích động, như mấy ngày đầu vô trại vậy. Tôi giằng nhẹ nhỏ Thư từ tay nhỏ bảo vệ, dỗ dành:
– Được rồi, em vô giường nằm đi, lát anh vô. Anh đi ra ngoài chút về liền, ha!
Nhỏ giang tay ôm tôi chặt cứng, ngả đầu lên vai tôi, hỏi đi hỏi lại:
– Thiệt không anh, anh nói thiệt không anh?
Tôi vốn không phải người thật thà gì lắm, nhưng quả thật lúc đó tôi ghét việc phải nói dối con nhỏ ghê gớm.
– Thiệt mà, xíu nữa anh vô liền. Em nằm đi ha, giường em đâu?
Nhỏ bảo vệ đứng sau ra hiệu chỉ chỉ vô cái giường kế con nhỏ Mỹ Anh. Tôi bồng nhỏ Thư vô tới đó, đặt xuống nhẹ nhàng. Con nhỏ nằm im re, thở đều đều. Gương mặt đỏ au như đang mỉm một nụ cười. Ngay sát nhỏ Thư, con nhỏ Mỹ Anh đang nằm ngủ ngon lành, cái gương mặt trẻ con nhìn như đang phụng phịu. Tôi quay lại, ngó đám beo trại đang xúm đông xúm đỏ quanh mình, ngó con nhỏ bảo vệ bộ dạng như vừa trút được gánh nặng trong lòng mà thiệt tình chỉ muốn hét to lên một câu: Nếu có một điều ước, tao ước nguyên đám tụi bay biến mất khỏi đây ngay lập tức!
Dù vậy, tôi cũng đủ lớn để hiểu chẳng có lão thần đèn chết tiệt nào tồn tại trên đời, đành gãi gãi tai ngượng nghịu quay qua nói với con nhỏ bảo vệ:
– Không ngờ tụi nhỏ uống Coca mà cũng say dữ vậy! Thôi tôi về nha. Mấy em coi giúp anh 2 con nhỏ này nha!
Một con beo trại mặt bự phấn cười hi hí:
– Coi cả 2 con beo của anh hả?
Chữ "của anh hả" nhỏ kéo dài ra nghe nhột muốn chết. Tôi cũng cười trừ, bước lẹ ra khỏi cái chuồng beo, kệ cho đám beo trại cười khúc khích đằng sau.
Sáng bảnh mắt, con nhỏ Thư đã chạy tới ngay trước cửa phòng tôi và lớn tiếng kêu… lão Ngọc. Lão già vừa ló đầu ra khỏi cửa, con nhỏ đã lôi tuột xuống dưới căng tin. Đập lão hay làm gì đó, tôi không rõ. Chỉ thấy quãng 5 phút sau, lão du đãng già đẩy cửa vô phòng, nét mặt chán nản:
– Vụ này tao không giúp mày được à nha. Con nhỏ Thư đang kêu đòi ra mâm đó! Tao nói với nó… mày là chủ mâm, có gì qua nói chuyện với nó đi!
Lão già dịch ngáp dài một cái, leo lên giường ngủ tiếp. Kệ xác tôi đứng như trời trồng giữa phòng, ngổn ngang tâm trạng.
Tôi lật đật khoác áo chạy xuống dưới căng tin. Thấy con nhỏ Thư mặt mày ủ dột, ngồi im re, tay cầm điếu thuốc. Cái dáng ngồi của con nhỏ tội nghiệp quá đỗi luôn. Điếu thuốc trên tay nhỏ cháy gần hết, nhỏ cũng chưa thèm gạt. Tôi bước nhẹ nhàng tới, ngồi xuống cạnh nhỏ:
– Có chuyện gì nói anh nghe đi Thư!
Mặt con nhỏ vẫn cúi gằm:
– Em nói với anh Ngọc rồi đó, em muốn ra mâm.
– Biết là chuyện đó rồi, nhưng tại sao lại vậy! Em ít nhất cũng phải cho anh biết lý do chứ!
