|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
sơn nhà mình màu vàng tươi, xanh nước biển và xanh lá cây.
Khi Lucy xem bà Riley làm việc trên mảnh sân của mình, suy nghĩ cô lại quay về Quinn và lần hẹn hò với anh vào tối hôm đó. Cô đang háo hức muốn được gặp anh nhiều hơn những gì cô muốn thừa nhận. Hơn cả sự hiểu biết, vì cô chưa từng biết anh.
Điều đó có thể anh là một thợ ống nước đang cố để bước tiếp sau cái chết của vợ mình. Nhưng có khả năng anh là một trong số bảy mươi phần trăm người online chỉ để tìm kiếm sự quan hệ nhanh chóng.
Lucy cho đó là một câu hỏi lớn hơn, và là câu hỏi khó trả lời nhất. Tại sao cô cứ phải đẩy anh ra như một lý do để lại lôi kéo anh về mình? Tại sao cô lại bị ám ảnh bởi một anh chàng mà cô không biết rõ?
Getn2known: Tìm người bạn đời trung thực …
“Bạn đã sẵn sàng cho điều này” vang lên trong không khí bên trong Trung Tâm Ngân hàng Arerica khi đội trưởng của Idaho Steelheads và San Diedo Gulls đối mặt nhau tại giữa sân băng. Tiếng nhạc ngưng hẳn, tiếng bóng khúc côn cầu rơi xuống. Âm thanh gậy khúc côn cầu đánh vào mặt băng vang lên khắp sân đấu.
Trận tranh tài bắt đầu.
Quinn liếc sang Lucy Rothschild, với áo cổ vũ màu đỏ đen của đội Strrlhead và một ngón tay bằng xốp lớn được gắn vào tay cô. Trong đời mình, anh chưa bao giờ chạm trán với bất cứ ai trông chả giống một kẻ giết người hàng loạt chút nào.
“Đó là những gì tôi đang nói!” cô hét lên khi một cầu thủ đội Gull bị đốn ngã.
Được rồi, như vậy cô là một người hơi khát máu. Nhưng vì một vài lý do khác lạ nào đó, điều đó đã không làm bàng quang anh co lại cũnh như máy thu âm đang đâm vào thắt lưng, nhắc cho anh rằng cô có thể sẽ là một kẻ tâm thần vui thích trong việc xem đàn ông chết.
Quinn ngả người dựa sau ghế. Thiết bị thu âm màu đen ấn vào xương sống anh. Kurt đang ở phía kia của thành phố trong một cuộc hẹn với brneyedgrl, trong khi Anita đang ngồi trong chiếc xe van ghi âm cuộc nói chuyện của một thám tử khác. Quinn chỉ một mình tối nay, nhưng anh không thực sự lo lắng. Lý do rõ ràng nhất là Lucy không có khả năng cố giết anh trong một sân đấu chứa vài ngàn cổ động viên cuồng nhiệt của môn khúc côn cầu. Nhưng ngay cả khi họ ở một mình, nóng bỏng và đầy mồ hôi trên giường của anh, anh cũng sẽ không tin rằng Lucy là kẻ giết người hàng loạt. Anh không cảm thấy điều đó. Không, khi anh nhìn vào cô, anh cảm thấy một điều gì đó hoàn toàn khác. Nhưng chỉ vì anh không cảm thấy cô là một kẻ giết người không có nghĩa là anh sẽ bác bỏ các khả năng khác.
“Đồ bỏ đi!” một chàng trai trẻ phía trên một vài dãy hét lên khi một cầu thủ của đội Gull đoạt được bóng từ đội Steelhead.
Quinn không biết nhiều về môn khúc côn cầu. Anh yêu thích môn bóng bầu dục hơn. Anh đã chơi nó từ khi lên mười cho đến năm anh mười tám tuổi và biết rõ về các luật lệ. Đến chừng mực mà Quinn có thể hiểu, khúc côn cầu là một sự hỗn loạn trên sân băng. Nó giống như là một bầy đàn ông đang đuổi theo bóng và đâm sầm vào nhau khi các trọng tài không nhìn đến.
“Ôii,” Quinn nhăn mặt khi hai cầu thủ đâm sầm vào nhau như những chiếc tàu hàng nhưng tìm cách để đứng vững trên đôi giày trượt băng của họ. Bên cạnh anh, Lucy cười nghiêng ngả. Mắt cô sáng lên như một đứa trẻ trong ngày Giáng sinh.
“Chúa ơi, em mới yêu trận đấu này làm sao,” cô nói qua nụ cười tươi rói. “Đặc biệt trong những trận quyết định khi cả hai đội đều quyết tâm tiêu diệt lẫn nhau.”
Được rồi, có thể cô ấy nhiều hơn hơi khát máu một chút. Nhưng cô ấy dường như hoà nhập với những người còn lại của cả sân đấu này.
“Em có đến xem nhiều trận đấu không?” anh hỏi, giọng to để át đi âm thanh của những chiếc gậy đánh vào mặt băng, tiếng la hét vang lên và lắng xuống từ đám đông.
“Em cố xem được càng nhiều càng tốt. Anh thì sao?”
Cô quay đầu lại, và đôi mắt xanh lớn của cô nhìn vào anh. Cô chớp chớp mắt như thể không thể nào hiểu được những gì cô đang nghe thấy. Như thể anh là một người ngoài hành tinh vậy. “Chưa bao giờ ư? Anh đang đùa em hả?”
“Không. Anh là một người chơi bóng bầu dục.”
“Em đoán là môn đó cũng ổn. Nhưng khúc côn cầu xem vui hơn chứ?”
“Nó trông lộn xộn.”
“Nó là một sự lộn xộn có tổ chức.” Cô tiếp tục dành sự chú ý của mình cho sân băng nhưng nghiêng đầu cô sát gần anh. “Các cầu thủ chơi phía trước là các tiền đạo và trung phong.” Cô bỏ tay mình ra khỏi ngón tay bằng xốp và chỉ cho Quinn thấy. Các móng tay của cô sơn màu đỏ. “Các anh chàng đứng phía sau là các hậu vệ, và dĩ nhiên là thủ môn.” Cô thả tay xuống đùi. “Có rất nhiều quy tắc trong môn khúc côn cầu, em không thể nhớ hết được chúng. Và ngay khi em nghĩ mình có thể nắm rõ, chúng lại thay đổi.”
Quinn luôn là một người yêu thích các móng tay được sơn đỏ sáng bóng. Tất nhiên anh cũng yêu thích việc xem một người phụ nữ luồn các ngón tay thon dài với móng tay sơn đỏ xuống bụng mình.
“Anh có thấy cầu thủ với bóng côn cầu không? Anh ta là tiền đạo và sắp chuyển nó qua cho cầu thủ trung phong.” Cô nghiêng người gần thêm chút nữa, vai cô chạm nhẹ vào anh. “Giống như thế. Bây giờ anh ấy chuẩn bị đánh bóng vào lưới.”
Trong không khí toàn mùi bia và sự thắng thua, anh ngửi thấy mùi tóc cô. Anh nhận ra nó từ đêm gặp ở Red Feather. Nó có mùi đặc trưng của một khu vườn và ánh nắng. Đầu cô đang nghiêng về phía anh. Tóc cô chạm nhẹ vào vai áo cô đang mặc cùng chiếc áo vét tông ngắn lưng và cổ tay có chun của anh. Nếu anh nghiêng người tới thêm một chút xíu, anh có thể vùi mũi mình vào đỉnh đầu cô.
“Chết tiệt!”
“Gì vậy?” Ánh mắt Quinn trượt từ tóc cô xuống mặt cô.
“Thủ môn đã chặn được bóng.” Cô quay sang nhìn anh và mũi cô nhẹ nhàng chạm vào cằm anh. Nếu cô nâng mặt mình lên một chút, môi anh sẽ chạm vào môi cô. Một cơn nhói nhẹ xuất hiện giữa chân anh, thật lố bịch. Anh đã ba mươi bảy tuổi. Anh đang làm việc. Anh không nên có cảm giác hưng phấn về tình dục khi chỉ nghĩ đến việc hôn một người phụ nữ chứ?
Không bình thường chút nào.