Con nhỏ làm thinh hồi lâu, ném điếu thuốc đi, lấy cái chân dậm dậm. Giọng con nhỏ nghẹt lại:
– Bữa hôm qua em ẩu quá, lát nhỏ Mỹ Anh dậy biết chuyện, chắc nhỏ không nhìn mặt em quá!
Tôi cũng đoán con nhỏ hối hận vì chuyện bữa tối qua. Thiệt tình, tôi cũng không biết nhỏ Mỹ Anh sau khi biết vụ tối qua giữa tôi và nhỏ Thư, con nhỏ sẽ phản ứng thế nào. Con nhỏ còn con nít, tính lại hay ghen tuông, đòi hỏi nó phải thông cảm hay khoan dung tôi sợ rằng hơi khó. Nhưng để con nhỏ Thư sống tiếp tục kiểu như cũ, tôi không muốn. Chưa tính, khi nghĩ tới khả năng con nhỏ sẽ dạt qua một mâm khác, sống với tụi khác, tôi nghe trong lòng mình hẫng hụt như đánh mất thứ gì đó vô cùng quan trọng. Tôi nhẹ giọng kêu nhỏ:
– Em không cần suy nghĩ nhiều vậy. Bữa qua em say, mà người say đâu có kiểm soát được. Lát anh kêu Mỹ Anh ra nói chuyện, con nhỏ cũng quý em, anh nghĩ chắc không sao đâu. Còn anh Ngọc nữa, lát anh kêu ảnh qua nói dùm, chuyện này cũng đâu to tát tới mức vậy.
Con nhỏ nhìn thẳng vô mắt tôi, kêu:
– Anh nói cho em nghe đi, bữa hôm qua em nói gì với anh?
Vụ này khó nha. Con nhỏ tự nói ra, xong giờ bắt tôi nhắc lại, tôi có phải máy ghi âm đâu chớ! Tôi làm mặt tỉnh, ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời:
– Chắc em nói linh tinh vài thứ đó thôi. Bữa tối qua anh say nên cũng đâu có nhớ!
Mắt con nhỏ vẫn ngó tôi đăm đăm.
– Anh nói xạo. Bữa hôm qua anh còn dìu em và nhỏ Mỹ Anh về tận phòng. Buổi sáng em nghe đám cùng phòng xì xào hoài, em cũng biết được chút đỉnh. Anh nói cho em nghe đi, được không?
Bộ dạng con nhỏ bữa nay lạnh lùng hệt như quan tòa, còn tôi đang là bị cáo đứng trước vành móng ngựa vậy. Tôi thở dài ngao ngán, thôi thì đằng nào con nhỏ cũng biết, giấu sao nổi mấy cái loa của tụi beo trại.
– Em muốn nghe thiệt hả?
Con nhỏ gật gật đầu, ánh mắt hết sức nghiêm túc. Tôi nhỏ giọng:
– Bữa qua em say, lúc anh đưa em vô phòng, em đòi kêu anh ở lại với em, có vậy thôi!
Gương mặt lạnh lùng của con nhỏ đỏ bừng lên. Cái giọng sắt đá hồi nãy trở thành lí nhí:
– Bộ em… nói vậy thiệt hả?
Tôi muốn đập đầu vô đại cái gì mà chết luôn cho rảnh. Nói gì xong cũng không nhớ, nói lại cho nghe thì cũng không tin. Đang tính kiếm cái gì mềm mềm đập đầu vô thì đổi ý cái roẹt. Chắc tôi nên kiếm cái gì cứng hơn một chút, bởi con nhỏ Mỹ Anh cũng đang đi xuống tới nơi!
Con nhỏ Mỹ Anh làm cái mặt lạnh te, xoay qua kêu tôi:
– Anh đi chỗ khác dùm em, em muốn nói chuyện với chị Thư!
Sao cái bộ dạng con nhỏ bữa nay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