Lucy ngước mắt lên nhìn Quinn. Trong ánh mắt cô, anh nhìn thấy một nhu cầu tương tự đang len lỏi trong anh, phản chiếu. Anh tự hỏi cô sẽ làm gì nếu anh hôn cô ngay tại đó trước hàng ngàn người đang xem thi đấu? Liệu cô có đáp trả lại như cô từng làm trên đường phố ở khu thương mại không?
Cô thẳng người lên và hướng sự chú ý của mình vào trận đấu, nhưng anh đã không tưởng tượng về sự khao khát trong đôi mắt cô. Việc biết được cô cũng muốn anh nhiều như anh muốn cô khiến “bé cưng” vụt dậy trong tíc tắc, bất chấp việc anh có muốn hay không. Và đúng là anh đã không muốn. Không phải là ở giữa một trận đấu khúc côn cầu, và không phải cùng với một nghi phạm giết người. Nếu anh không cố tình mặc chiếc áo khoác để che giấu thiết bị thu âm được dính ở sau lưng, anh sẽ cởi nó ra và phủ nó lên bụng mình.
Anh hướng sự chú ý đến trận đấu và hít vào một luồng không khí lạnh giá. Anh nghiêng hẳn người về phía trước và đặt cánh tay mình lên đùi. Trên sân băng, các trọng tài đang thổi còi, và trận đấu ngừng lại. Giọng hát của ban nhạc Chumbawanba vang lên qua hệ thống âm thanh. Họ đang chơi bản nhạc nói về việc bị đánh gục. Và Quinn cảm nhận được từng nhịp trống mạnh mẽ qua đế đôi giày ống của mình.
Anh không hiểu tại sao mình lại bị kích thích bởi Lucy Rothschild. Đúng là, cô là một phụ nữ xinh đẹp, nhưng còn có nhiều phụ nữ xinh đẹp khác vây quanh anh mà. Cô là một người bị tình nghi trong vụ án mạng. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ làm nản lòng “bé cưng” rồi. Nhưng kể từ đêm đầu tiên anh nhìn thấy cô ngồi ở quán café Starbucks, sự thật đó dường như tác động ngược lại với anh. Có thể vì anh biết mình sẽ chủ động khiến cô quan hệ với mình càng nhanh càng nhiều càng tốt. Anh đã không ngừng tự hỏi tại sao viễn cảnh đó với các nghi phạm khác không kích thích anh. Tại thời điểm này, anh cần phải loại bỏ suy nghĩ về Lucy ra khỏi đầu. Loại bỏ những hình ảnh nóng bỏng và ướt đẫm mồ hôi để quay trở về với công việc.
Trên sân băng, bóng khúc côn cầu được thả xuống và các cây gậy lại đập vào mặt sân. Anh lại nghĩ rằng mình ngửi thấy mùi các loại hoa và ánh nắng. Và anh cố tình chỉ nghĩ đến Lawrence Craig cùng những người khác, bị trói chặt vào giường, túi nhựa trong được kéo căng quanh mặt họ. Bên dưới vạt nút quần, tình trạng căng thẳng của anh được lắng dịu, và Quinn thả lỏng mình ra.
Khi hiệp đấu thứ nhất kết thúc, đội Steelheads được hơn hai điểm và đám đông rì rầm bàn tán với sự đề phòng, mặc dù Quinn không chắc điều gì đã gây nên tiếng rì rầm ngày càng to hơn – điểm số hay Bud Lite được rót miễn phí bên trong khu vực sân đấu.
Trong hiệp đấu thứ hai, Lucy và Quinn đã ăn bánh quy cây mềm và uống bia. Trên sân đấu, các cầu thủ nện bóng khúc côn cầu và nện lẫn nhau. Khu phạt đền được sử dụng tốt, vây quanh bằng thuỷ tinh hữu cơ, đầy kín các cầu thủ đầy máu và những lời nói tục tĩu.
Khi trận đấu được tiếp tục, Quinn đã nắm được các quy tắc và bắt đầu thấy rằng môn khúc côn cầu không hỗn loạn khi thoạt nhìn. Nửa hiệp ba, Lucy nghiêng sát vào người Quinn và chỉ vào khu phạt đền, nơi một chàng trai đang ngồi gắn các nút bông vào mũi mình. “Hãy nhìn số bảy mốt đi, con mắt anh ta vẫn còn bầm trong bốn trận trước.”
Quinn khoanh tay trước ngực và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




